Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1195
Trận chiến tâm lý (2)

❊ ❊ ❊

Biên Huệ lắc đầu nói: “Không phải là Hán Nô, là người Hán bị Thát Tử bắt làm nô lệ. Từ Liên Sơn Quan đi thêm sáu mươi dặm về hướng Bắc là có thể rời núi, tiến đến gần Liêu Dương và Thẩm Dương. Nghe mấy người Hán này nói, bọn họ bị bắt đến đây từ Bắc Trực Lệ, được bố trí ở trong sơn cốc để khai hoang, Thát Tử cũng không biến bọn họ trở thành nông nô. Ở Uy Ninh và Thanh Hà còn có rất nhiều người Hán bị như vậy, bọn họ chủ yếu bị đưa đến nơi cằn cỗi trong núi để trồng trọt, hàng năm phải nộp lên cho Thát Tử không ít lương thực.”

“Hai năm qua, cuộc sống của người Hán rất khổ đúng không?” Lâm Chi Đống hỏi.

Biên Huệ đáp: “Người bị chết đói không ít. Đa Nhĩ Cổn thiếu quân lương, học theo biện pháp của lão nô, quy định mỗi người Hán phải giao nộp một phần lương thực nhất định. Trong một năm nếu gia đình nào không nộp đủ thì sẽ giết một người. Liên tiếp hai năm không giao đủ thì sẽ giết sạch cả nhà!”

Lâm Chi Đống nghiến răng nghiến lợi: "Lũ Thát Tử đáng chết!"

Biên Huệ đặt yên ngựa lên chiến mã, hắn nói: “Mang những người Hán này về, cũng coi như không uổng công đi chuyến này.”

“Ai nói là sẽ rút quân?” Lâm Chi Đống cười nói.

Biên Huệ nói: “Quân lương mang theo đã cạn, nếu không quay về sẽ phải chịu đói. Ngươi còn muốn ở lại đây tìm cơ hội sao?”

Lâm Chi Đống nói: “Mỗi người chúng ta mang đến một cái rìu là để làm gì chứ? Chính là để vào núi chặt cây làm thang! Tường của Liên Sơn Quan không cao, quân phòng thủ cũng không nhiều, ban đêm leo lên đánh bất ngờ là có thể vào thành được rồi.”

“Còn thức ăn thì sao?” Biên Huệ hỏi.

“Giesett ngựa!” Lâm Chi Đống nói chắc như đinh đóng cột.

Hơn hai ngàn Long kỵ binh dẫn theo những người Hán gặp được trong núi đu sâu vào ngọn núi lớn ở phía Đông Bắc.

Những người Hán này quen thuộc địa hình, biết đường vòng đi về phía Bắc Liên Sơn Quan. Cho dù không có người Hán dẫn đường, cũng có thể đi vòng qua được, vì ở đây có ba sơn cốc, chỉ cần chú ý thì sẽ dễ dàng tìm được.

Đi suốt một ngày một đêm, Lâm Chi Đống lệnh cho binh sĩ chặt cây ở chỗ này, nếu đói bụng thì chọn những con chiến mã tương đối gầy yếu để giết lấy thịt ăn.

A Lâm căng thẳng đợi ở Liên Sơn Quan suốt ba ngày, đột nhiên có một binh lính Thát Tử chạy đến báo cáo: “Đại quân Nam Man đang bao vây thànhThảo Hà!”

Tin tức này khiến A Lâm hoảng sợ nhưng đồng thời cũng cảm thấy may mắn.

Hoảng sợ vì quân Đại Đồng đã đánh hạ thành Thảo Hà, mục tiêu kế tiếp sẽ là Liên Sơn Quan. Còn may mắn là vì quân Đại Đồng đã không trực tiếp tấn công Liên Sơn Quan.

Tập thể binh lính Thát Tử ở Liên Sơn Quan sau biết tin quân Đại Đồng đang vây công thành Thảo Hà thì bắt đầu lơi lỏng cảnh giác.

Bọn họ biết chắc chắn mình sẽ phải chết, nhưng dù sao chết muộn còn hơn chết sớm. Hơn nữa, bây giờ đã xác định được vị trí của quân Đại Đồng, mấy ngày kế tiếp họ có thể ngủ ngon, không cần lú cnào cũng lo lắng đề phòng.

Ngay cả người thận trọng như A Lâm cũng thả lỏng tinh thần, lấy rượu thịt ra cho binh lính ăn thả cửa.

Sau khi ăn uống no đủ thì mọi người cùng chờ quân Đại Đồng tấn công đến, lúc đó tất cả sẽ liều chết bảo vệ cổng thành. Bọn họ muốn trốn cũng không trốn được, dù có chạy đến Thẩm Dương hay Liêu Dương thì chắc chắn cũng bị chém đầu, chưa đánh mà chạy chính là tội lớn.

Toàn bộ Liên Sơn Quan, bất luận là binh lính Thát Tử hay là Kỳ Đinh và người nhà đều lâm vào trạng thái ăn no chờ chết.

Ai có rượu cất giấu trong nhà cũng lấy ra uống sạch.

Rất nhiều binh sĩ Thát Tử uống đến say khướt cả ngày, A Lâm cũng không ngăn cản hay trừng phạt bọn họ. Ngược lại, hắn còn phái người ra ngoài mấy dặm về phía Đông Nam canh chừng, một khi quân Đại Đồng tiến công thì toàn quân sẽ liều chết bảo vệ cửa khẩu này, thế nên bây giờ tất cả cứ thoải mái tận hưởng đi.

A Lâm không bao giờ có thể ngờ được, Lâm Chi Đống lại tiến công từ ngọn núi phía Bắc!

Ban đêm, quan thành lặng ngắt như tờ.

A Lâm ra quy định, chỉ được phép uống rượu vào ban ngày, không ay được say xỉn ban đêm.

Kết quả, vừa tới chạng vạng, rất nhiều Thát Tử đều rơi vào trạng thái say khướt, không biết trời trăng gì nữa.

Những chiếc thangđược làm từ gỗ tươi rất nặng, còn chưa kịp phơi đã lấy ra sử dụng. Quân Đại Đồng khiêng mấy chục cái thang gỗ, lặng lẽ đi xuống núi, từng chút áp sát tường thành phía Đông bắc.

Liên Sơn Quan là thành lũy loại nhỏ, quy mô nhỏ đến mức chỉ có một cái cổng thành.

Đêm nay, mục tiêu tập kích của Lâm Chi Đống không hề có cổng thành. Tuy cũng có quân lính canh gác, nhưng tất cả đều hướng về phía Đông nam, thậm chí còn có lính gác trộm uống rượu.

Thang gỗ đặt trên tường thành cao khoảng bốn thước, Lâm Chi Đống mang binh leo lên trên tường thành một cách dễ dàng.

Một tên lính gác đang sưởi ấm trong tháp canh trên tường thành, hắn ngồi dựa lưng vào tường, dưới chân còn có một bình rượu uống dở.

Hơn nữa, hắn còn đang ngay khò khò, rõ ràng là đã ngủ say.

Quân Đại Đồng cẩn thận di chuyển đến gần, tên lính canh Thát Tử say khướt mới mơ hồ mở mắt, nhìn thấy Lâm Chi Đống đứng trước mặt thì giơ ngón tay chỉ vào vào hắn: "Ngươi…"

Lâm Chi Đống ngồi xổm xuống, bịt miệng lính gác, vung đao cắt cổ hắn.

Bọn họ di chuyển trên tường thành một lúc, rốt cuộc cũng có lính gác Thát Tử phát hiện: “Kẻ địch tập kích, kẻ địch tập kích!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »