Sợ rằng chuyện hãm hãi khiến Triệu Hãn phải phóng hỏa huyện nha, lão gia hỏa Phí Nguyên Y này cũng có phần!
Phí Ánh Hoàn nói: “Sau khi ăn Tết xong, vãn bối sẽ đi đến bên phía Cát An, cũng không có tinh lực quản lý sự vụ trong tộc. Khi Triệu Hãn ở thư viện Hàm Châu, tôn trọng nhất là sơn trưởng, vì thế vị trí tộc trưởng này thập tam thúc đừng từ chối nữa.”
Mọi người đều thuận theo, lúc này tất cả đều nói đúng.
Phí Nguyên Lộc cũng không hay từ chối nữa, lúc này chắp tay nói: “Tình thế lúc này nguy hiểm, tại hạ chỉ có thể vì nghĩa quên mình.”
Lại có một lão nhân nói: “Đại chiêu, nếu như Triệu Hãn là con rể của ngươi, điền sản của Phí gia hẳn là có thể giữ được đi?”
“Không thể!”
Phí Ánh Hoàn lắc đầu nói: “Đứa con này từ nhỏ đã có chủ kiến, hắn đã định ra quy củ, không thể nào sửa đổi được. Lần này vãn bối về Duyên Sơn, là muốn nói mọi chuyện rõ ràng. Chính sách của Triệu Hãn, chỉ là chia điền sản địa chủ, không cần nhà, cửa hàng và xưởng của địa chủ, lại càng không cướp bóc tiền tài của thân sĩ. Các vị trưởng bối thuộc làu sách sử, biết được phản tặc khởi nghĩa, làm như thế này đã là rất nhân từ rồi. Nhưng nhân từ thì nhân từ, ai dám ngăn cản chia ruộng, nhất định sẽ giết người xét nhà! Đương nhiên, chỉ xét một nhà, không xét cả tộc. Xét đến danh nghĩa của vị thúc tổ nào, thì không liên quan đến Nga Hồ Phí thị ta.”
Cả phòng yên tĩnh lại, đều đang suy tính lợi và hại.
Vẫn có người không cam lòng hỏi: “Đại Chiêu, thật sự không thể dàn xếp sao?”
Phí Ánh Hoàn cười lạnh nói: “Các vị thúc tổ, thúc bá, Phí Nguyên Giám đã làm Tri phủ Kiến Xương rồi, chắc rằng hắn rất tình nguyện về Duyên Sơn xét nhà.”
Lời này vừa nói ra, ở đây có vài người sắc mặt đại biến.
Những người từng tham dự chuyện năm đó, bức tử mẹ đẻ Phí Nguyên Giám, còn chia sản nghiệp dưới danh nghĩa của Phí Nguyên Giám.
Cho dù Triệu Hãn đồng ý không chia điền sản của Phí thị, thì những điền sản này cũng không giữ lại cho bọn họ, nhất định Phí Nguyên Giám sẽ quay về báo thù đoạt ruộng.
Thật ra, Phí Nguyên Giám nào có tâm tư này, người ta cả ngày bận đến sứt đầu mẻ trán, sao có thời gian để ý tới mấy con giòi bọ ở quê nhà?
Phủ Kiến Xương bị đập nát rồi, Phí Nguyên Giám được điều đến đó làm Tri phủ, ngoại trừ an trí di dân, chủ trì chia ruộng ra thì còn phải nghiêm khắc đả kích giáo đồ Mật Mật giáo ở Nam Phong, ít nhất phải nửa năm mới có thể thở nhẹ nhàng.
Hơn nữa, Phí Nguyên Giám vừa có con, thân là người cha hiền từ, rất nhiều chuyện trước kia cũng đã phai nhạt.
Lần này Phí Nguyên Giám chỉ có ba yêu cầu, một là đón từ mẫu Trần thị đến Kiến Xương, hai là dỡ bở biển liệt nữ của sinh mẫu, ba là chia hết toàn bộ điền sản mang danh nghĩa của hắn. hắn muốn an cư lập nghiệp ở phủ Kiến Xương, tự bản thân hắn đã chia điền sản ở phủ Kiến Xương, rõ ràng là muốn phân rõ giới hạn với Duyên Sơn Phí thị.
Cũng có thể, là Phí Nguyên Giám đã trở nên trưởng thành hơn, đã nghĩ thấu rất nhiều chuyện trước kia, đoán được cái chết của sinh mẫu có liên quan đến Triệu Hãn, Phí Như Hạc, Phí Thuần, Bàng Xuân Lai. Vì thế hắn muốn triệt để thoát ly khởi Duyên Sơn Phí thị, thậm chí ngoại trừ việc di dời phần mộ phụ mẫu, từ nay về sau sẽ không bao giờ về Duyên Sơn nữa, thể hiện rõ mình đã sớm quên đi quá khứ.
Phí Ánh Hoàn tiếp tục nói: “Chia ruộng chia nhà, là việc nhất định phải làm, mong các vị trưởng bối tự trân trọng. Mọi chuyện ta đã nói rõ ràng, tuy Triệu Hãn là con rể của vãn bối, nhưng hắn có thù hận với Phí gia. Nếu không phối hợp, ngược lại Phí gia rất có khả năng trở thành đối tượng giết gà dọa khỉ.”
Đột nhiên một tộc lão hỏi: “Nếu như con cháu trong nhà đi đầu nhập vào chỗ hắn, có thể lập tức làm quan không?”
Phí Ánh Hoàn giải thích: “Đầu nhập vào Triệu Hãn, có thể đi các phủ báo danh. Có Đồng tri một phủ phụ trách lại trị, sau khi đăng ký, sẽ được phái đi nha môn các cấp quan chính. Trong lúc quan chính, danh nghĩa là thực tập, chỉ lo cơm ăn, không có bổng lộc, còn phải giúp đỡ làm việc. Thực tập nửa năm, có thể chuyển thành lại viên dự bị, có thể tiếp tục hỗ trợ làm việc, hoặc có thể về nhà chờ phân phối chức vụ. Một khi có chỗ thiếu, lại viên dự bị có thể chuyển thành lại viên chính thức.”
“Muốn làm lại viên cũng phiền toái như vậy?” Các tộc lão kinh hô.
Phí Ánh Hoàn tiếp tục tuyên truyền giảng giải chính sách nói: “Lại trị của Triệu Hãn, có công tất có thưởng, làm sai nhất định bị phạt. Hơn nữa, đây là thời gian đầu xây dựng sự nghiệp, hôm nay chiếm một huyện, ngày mai chiếm một phủ, quan viên và lại viên đều lên chức rất nhanh. Địa bàn của Triệu Hãn, lại viên có thể thăng làm quan viên, đừng coi đây là người phụ trách văn thư như Đại Minh. Mọi người có biết, có huynh đệ Phương thị khởi nghĩa, dẫn theo hai huyện đầu nhập vào, còn giúp bao vây tòa huyện thành thứ ba. Huynh đệ Phương thị này, lập được công lớn như thế, mà cũng chỉ có thể làm từ Huyện thừa làm lên.”
Nói xong, Phí Ánh Hoàn đột nhiên cười khổ: “Cho dù là bản thân vãn bối, đi đến phía con rể. Tuy không cần quan chính, cũng không cần làm lại viên, nhưng vẫn như trước chỉ có thể làm từ Chủ bộ huyện nha làm lên. Trực tiếp làm Chủ bộ, không phải bởi vì cái khác, mà là vãn bối từng lập được công lớn.”
Công lớn gì?
Đương nhiên là chạy tới Cống Châu làm thám tử, thăm dò chi tiết tình hình quan binh Phúc Kiến, khiến cho lúc Phí Như Hạc đánh trận có thể biết người biết ta.
“Có thể thi để làm quan không?” Lại có một vị tộc lão hỏi.
Phí Ánh Hoàn trả lời: “Sau này nhất định có thể, nhưng bây giờ còn chưa được. Nếu như muốn đi đường khoa cử, có thể đưa con cháu đi học tiểu học, trung học. Ở địa bàn của Triệu hãn có rất nhiều tiểu học, nhưng tốt xấu lẫn lộn, còn không bằng tự mua sách về, mời tiên sinh cao minh về nhà dạy. Về phần trung học, trước mắt chỉ có vài tòa ở phủ Cát An, học sinh trung học này nhất định sẽ được trọng dụng.”
Một tộc lão khác hỏi: “Tiêu tiền là có thể học trung học sao?”
Phí Ánh Hoàn gật đầu nói: “Có thể, tiêu tiền là có thể học. Nhưng nếu không học tiểu học, trực tiếp đi học trung học thì sợ rằng không thể thông qua được kỳ thi tốt nghiệp, tương đương với việc bận suông một hồi. Tiểu học, trung học này cũng học tứ thư ngũ kinh, nhưng tăng thêm “Toán học”, “Hình học”. Không nghiên cứu kỹ từ đầu, thì rất khó học hiểu được.”