Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1506
Quân đội Hà Lan khổ sở (2)

❊ ❊ ❊

Nhà văn Neuhof ném khẩu súng hỏa mai rỉ sét sang một bên, lấy giấy bút ra tiếp tục sáng tác:

“Ta có chút sợ hãi, không biết tương lại sẽ như thế nào, Malacca có lẽ không giữ được nữa. Quân đội ở pháo đài Santiago vẫn hỗn loạn như cũ. Chỉ cần khoảng một năm không cần đánh giặc, những đội lục quân này sẽ phải giải ngũ. Bọn họ hoặc là không có chuyện làm, lúc nắng gắt sẽ luân phiên trực thủ thành, hoặc trong lúc nghỉ ngơi sẽ ra ngoài làm thêm để kiếm tiền…”

“Đây không phải dáng vẻ mà binh lính nên có, nhưng thật đáng tiếc, lục quân Hà Lan lại chính là như vậy. Ở Brazil là như vậy, ở Ấn Độ là như vậy, ở Malacca cũng như vậy.”

“Lúc ta làm việc ở Brazil, bảo vệ tòa thành kia thậm chí chỉ có hai người lính Hà Lan. Nơi đó cư dân ít, người Hà Lan lầu như không có, tất cả đều là hậu duệ của thổ dân Bồ Đào Nha và Nam Mỹ. Binh lính Hà Lan vì cuộc sống không tránh khỏi phải ra ngoài vơ vét của những người này. Có một lần, bốn người nông dân,

Đưa theo nô lệ của bọn họ, làm phản tập thể, giết được binh lính Hà Lan, ném mũ tháo giáp. Từ đó về sau, binh lính Hà Lan không dám rời khỏi thành nữa…

“Các nghị viên và những người góp vốn trong công ty Đông Ấn Độ, không biết bọn họ có hiểu được tình trạng của binh lính lục quân phải sinh tốn như thế nào không? Lương của bọn họ thấp đến mức không thể thuê được những người tử tế về thủ thành, chỉ có thể tuyển những kẻ say rượu, cờ bạc, người vô gia cư các loại. Thậm chí những người này dần dần cũng thuê không nổi, chỉ có thể chiêu mộ những người Châu u nghèo ở hải ngoại.”

“Bất kể đến từ quốc gia nào, chỉ cần nguyện ý làm lính là có thể trở thành hải ngoại lục quân của Hà Lan. Sức chiến đấu của thực dân địa lục càng ngày càng tệ, mà cái nhìn của trưởng quan đối với lục quân lại càng ngày càng kém, thậm chí còn cắt giảm tiền lương đáng thương của bọn họ.”

“Cứ tiếp tục như vậy, đối với thổ dân địa phương thì không phải vấn đề, nhưng nếu như phải phải cường quốc như Trung Quốc, thật sự có thể dựa vào bọn họ để tác chiến sao?”

“Bên ngoài lại vang lên tiếng đại bác, người Trung Quốc đã bắt đầu tấn công, ta không biết bản thân mình có thể sống được bao lâu.”

Trung tâm lâu đài ở Malacca được xây ở giữa sườn núi, dựa vào đỉnh núi, ở dưới chân núi chỉ cần nổ pháo là có thể đánh, thậm chí có thể bắn được cả tàu chiến.

Chỉ có điều tỷ lệ bắn trúng mục tiêu sẽ cực kì thấp.

Hai tòa tháp pháp ở trung tâm, năm đó lúc Hà Lan tấn công đã bị sụp đổ mất một tòa, bây giờ quân Đại Đồng đang tập trung đánh vào tòa thứ hai.

Lúc trước đã từng nói, người Bồ Đào Nha và Hà Lan chưa từng nghĩ đến việc tăng cường lực lượng ở trung tâm của lâu đài, phòng thủ thành pháo của bọn họ phần lớn đặt bên ngoài tường thành.

Hôm nay hải quân của quân Đại Đồng tháo rời chiến hạm pháo, dời đến chân núi nhằm ngay tháp pháo mà đánh, quân Hà Lan coi giữ hầu như chỉ có thể chịu đựng bị ném bom.

Sau bốn ngày bị ném bom liên túc, tòa tháp pháo còn lại cũng bị phá hủy nốt, chỉ có các pháo đài được đặt trong khu đô thị là còn miễn cưỡng có thể sử dụng.

Hendrik thậm chí không dám ra tay đánh trả. Trong tay hắn lúc này chỉ còn sáu thùng thuốc nổ có thể sử dụng. Một khi dùng hết thuốc nổ, làm sao có thể phòng thủ tiếp được nữa?

“Bùm!”

Nhưng chính trong lúc Hendrik ra lên cho pháo binh sử dụng thuốc súng khô. Hai đợt pháo đầu tiên vang lên, đến lần thứ ba, không biết là do thuốc quá là nhiều, hay thuốc nổ xảy ra vấn đề, một cỗ pháo bắn đột nhiên nổ tung, thậm chí còn làm bị thương mấy binh lính xung quanh.

“Để người địa phương tấn công trước. Nói với bọn họ, chỉ cần có thể đến gần lâu đài hai mươi thước, tiền lương hôm nay có thể nhận gấp bội. Đánh lên lâu đài, lập tức thưởng năm mươi cân gạo.”

Sau khi mệnh lên của Quảng Hồng hạ xuống, lập tức kéo tinh thần của quần chúng lên.

Bọn họ hoàn toàn không có trận hình nào nói ra, chỉ mang theo thang trúc hoặc thang gỗ, bắc thang leo lên đồi. Dù sao đến gần là đã có thể nhận lương thực, nếu chết thì coi như là xui xẻo, vận may tốt một chút đã có thể sống sót rồi, dẫu sao binh lính coi giữ trong thành cũng không có nhiều.

“Bùm bùm! Bùm bùm!”

Lâu đài vang lên vài tiếng súng lẻ tẻ, quân đội Hà Lan chỉ có thể cẩn thận nổ súng, dù sao thuốc nổ của bọn họ không có nhiều, phải dùng thật tiết kiệm.

Kết quả là gần hai nghìn thổ dân Malaysia đã đến gần tường thành khoảng mười lăm thước. Mãi đến lúc này, tiếng súng của người Hà Lan mới vang lên dày đặc, thổ dân thương vong không ít.

Thương vong trở nên nhiều, thổ dân trong nháy mắt đã tan vỡ, vứt thang và vũ khí xuống đất xoay người bỏ chạy, còn sống chạy trở về được là có thể lãnh được lương thực và tiến thưởng.

Thổ dân cũng không cảm thấy bản thân mình bị bẫy, ngược lại còn cho rằng Trung Quốc tiền tài rộng rãi.

Xông lên phía trước thêm nhiều lần, tháng này cũng không cần phải lo lắng sẽ chết đói, thật sự là một cuộc buôn bán cực kì lời.

Hồng Húc lúc này cũng coi như là quân chỉ huy của hải quân, giờ phút này đã lên bờ, hắn dùng ống nhòm quan sát toàn bộ quá trình. Sau mấy lần để thổ dân xung phong, hắn lo lắng nói:

“Tòa pháo đài này không hề dễ đánh, chế tạo hoàn toàn không có chỗ sơ hở có thể lui được. Bất kể công thành từ phương hướng nào, cũng sẽ gặp phải lửa súng mai phục. May mà quân địch thủ thành không nhiều, nếu không chúng ta hoàn toàn không có thể đánh xuống được.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »