Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2028
Người trung gian (2)

❊ ❊ ❊

Đỗ Hưng Học đáp: "Quê quán của ta ở Bắc Trực Lệ, cả nhà chạy nạn đến Sơn Đông. Sơn Đông cũng trở nên loạn lạc, lại chạy tiếp về phía nam, cha và anh trai đã qua đời vì bệnh trên đường đi. Gia phụ khi xưa có chút giao tình với Huyền hộ công (Từ Quang Khải), ta bèn đưa gia đình tới Thượng Hải. Lúc ấy gia tộc Từ Thị bị triều đình cưỡng chế phân gia chuyển đi, con cháu Huyền hộ công bận phân chia gia sản, sao có thể lo cho những kẻ ăn nhờ ở đậu như bọn ta. Thậm chí ngay cả quyền làm chủ cũng không có, lúc ấy ta xém chút nữa đã chết đói ở đầu đường." "Nói tiếp đi." Tào Bổn Thục nói.

Đỗ Hưng Học nói tiếp: "Lúc ấy huyện Thượng Hải mở rộng phạm vi chiêu mộ lại viên, ta vốn định đi làm tiểu lại, trước cuộc thi mấy ngày đột nhiên bị bệnh. Sau khi hết bệnh, nhờ hiểu biết số học Châu u, lúc ấy trường tiểu học ở Thượng Hải vừa xây dựng không bao lâu, rất nhiều phú thương tìm thầy dạy học cho con cái, ta đã đến nhà Ngô Văn Cương xin làm gia sư."

Tào Bổn Thục nói: "Làm gia sư chỉ là công việc tạm thời, sao không tiếp tục đi thi làm Lại."

Đỗ Hưng Học giải thích: "Cha và anh đều bệnh chết, chỉ còn một mình ta phụng dưỡng mẹ già, làm lại viên ở tân triều quá bận, làm sao có thời gian ở nhà chăm sóc mẫu thân. Hơn nữa, tuổi tác của mẹ càng lúc càng lớn, bệnh tật cũng càng lúc càng nhiều, chưa đầy hai năm vợ tôi cũng bệnh chết, gia đình trở nên suy sụp. Ôi... Dù sao cũng rất phiền phức, không còn sức để làm chính sự."

Tào Bổn Thục hỏi: "Làm thế nào mà ngươi có thể móc nối quan hệ với Tiêu Ngật Phượng?"

Đỗ Hưng Học nói: "Khi ta dạy học ở nhà Ngô Văn Cương, quan hệ với con trai hắn rất tốt, lại... lại dụ dỗ con gái hắn. Thành công gạo nấu thành cơm, còn mang thai, hắn không muốn bị mất mặt, cũng miễn cưỡng chấp nhận."

"Loại người như ngươi đúng là xấu xa, chuyện này mà cũng làm được." Tào Bổn Thục không khỏi cảm thán.

Đỗ Hưng Học nói tiếp: "Sau đó, ta lại tận lực kết thân với Tiêu Cảnh Chương, làm tay sai cho Tiêu đại công tử. Ta biết đến Tiêu Ngật Phượng thông qua Tiêu Cảnh Chương, tận lực thể hiện mình là học trò ưu tú, quả nhiên đã được Tiêu Ngật Phượng tán thưởng. Ta vốn định lợi dụng Tiêu Ngật Phượng, thoát khỏi nhà họ Ngô để tự mình làm ăn. Nhưng, ta thật sự không giỏi làm ăn, ta hợp tác với Tiêu công tử mở thương xã, chỉ sau một năm đã ngừng kinh doanh." Tào Bổn Thục nói: "Có nhà họ Tiêu gia làm mặt tiền, thương xã sao có thể lỗ vốn?"

Đỗ Hưng Học cười khổ "Đám bạn xấu của Tiêu đại công tử quá nhiều, thỉnh thoảng lại nhét người vào thương xã. Hắn lại sĩ diện hảo, bởi vì quan hệ bằng hữu mà rất nhiều hàng hóa đều bán với giá cao cho thương xã của bọn ta. Cuối cùng cũng chính là người do bạn bè của Tiêu công tử nhét vào, cuỗm sạch tiền chạy ra nước ngoài, còn mất thêm hai chiếc thuyền chở hàng." Tào Bổn Thục cảm thán: "Vị Tiêu công tử này, thật sự là một lời khó nói hết."

Đỗ Hưng Học lại nói: "Từ đó ta không làm ăn nữa, Tiêu Ngật Phượng và Ngô Văn Cương cũng nảy sinh hiềm khích, ta liền nhân cơ hội làm người trung gian giữa bọn họ. Tiền hối lộ của Thị Bạc Ty đều do ta phụ trách, một phần gửi vào ngân hàng tư nhân của Ngô Văn Cương, một phần chia cho các quan lại đồng lõa từ tay Trần Tiên Xuân. Trần Tiên Xuân làm việc này chỉ có năm năm, trước hắn còn có một người tên là Địch Sư Nhượng, nghe nói sau khi bị điều đến Thiểm Tây nhận chức đã bệnh chết." Tào Bổn Thục hỏi: "Cái người tên Địch Sư Nhượng đó thật sự là bệnh chết, hay là bị người ta mưu sát "

Đỗ Hưng Học lắc đầu: "Không rõ lắm, nhưng hẳn là bệnh chết. Hắn đã sớm rời khỏi Thị Bạc Ty, đến Thiểm Tây làm quan viên địa phương, Tiêu Ngật Phượng không cần phải sai người sát hại."

Tào Bổn Thục lại hỏi: "Sau khi Tiêu Ngật Phượng chuyển đến Thượng Hải, có còn tiếp tục nhận hối lộ của Thị Bạc Ty không?"

"Vẫn tiếp tục nhận." Đỗ Hưng Học nói: "Loại chuyện này không thể dừng lại, cho dù hắn muốn thu tay lại, thì những hải thương đã liên quan quá sâu vào vụ án cũng sẽ tiếp tục đưa bạc cho hắn. Hơn nữa, Thị Bạc Ty ở những bến cảng khác, cũng có tâm phúc do hắn đề bạt, ta đoán hơn phân nửa cũng có người đưa tiền. Cho dù số bạc mà hắn tham ô trong những năm gần đây không tới một trăm vạn, e là cũng được ba mươi năm mươi vạn."

Tào Bổn Thục hỏi lại: "Cha con Trần Tiên Xuân là do ngươi giết?"

"Không phải." Đỗ Hưng Học giải thích: "Địch Sư Nhượng đã chết vì bệnh cùng với tên Trần Tiên Xuân này, chuyện mà bọn họ đã làm, một khi xảy ra án thì buộc phải chết. Đây là điều đã được thỏa thuận từ lâu, bọn họ chết thì vụ án sẽ bị đứt đoạn. Nhưng tên Trần Tiên Xuân này lại sợ chết, chậm chạp không chịu tự sát, ta chỉ có thể đích thân đi khuyên bảo." Tào Bổn Thục hỏi: "Ngươi khuyên bảo thì bọn họ chịu đi chết sao?"

Đỗ Hưng Học nói: "Tất nhiên phải chỉ ra cái lợi và cái hại, nếu bọn họ không tự sát, vụ án mà tra tới trên đầu thì bọn họ chắc chắn sẽ chết. Hơn nữa cho dù bị chém đầu, lộ ra quá nhiều quan viên có liên quan, người nhà của hắn cũng sẽ sống không bằng chết. Nếu bọn hắn tự sát, sau này Tiêu Ngật Phượng và những quan viên khác sẽ chăm sóc cho người nhà của bọn họ. Cho dù cả nhà bị lưu đày, cũng sẽ lén gửi bạc, đợi đến khi tin tức lắng xuống còn có thể chậm rãi quay lại từ nơi lưu đày.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »