Quốc vương Triều Tiên đều sắp điên rồi, hắn đã xưng thần với Mãn Thanh, ngay cả đội hỏa thương thân binh của quốc vương, đều giao cả cho Mãn Thanh tùy tiện mang đi đánh trận. Kết quả còn bị cướp bóc, phía bắc Triều Tiên gần như bị cướp trống không, lại còn mang đến bệnh dịch cho Triều Tiên.
Bắc bộ Triều Tiên, mười phần mất chín, nạn đói và ôn dịch nhanh chóng lan tràn.
Bên phía Khách Nhĩ Khách Mông Cổ, bộ Xa Thần Hãn có khoảng cách xa nhất với Mãn Thanh, bọn họ cũng đã sớm xưng thần với Mãn Thanh.
Kết quả, hơn hai vạn kỵ binh Mãn Châu, kỵ binh Mông Cổ, đột nhiên xuất binh tấn công bộ Xa Thần Hãn.
Bộ Xa Thần Hãn có ba vạn kỵ binh, nhưng phân tán chăn thả ở thảo nguyên, căn bản không kịp tập kết. Bị kỵ binh Mãn Thanh một đường giết đến Hãn Đình, Xa Thần Hãn Thạc Lũy chết trận, con trai của người này Ba Bố được Mãn Thanh ủng hộ làm Đại Hãn con rối.
Thạc Lũy chết không oan, tên này vẫn luôn mưu đồ âm thầm phản bội Mãn Thanh.
Trong lịch sử, qua bốn năm nữa, Thạch Lũy sẽ kích động bộ Khoa Nhĩ Thấm tạo phản, bản thân cũng dốc toàn lực đi hỗ trợ. Kết quả bị Mãn Thanh đánh bại, Thạc Lũy chết thảm, bộ Xa Thần Hãn tiếp tục tiến cống.
Mãn Thanh sắp ăn xong lương thực, dựa vào chiến tranh đối nội đối ngoại, nhanh chóng có được lương thực sung túc.
Chỉ có điều, Triều Tiên bị làm cho gần như sụp đổ. Bộ Xa Thần Hãn của Mông Cổ cũng từ đó về sau vẫn luôn không gượng dậy nổi – Mãn Thanh cũng không giết hại bộ Xa Thần Hãn, nhưng người ta cướp bò cừu đi, mùa đông năm nay không biết có bao nhiêu người chết đói.
Đại Đồng, Đại Thuận, Đại Thanh, ba nhà đều thiếu lương.
Mãn Thanh nhìn thì như thảm nhất, nhưng ngược lại lương thực lại khôi phục nhanh nhất.
…
Mãn Thanh cướp rỗng nửa Triều Tiên, khiến cho Hồ Định Quý sứt đầu mẻ trán.
Sư đoàn số một đóng ở Cái Châu và Kinh Châu, còn có hơn mười vạn bách tính trong địa bàn, toàn bộ lương thực đều dựa vào mua ở Triều Tiên với giá cao.
Triều Tiên không có lương, chẳng khác nào sư đoàn số một không có lương.
Nhận được tấu chương của quan viên văn võ Liêu Đông, vốn dĩ Triệu Hãn đã thiếu lương, chỉ có thể thắt lưng buộc bụng, vay mượn khắp nơi phái thuyền đưa đi.
Cũng may thời điểm mùa xuân, hơn mười vạn bách tính ba thành Liêu Đông, đã toàn bộ trồng tiểu mạch. Cố gắng thêm một tháng nữa, có thể thu hoạch được lương thực, có điều nhất định phải đề phòng Mãn Thanh cướp bóc!
Không chỉ có Cái Châu, Kim Châu, Phục Châu cũng phải thủ.
Bởi vì vùng núi bán đảo Liêu Đông, còn có một vài bộ tộc Nữ Chân, Phượng Hoàng thành (ở giữa Bản Khê và Đan Đông) có Mãn Châu Bát Kỳ. Quân đội Mãn Thanh, có thể vượt núi băng rừng, thừa dịp tiểu mạch đang mùa thu hoạch cướp bóc nông thôn.
