Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2261
Tấn vương rất gần (3)

❊ ❊ ❊

Đằng Văn Long cười nói: "Có thể vận chuyển về nước, chưa kể đến việc phòng ngừa bệnh sốt rét, chỉ ngăn ngừa muỗi đốt thôi là đã rất hữu ích rồi."

Lâm Hiếu Điền nói: "Chất lỏng ép ra từ cỏ tươi, để thời gian dài e là sẽ mất tác dụng."

Đằng Văn Long nói: "Vậy thì chuyển giống cỏ về nước."

Hiển nhiên, bọn họ vẫn chưa biết cái gì gọi là xâm nhập giống. Khi thứ này đến Trung Quốc, có thể sẽ sinh trưởng khắp nơi.

Qua khu vực đồi núi là tiến vào khu vực cao nguyên.

"Hắc, giống cây này thật là kỳ lạ." Tào Nhạc chỉ vào một cây bao báp noi.

Lâm Hiếu Điền giới thiệu: "Bọn ta đó gọi là cây hồ tôn (cây bao báp), do thường xuyên có khỉ trèo lên cây hái quả. Loài cây này toàn thân đều hữa ích, lá tươi có thể hái về nấu canh, lá khô được dùng làm gia vị, quả cũng có thể lấp đầy bụng, có thể ép hạt lấy dầu, vỏ cây và gân cây có thể dệt vải và làm dây thừng. Lão Trần... ừm, quân y Trần học được từ thầy mo rằng quả, lá và vỏ của cây hồ tôn đều có thể trị bệnh sốt rét."

Đằng Văn Long không nhịn được cười nói: "Trên đảo Mã cũng có khá nhiều thứ trị được bệnh sốt rét đấy."

Quả bao báp chứa hàm lượng vitamin C gấp ba lần trái cam, nhiều hàm lượng canxi hơn rau chân vịt 50%!

Đủ loại động thực vật kỳ lạ trên đường đi khiến cho Đằng Văn Long mở rộng tầm mắt, hắn đột nhiên cảm thấy bị đẩy tới nơi này cũng không tệ lắm.

Càng đến gần, thành Tân Quảng lại càng hiện lên dáng vẻ của một thế giới văn minh.

Hai bên bờ sông hai đều là khu vực canh tác, thổ dân nơi đây không chỉ biết trồng lúa nước, mà còn đào rất nhiều kênh dẫn nước. Bọn họ chế tạo vải từ sợi lanh và vỏ cây bao báp để bán cho bộ lạc kém phát triển hơn, đổi lấy các đồ dùng sinh hoạt khác. Kỹ thuật làm gốm cũng rất thuần thục, nghề thợ mộc cũng tương đối thông thạo, có thể đóng được một chiếc "Thuyền lớn" với sức chứa hai mươi ba mươi người.

Nếu cứ tiếp tục phát triển như thế, phỏng chừng còn có thể chế tạo thuyền đi biển, tự mình qua lại Châu Phi và Ấn Độ.

Sở dĩ khoa học kỹ thuật hàng hải chưa được thắp sáng, không phải vì không có trang thiết bị, mà là vấn đề về phân bố khu vực. Nơi thích hợp canh tác nhất, tập trung ở cao nguyên trung bộ, bọn họ căn bản không ở gần biển. Mà ở khu vực duyên hải, phía đông là khí hậu rừng mưa nhiệt đới, phía tây là khí hậu thảo nguyên nhiệt đới, đều không thích hợp cho sự phát triển của nền văn minh nhân loại.

Đến thành Tân Quảng, Đặng Hữu Chương dẫn theo một nhóm lão huynh đệ ra nghênh đón.

Sau khi trao đổi với nhau, Đằng Văn Long được mời vào trong thành, vừa đi vừa hỏi: "Dân số dưới sự cai trị của các ngươi là bao nhiêu?"

Đặng Hữu Chương lắc đầu nói: "Bọn ta chỉ có thể trực tiếp cai quản các thành thị và nông thôn xung quanh. Những nơi xa hơn đều là bộ lạc tự trị, hoàn toàn không thể thực hiện thống kê dân số."

"Vậy số dân mà các ngươi có thể thống kê là bao nhiêu?" Đằng Văn Long hỏi.

Đặng Hữu Chương nói: "Có khoảng chừng một trăm hai mươi đến mội trăm ba mươi ngàn người. Chỉ riêng thành Tân Quảng này và các vùng lân cận đã có hơn bốn mươi ngàn người, đây là con số còn lại sau trận chiến vừa rồi. Triều đình ra điều lệ như thế nào?"

Đằng Văn Long nói: "Tổng đốc vẫn do ngươi đảm nhiệm, Tri Phủ, Tri huyện do ngươi bổ nhiệm đều không có gì thay đổi. Ta dẫn theo một nhóm quan viên, làm phụ tá cho các ngươi. Còn có các quan viên chuyên giám sát mỏ vàng, ta cũng dẫn đến cho ngươi hai nhà tìm quặng."

"Bệ hạ thánh minh." Đặng Hữu Chương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, triều đình không có trực tiếp phái người đến cướp thành quả.

Đằng Văn Long còn nói: "Bệ hạ yêu cầu xây một hải cảng trên đảo Mã, triều đình sẽ đưa tới hai chiếc thuyền đi biển và quan viên vận chuyển hàng hải trong nước. Sau này vật tư trên đảo Mã không phải vận chuyện từ quốc nội nữa, ngươi có thể trực tiếp đến Ấn Độ giao dịch với Tấn vương."

"Tấn vương?" Đặng Hữu Chương nghe không hiểu.

Đằng Văn Long giải thích: "Tấn vương chính là Tấn vương, con trai của Bệ hạ, người được trao một quốc gia nhỏ ở phía nam Ấn Độ."

Đặng Hữu Chương và lão huynh đệ bên cạnh nghe thấy vậy thì trầm mặc.

Bọn họ cũng có các nhà quan sát thiên văn, biết tính toán kinh độ và vĩ độ, hơn nữa còn bản đồ hàng hải, cũng biết rằng phía nam Ấn Độ cách đảo Mã gần thế nào.

Nếu bọn họ không nghe lời, ngày nào đó chọc giận triều đình, Tấn vương có thể trực tiếp phái binh đánh tới.

Trời cao Hoàng đế xa, nhưng Tấn vương không xa.

Năm Dân Thủy thứ hai mươi bốn, Trung Nguyên năm 4362, Tây Nguyên năm 1665, Triệu Hãn đã 48 tuổi.

Tiễn Khiêm Ích chết vì bệnh tại nhà.

Tống Ứng Tinh bệnh tình nguy kịch.

Bàng Xuân Lai bệnh tình nguy kịch.

Đại Đô đốc hậu quân, Hoàng Thuận, đóng quân ở Bắc Kinh, do mắc bệnh hiểm nghèo nên đã xin trở về phía nam dưỡng bệnh. Hồ Định Quý được điều động từ Thẩm Dương đến Bắc Kinh, tiếp quản toàn bộ quân đội phía bắc, phó Đô đốc hậu quân Vạn Tư Đồng được thăng chức và điều đến Thẩm Dương.

Doanh thu của cả nước năm ngoái là 7960 vạn lượng (bao gồm các khoản được giữ lại ở địa phương các tỉnh).

Trong đó, thuế nông nghiệp là 3479 vạn lượng (chiếm 437%), thuế công thương là 1735 vạn lượng (chiếm 218%), thuế quan là 2452 vạn lượng (chiếm 308%), địa chủ ở nước ngoài áp giải về trung ương 294 vạn lượng (chiếm 37%).

Không chỉ có tài chính của quốc gia tăng mạnh, mà cơ cấu doanh thu cũng có những thay đổi to lớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »