Đột nhiên thay đổi giọng nói, Triệu Hãn thở dài: “Trâu gia phá hỏng chính sách ruộng đất, ta làm quan đứng đầu ba huyện, không thể nào làm việc thiên vị trái với pháp luật, đúng không? Các vị yên tâm, tất cả đều làm việc theo quy định, khẳng định sẽ không oan uổng cho Trâu gia, đương nhiên cũng sẽ không dung túng người phạm tội.”
Đột nhiên, cử nhân Lưu Đồng Thăng đứng ra: “Xin hỏi Tổng trấn, trước đó có ban hành hiến pháp tạm thời, trước khi chia ruộng không thể quyên tặng điền sản không? Nếu không có chuyện trước đó đã ban hành hiến pháp tạm thời vậy thì chính là không dạy mà phạt.”
“Trâu gia là chuyển tặng sao?” Triệu Hãn cười lạnh một tiếng, hạ lệnh nói, “Giải hòa thượng chùa Thanh Nguyên đến đây!”
Không bao lâu sau, binh lính áp giải đến hơn mười người hòa thượng, đều là cao tầng của chùa Thanh Nguyên.
Triệu Hãn nói với Bản Tịch thiền sư, chủ trì chùa Thanh Nguyên: “Đồ ăn của nhà tù, có hợp với tâm ý của thiền sư không?”
Bản Tịch thiền sư đã gần 70 tuổi, chắp tay nói: “Ngũ cốc trong thế giản, đơn giản chỉ là vật để chắc bụng, không có phân biệt tốt xấu.”
“Rất rốt, quả nhiên phật pháp của thiêng sư cao thâm,” Triệu Hãn dặn dò nói: “Truyền lệnh cho ngục tốt, chúng tăng của chùa Thanh Nguyên, sau này chỉ cần ăn cám mạch phu là được.”
Bản Tịch thiền sư nhìn Triệu Hãn, vẻ mặt bất đắc dĩ, hòa thượng khác cũng không hề có tính tình gì, cả đám ủ rũ giống như quả cà gặp sương.
Cuối cùng, Bản Tịch thiền sư không nhịn được nói: “Tổng trấn, chỉ ăn cám mạch phu thì con người sẽ đói chết đó.”
Bản Tịch thiền sư lưu danh đời sau chỉ vì đã làm hai chuyện.
Một là Vương Dương Minh dạy học ở chùa Thanh nguyên, từ nay về sau chùa Thanh Nguyên thiện nho hợp nhất, thư viện trong chùa tồn tại hơn trăm năm. Hai vị tâm học truyền nhân Trâu Nguyên Tiêu, Quách Tử Hương nghênh đón Bản Tịch thiền sư làm trụ trì, ý muốn là để chùa miêu và thư viện cùng tồn tại. Sau khi Bản Tịch thiền sư đứng vững gót chân thì lại ra lệnh dời thư viện ra ngoài.
Hai là, Từ Hà Khách đến Cát Thủy du lịch, Bản Tịch thiền sư chiêu đãi Từ Hà Khách, bởi vậy nên được viết vào “Từ Hà du ký”.
Triệu Hãn kinh ngạc nói: “Người ăn cám mạch phu sẽ chết sao? Ta thấy bách tính thiên hạ, có rất nhiều người lấy cám làm thức ăn, lẽ nào bọn họ không phải là người chẳng lẽ tất cả đều là Phật Tổ đầu thai?”
Một hòa thượng khác nói: “Tống trấn, bách tính chỉ ăn cám cũng sẽ đói chết.”
“Ngươi cũng biết bách tính sẽ đói chết?”
Đột nhiên, Triệu Hãn cả giận nói: “Chùa Thanh Nguyên chiếm gần vạn mẫu ruộng, mà bây giờ Trâu gia lại quyên thêm mấy nghìn mẫu, mấy người hòa thượng các ngươi ăn hết được sao? Sao không thấy các ngươi chia khổ với dân chúng dưới núi? Phật gia có câu, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, các ngươi đã cứu được tính mạng mấy người? Chùa chiền cho nông dân vay nặng lãi, khiến cho nông dân bán con bán cái, các ngươi tu phật pháp cái gì!”
Bản Tịch thiền sư vội vàng chắp tay: “A di đà phật, bần tăng không biết gì về chuyện này, sau này nhất định sẽ nghiêm hình quản lý.”
“Không cần.” Triệu Hãn nói, “Chúng tăng chùa Thanh Nguyên, không có độ điệp (thẻ đi tu) của triều đình, tất cả đều hoàn tục vì dân. Hòa thượng có độ điệp, chia cho mỗi người ba mẫu đất, sau này muốn có cơm ăn thì phải tự mình trồng trọt.”
Chúng tăng như bị sét đánh ngang tai, nhất thời không nói ra lời.
Chùa miếu đạo quan ở cuối thời nhà Minh, trong mười hòa thượng đạo sĩ thì nhiều lắm chỉ có một người xuất gia hợp pháp, còn lại đều là tăng đạo phi pháp không có độ điệp.
Triệu Hãn ra lệnh cưỡng chế hòa thượng hoàn tục, mà không phỉ báng vu khống phật, ngược lại còn tuân thủ bảo vệ sự thanh tịnh của phật môn, cho dù kiện tới trước mặt Sùng Trinh thì cũng không tìm ra điểm sai.
Triệu Hãn lại nói với mấy trăm sĩ tử: “Vị Bản Tịch thiền sư này được Nam Cao tiên sinh (Trâu Nguyên Tiêu), Thanh Loa tiên sinh (Quách Tử Chương) nghênh đón làm trụ trì. Tên hòa thượng này hai mặt, sau khi đứng vững gót chân thì lập tức qua cầu rút ván, công khai vi phạm ủy thác của hai vị Nam Cao, Thanh Loa tiên sinh dời thư viện trong chùa Thanh Nguyên ra ngoài. Còn chiếm đoạt vô số học điền làm ruộng chùa, học điền này là hơn trăm năm qua, thân sĩ quyên góp chơ thư viện từ thời Dương Minh Công dạy học!”
Triệu Hãn bắt đầu châm ngòi ly gián: “Chiếm học điền làm ruộng chùa, đoạt học lương làm tăng lương, thế mà những người đọc sách các ngươi lại làm như không thấy!”
Phần lớn người đọc sách đều không biết chuyện này.
Bởi vì hòa thượng Bản Tịch chọn thời cơ rất đúng lúc, hắn thừa dịp thư viện Bạch Lộ Châu tư sửa, đã sáp nhập thư viện trong chùa Thanh Nguyên với thư viện Bạch Lộ Châu. Lúc ấy, nhóm sư sinh đều rất vui mừng, hòa thượng này còn giả bộ quyên tiền, nên co được rất nhiều khen ngợi của ngươi đọc sách.
Nhưng bây giờ, đã bị Triệu Hãn vạch trần tại chỗ —— tối hôm qua có hòa thượng khai ra, nếu không thì Triệu Hãn cũng không biết rõ.
Mấy trăm người đọc sách đã dời sự chú ý sang chuyện này, tất cả đều trợn mắt nhìn tên hòa thượng này.
Đó là học điền tích lũy hơn một trăm năm, dùng đầu gối để hỏi cũng biết diện tích rất lớn, thế mà lại bị hòa thượng này chiếm lấy!
Triệu Hãn nhìn chằm chằm Bản Tịch thiền sư: “Điền sản Trâu gia, không muốn lấy toàn bộ ra chia cho nông dân. Lại mạo hiểm đắc tội ta, vụng trộm quyên mấy nghìn mẫu cho chùa Thanh Nguyên, bọn họ là kẻ ngốc sao? Hay là thật sự dùng hết lòng tin theo Phật Tổ?”
“Bần tăng không biết việc này.” Bản Tịch thiền sư vẫn còn giả ngu.
Triệu Hãn cười hỏi: “Ai nguyện ý nói?”
Thẩm vấn suốt một đêm, tra tấn bức cung một đám hòa thượng trung tầng, rồi để cho mấy hòa thượng cao tầng này nghe thấy toàn bộ quá trình kêu gào thảm thiết.
Trong lòng không sợ hãi là giả, lúc này có một hòa thượng quỳ xuống nói: “Tống trấn, sở dĩ Trâu gia hiến ruộng là vì sau này có được điền tô, Trâu gia muốn chia một nửa với chùa Thanh Nguyên.”
Tin tức này, là tối hôm qua tra tấn có được.
Triệu Hãn cười hỏi Lưu Đồng Thăng: “Lưu cử nhân, một nửa phần điền tô, đây là quyên ruộng cho chùa hay là ác ý giấu giếm đất ruộng?”
“Cái này…” Lưu Đồng Thăng không còn gì để nói.
Triệu Hãn lại nói với các sĩ tử còn lại: “Điền sản trong nhà các ngươi, đều lấy ra để chia. Trâu gia lại giữ lấy mấy nghìn mẫu đất, đặt ở chỗ hòa thượng một nửa phần địa tô. Mấy người các ngươi không có vài mẫu ruộng, thế mà lại chạy tới cầu tình cho Trâu gia cất giấu mấy nghìn mẫu đất. Đây là vì cái gì? Thứ cho ta ngu dốt, thật sự là không hiểu.”
Mấy trăm sĩ tử hai mặt nhìn nhau, trong lòng đều có loại cảm giác bị lừa.
Đừng lo hoạn nạn ít mà lo hoạn nạn không đều, mọi người đều chia ruộng, dựa vào cái gì mà Trâu gia cất giấu mấy nghìn mẫu?