“Trường Thành.” Hầu Như Tùng giải thích cặn kẽ: “Trường Thành có rất nhiều bộ phận, những bức tường rìa chỉ xây thấp, những bức tường rìa kia không phòng được đại quân, nó chỉ có hai tác dụng, một là giữ chân kỵ binh Mông Cổ, để cho đài phóng hoả truyền tin; hai là để phòng ngừa thương nhân buôn lậu, thương nhân không dám phá hủy bức tường rìa, đội vận chuyển hoàn toàn không thể vượt qua”
Cái loại Trường Thành vừa thấp vừa yếu này, mục đích chủ yếu là đề phòng thương nhân, và chỉ có tác dụng giữ chân người Mông Cổ!
Nhà Hán có một chiêu lớn để đối phó với dân du mục, đó chính là hạn chế kinh tế và chấm dứt hoạt động mậu dịch, cấm xuất khẩu muối ăn, lá trà, đồ sắt, lương thực, mà Trường Thành là phương tiện hỗ trợ cấm vận chuyển vật tư. chỉ cần quân đội biên cương không cho bọn buôn lậu đi cửa sau thì kiều cấm vận này có thể khiến cho dân du mục phát điên.
Đáng tiếc đến thời kỳ giữa và cuối của triều đại, mỗi lần triều đình hạ lệnh cấm vận, đều là tạo cơ hội cho quân đội biên cương phát tài.
Trương Đình Huấn nháy mắt tỉnh ngộ, dùng sức vỗ đầu nói: “Ta nhớ ra rồi, chương Chiến lược của 《 Học thuyết chiến tranh 》 có giảng điều này, những loại hàng hóa bị cấm vận thì bắt buộc phải được kiểm tra.”
Hôm sau, bọn họ tiếp tục tiến về phía trước, đi thuyền sáu mươi dặm, cuối cùng cũng đến Hải Lan Bào
Nơi này rõ ràng náo nhiệt hơn nhiều, quân đội đóng giữ đã tăng đến một ngàn năm trăm người. Sau khi đánh bại Nhã Khắc Tát, đã chia ra một ngàn người đóng quân, Nhã Khắc Tát mới là vị trí chiến lược thật sự.
Nhánh Nhã Khắc Tát hướng Bắc và hướng Nam có thể khống chế chặt chẽ nhánh Tây Nam của thổ dân tại các bộ lạc sâu trong núi Đại Hưng An, có thể đi thằng đến thảo nguyên Hô Luận Bối Nhĩ rộng lớn bằng thuyền, Mạc Bắc Mông Cổ ở ngay trước mắt, dòng sông phía Tây có thể dẫn đến Ni Bố Sở, đến Ni Bố Sở là đã đến rất gần hồ Bối Gia Nhĩ.
Còn cách Hải Lan Bào rất xa, Trương Đình Huấn đã nhìn thấy khói bốc lên nghi ngút: “Cái này đâu có giống khói báo động.” Trương Đình Huấn nghi hoặc.
Hầu Như Tùng giải thích: “Đang làm thịt hun khói đấy, tuy người ta thường không đi săn vào mùa xuân, để thú hoang có thời gian sinh sản. Nhưng năm nay nhất định phải ra trận nên cũng không quan tâm được nhiều đến vậy, chỉ cần săn được thịt thì người Đạt Oát Nhĩ ở lân cận có thể đem đến Hải Lan Bào đổi vải bông. Chúng ta đây không chỉ vận chuyển lương thực thông thường, mà còn có quân lương đã được sấy khô.”
Trương Đình Huấn gật đầu nói: “Binh mã còn chưa hành động, mà lương thực đã được chuẩn bị trước, điều này ta hiểu đúng rồi, đội vận lương có cần ở lại không?”
Hầu Như Tùng cười nói: “Chúng ta là thuỷ quân, nếu muốn đánh Nhã Khắc Tát, tất nhiên phải có thuỷ quân chở lính và lương thực, thời điểm then chốt còn phải chiến đầu dưới nước với bọn quỷ La Sát.”
Vương Phụ Thần đã cưỡi ngựa đến bờ sông, rạo rực nhìn rất nhiều con thuyền: “Thủy quân An Đông đến rồi.”
Hầu Như Tùng trả lời: “Ta giữ lại ba chiếc tàu chiến, còn lại đều đến chỗ ngươi, còn mang thêm hai mươi chiếc tàu chở lính, tàu chở lính đều là tàu mới, gỗ cũng không kịp hong khô, toàn dựa vào nhựa thông, tro khô và dầu trẩu bảo vệ cho tàu không bị chìm. Ngươi ở đây thúc giục, bên phía Đô hộ chỉ có thể cố gắng đóng thuyền.”
Gỗ đóng tàu của chiến của thủy quân An Đông được vận chuyển đến từ Liêu Ninh, còn điều động rất nhiều thợ và người học việc đến đóng thuyền.
Mà những chiếc thuyền chở lính này đều được đóng từ gỗ chặt ở gần hạ lưu Cáp Nhĩ Tân, gỗ được phơi trong bóng râm nửa tháng thì bắt đầu khởi công, dùng mấy tháng chắc chắc sẽ rò rỉ nước, phải sửa chữa bất cứ lúc nào, nếu không sửa được thì tuyên bố loại bỏ.
Đây là biểu hiện thực lực của một nước lớn, nếu đổi đổi lại là nước nhỏ, phải mất nhiều năm để đóng thuyền. Lúc trước Hậu Kim chinh phạt người Đạt Oát Nhĩ, chỉ có thể tập trung một lượng lớn thuyền độc mộc
“Đây là Đội trưởng Trương, Trương Đình Huấn, đến từ Học viện Quân sự Nam Kinh.” Hầu Như Tùng giới thiệu.
Trương Đình Huấn vội bước lên phía trước, nghiêm trang chào: “Trương Đình Huấn đến báo danh, xin Vương tướng quân sắp xếp nhiệm vụ!”
Vương Phụ Thần có chút ngờ vực, lại thấy Hầu Như Tùng nháy mắt với mình thì lập tức hiểu ra thân phận của Trương Đình Huấn không đơn giản, tức khắc khen ngợi: “Thiếu niên tốt, rất cao to khỏe mạnh, ngươi đi đường mệt nhọc rồi, vào thành nghỉ ngơi trước đi.”
Sau khi phái người dẫn Trương Đình Huấn đi, Vương Phụ Thần mới hỏi: “Người này có lai lịch gì?”
Hầu Như Tùng nói: “Con trai của Đô đốc Trương, khăng khăng đòi tới tiền tuyến đánh trận. Tính tình cũng không tệ, không ăn chơi trác táng, trên đường đi cũng có thể đồng cam cộng khổ cùng binh lính.”
Vương Phụ Thần đau đầu không thôi: “Ta nên hầu hạ hắn thế nào? Hay là để cho hắn đóng giữ tại Hải Lan Bào?”
Hầu Như Tùng nói: “Ý của Đô hộ là, lệnh cho ngươi mang hắn đi đánh trận. Ngoại trừ nhất quyết không cho hắn tham gia những trận chiến đặc biệt nguy hiểm, những lúc khác cứ sai bảo hắn như binh lính bình thường. Nói khó nghe là, nếu chỉ như vậy mà cũng có thể chết, vậy thì chỉ có thể trách bản thân hắn không may mắn.”
“Đã hiểu.” Vương Phụ Thần tức khắc thở phào nhrj nhõm. Hầu Như Tùng hỏi: “Khi nào xuất trận?”
Vương Phụ Thần nói: “Chỉ chờ thuyền của ngươi thôi đấy, chỉ cần ngươi đến, ta có thể xuất trận bất cứ lúc nào, ta đã chuẩn bị cả năm rồi.”