Không phải có khả năng sẽ đến, mà là nhất định sẽ đến.
Bởi vì thiếu lương, đều đã chạy đến đánh Mông Cổ rồi, thì sao có thể không cướp lương thực ở dưới mí mắt?
Quân Bát Kỳ còn lại khoảng trên dưới mười vạn, một vạn người kia của Hồ Định Quý, nhất định không phòng được, thậm chí có thể bị trọng binh vây thành.
Triệu Hãn lập tức hạ lệnh điều binh, sư đoàn số ba của Lý Chính, sư đoàn số bốn của Tiêu Tông Hiển, năm ngàn kiêu kỵ của Lô Tượng Thăng, toàn bộ ngồi thuyền đi đến bán đảo Liêu Đông.
Hồ Định Quý đóng quân ở Cái Châu, Lý Chính đóng quân ở Kim Châu, Tiêu Tông Hiển đóng quân ở Phục Châu. Lô Tượng Thăng cũng đóng quân ở Phục Châu, các bên phối hợp tác chiến, lúc nào cũng chuẩn bị cứu viện hữu quân ở phương hướng nam bắc.
Phí Như Hạc chuyển đến Thiên Tân, Trương Thiết Ngưu chuyển đến Đăng Châu, thời khắc mấu chốt, lập tức ngồi thuyền đi Liêu Đông đánh trận!
..
Khu vực biển Chu Sơn.
Phó soái Đại Đồng hải quân Thượng Hải Hồng Húc, từng được gọi là “Thập Bát Chi”, mà bây giờ lại thành bộ bắt cá chuyên nghiệp.
Vì đánh bắt cá ở ngư trường Chu Sơn, thậm chí hải quân Thượng Hải còn vì thế mà tăng cường quân bị, chiêu mộ ngư dân Đản Hộ ở Chu Sơn làm thủy thủ, những người này rõ ràng tình huống ở ngư trường Chu Sơn nhất.
Phía trên boong tàu của tòa hạm, Hồng Húc đang hút thuốc, hút thuốc của Nam Cống rồi nhả khói ra.
Chiến hạm lớn nhỏ dưới trướng của hắn, đang dùng lưới kéo bắt cá.
Kỹ thật bắt cá ở biển vào cuối thời nhà Minh đã phát triển hoàn thiện, lưới lớn chủ yếu bao gồm sáu loại lưới thứ, lưới vây, lưới kéo, lưới căng, lưới kiến, lưới sáp.
Thời đại Tát Khắc Tốn, nước Anh đánh cá, đó là dùng lưới lưu thứ, loại kỹ thuật này rất phổ biến ở Chiết Giang, Phúc Kiến, Quảng Đông.
Kỹ thuật kéo lưới một lưới có thể bắt được 400 tấn cá, cũng được ứng dụng rộng khắp Trung Quốc, nhưng lưới kéo có vẻ nhỏ.
Đây là vì lệnh cấm biến và giặc Oa, thuyền lớn ra biển chẳng những nguy hiểm lớn, hơn nữa thuộc loại hành vi trái pháp luật phạm tội. Bởi vậy, thương nhân có thuyền lớn, đều chạy đi buôn lậu, ai còn muốn liều mạng đi bắt cá?
Cuối thời nhà Minh đầu thời nhà Thanh, thuyền đánh cá lớn nhất của khu vực biển duyên hải, sức chở hàng chỉ có ba đến bốn tấn mà thôi.
Về sau cùng với lương thực khan hiếm, từ đầu năm trước, Triệu Hãn đã ban bố chính sách khuyến khích đánh bắt hải sản.
Thứ nhất, hủy bỏ thuế đánh bắt cá và muối.
Thứ hai, có thể thành lập thương xã đánh bắt hải sản, trực tiếp nối thông với ruộng muối, vòng qua thương nhân tiêu thụ muối ăn, mua muối từ ruộng muối với giá rẻ (chính sách ngắn hạn, sau khi lương thực sung túc sẽ hủy bỏ).