Trẫm

Lượt đọc: 17284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1306
Ngoại giao tiền tệ (2)

❊ ❊ ❊

Lần thứ hai đổi quá nhiều tiền, lại đổi ở khu vực thủ đô, nên toàn bộ đổ vào thị trường. Kết quả khu vực thủ đô xảy ra lạm phát, mà dân địa phương lại không có tiền, căn bản không thể nộp thuế. Dân chúng Cao Ly oán than khắp nơi, Quốc vương buộc phải hạ lệnh cấm lưu thông tiền Trung Quốc.

Lúc ấy, bọn họ định sử dụng tiền Trung Quốc như thuế sau cải cách. Sau khi cải cách thất bải, đành phải lấy lúa gạo đặt làm loại thuế duy nhất ở Cao Ly.

Kim Dục nói: "Tiền bạc và tiền đồng ở Trung Quốc đã lưu hành ở các thành thị ven biển của nước ta. Tiền của thượng quốc rất tinh xảo, dân chúng hạ quốc đều ưa chuộng, bởi vậy xin hãy đổi nhiều tiền Trung Quốc hơn. Như vậy, dân chúng có tiền Trung Quốc chi, sau này có thể lấy tiền Trung Quốc nộp thuế."

Triệu Hãn vô thức cảm thấy không ổn, hỏi: "Các ngươi đã đổi tiền Trung Quốc, làm sao để lưu hành tiền Trung Quốc vào dân chúng, người dân ở nông thôn nhận được tiền này bằng cách nào?"

Kim Dục trả lời: "Đổi tiền cho thương nhân ở kinh thành và ngoại ô, thương nhân sẽ tự lưu thông ra ngoài."

Vớ vẩn.

Một người không hiểu chút gì về nguyên lý kinh tế học như Triệu Hãn, cũng biết cách làm chắc chắn sẽ thất bại.

Cơ sở cải cách chế độ thuế khóa của Trương Cư Chính là phân bố rộng rãi khắp các trạm thuế ở khu vực thôn trấn. Dân chúng ở các thôn trấn lân cận có thể dùng lương thực đổi tiền, mặc dù thường bị địa chủ hãm hại, nhưng chung quy là có thể đổi được bạc để nộp thuế.

Còn Cao Ly thì sao, kỹ thuật đúc tiền đã kém, đúc ra bao nhiêu thua lỗ bấy nhiêu, cho nên mới đến Trung Quốc đổi tiền. Cao Ly vẫn luôn thu thuế bằng hiện vật, khu vực nông thôn đang trong giai đoạn lấy hàng đổi hàng, nếu không mở các trạm lưu thông thuế trong dân chúng, vậy thì có đổi nhiều tiền Trung Quốc hơn nữa cũng không thể truyền đến tay nông dân.

Tiền này sẽ chỉ lưu thông ở các vùng lân cận thủ đô, một khi dòng tiền chảy vào quá nhiều trong thời gian ngắn, lạm phát sẽ dễ dàng bùng nổ.

Triệu Hãn nắm rõ tình hình ở Cao Ly như vậy, là vì đã có đại thần báo cáo qua. Mấy năm nay Cao Ly bị ép bán lương thực, bạc không được sử dụng rất lâu rồi, phải vận chuyển các loại hàng hóa như vải vóc đi trao đổi.

Mà các thương nhân hàng hải Trung Quốc cũng thường xuyên trao đổi hàng hóa ở Cao Ly.

Mãi đến khi Mãn Thanh thất bại thảm hại, từ Giang Nam đến Liêu Đông, người Cao Ly đến buôn bán ngày càng nhiều. Đồng bạc và tiền đồng của Trung Quốc mới dần được người Cao Ly tiếp nhận, hơn nữa chỉ có thể sử dụng tại Hán Thành.

"Các ngươi làm như vậy là không được," Triệu Hãn nói với nữ quan theo hầu bên cạnh, "Gọi Phí Thuần tới, đưa đón bằng xe ngựa."

Phí Thuần nhanh chóng ngồi lên cỗ xe Hoàng Gia tiến cung, Triệu Hãn nói sơ qua tình huống một lần.

Sau đó, Phí Thuần bắt đầu kiên nhẫn giải thích, đông thời vẽ ra cơ cấu lưu thông tiền tệ cho Cao Ly. Vẫn tiếp tục sử dụng cách của Đại Minh, sau khi chính quyền Cao Ly đổi tiền, thì cho thương nhân và tầng lớp quý tộc các nơi vay mượn. Những thương nhân và tầng lớp quý tộc này, lại cho quý tộc cấp một vay mượn. Tầng lớp quý tộc và địa chủ cấp thấp nhất sẽ mở trạm thuế ở các thôn trấn, tạo điều khiện cho nông dân lấy lương thực đổi tiền khi nộp thuế.

Sau khi nghe xong, Kim Dục cân nhắc cẩn thận lợi và hại trong đó. Hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, nông dân gấp gáp dùng lương thực đổi tiền để nộp thuế, chắc chắn sẽ bị địa chủ tàn nhẫn đâm một nhát.

Nhưng cũng chỉ có thể sử dụng biện pháp này, nông dân Đại Minh đổi bạc nộp thuế, vẫn luôn sử dụng biện pháp này —— để không bị trạm thuế lừa, thì trực tiếp vận chuyển lương thực đến huyện nha, sau đó bị quan sai thu thêm thuế bổ sung.

Trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng, Kim Dục đột nhiên mừng rỡ, bởi vì hắn đã nghĩ ra lợi ích khi làm như vậy.

Hắn phụ trách đến Trung Quốc đổi tiền, sau này nhất định là do hắn quyết định việc cho tầng lớp quý tộc vay mượn. Cho ai mượn tiền Trung Quốc, là một loại quyền lực, dựa vào điều này để lôi kéo phân hoá tầng lớp quý tộc và thương nhân, có thể hiệu quả trong việc giảm bớt trở ngại trong cải cách. Còn có thể tăng cường thế lực cho mình, triệt để áp đảo Đảng Sơn trong cuộc tranh chấp Đảng.

"Đa tạ quý nhân đã chỉ giáo!" Kim Dục đứng dậy chắp tay hành lễ với Phí Thuần.

Về việc đổi đồng bạc lấy tiền như thế nào, Triệu Hãn không cần xử lý những chuyện nhỏ nhặt này, giao cho ngân hàng Đại Đồng giải quyết là được.

Dù sao, chính quyền Trung Quốc chắc chắn không lỗ, chính quyền Cao Ly cũng được lợi, đây là lợi nhuận từ chi phí đúc tiền mang lại cho hai bên.

Sau khi đuổi vị Trương Cư Chính Cao Ly này đi, Phí Thuần nghi hoặc: "Bệ hạ, sao phải giúp Cao Ly ổn định chế độ tiền tệ?"

Triệu Hãn thở dài đáp: "Cao Ly đang trong giai đoạn suy thoái nghiêm trọng, phải mau chóng phục hưng mới được. Trung Quốc không thể bành trướng ở Cao Ly trong một thời gian ngắn, chỉ có thể củng cố phát triển tại biên giới Bảo Châu. Nếu đã như vậy, chi bằng dùng thương mại và tiền tệ, từ từ khống chế toàn thể triều đình Cao Ly. Không thể mặc cho quân thần Cao Ly làm bậy, một khi muốn làm hỏng, tiền Trung Quốc sẽ không được dân chúng Cao Ly tiếp nhận, đến lúc đó người chịu thiệt hại sẽ là thương nhân Trung Quốc."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »