Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1068
Khai thác hướng ra ngoài (1)

❊ ❊ ❊

Phần hiệp nghị này do Tổng đốc Philippines ký tên, vua Tây Ban Nha rất có thể sẽ phủ định.

Nhưng không nhận cũng phải nhận, nếu không thì là chiến tranh.

Hơn nữa, rất có thể vua Tây Ban Nha dù không thừa nhận nhưng khôi phục mậu dịch trong trạng thái đánh nhau.

Đám quan viên như Tổng đốc Corcuera đành mang theo một số rời đi, bọn họ cướp bóc, tích lũy tài phú hai nước Trung Quốc – Hà Lan chia nhau: Trung Quốc chiếm 50%, Hà Lan chiếm 35%, Brunei và Sulu cùng chiếm 5%, còn lại 10% chia cho dân địa phương tham gia chiến đấu.

Corcuera phái sứ giả đi thông báo cho đám chủ vườn gieo rút lui.

Nhưng ông ta lục tục nhận về tin đám người Tây Ban Nha vườn gieo gần Manila đã sớm bị cướp sạch.

Không liên quan quân đội Trung Quốc, là nạn dân người Hoa làm chuyện đó.

Tổng đốc Hà Lan Antonio van Diemen bị bệnh, bệnh trong mùa mưa, nhận được “Hiệp định năm nước Manila” lúc ở trên giường bệnh.

Antonio van Diemen lập tức tổ chức họp, gọi các nghị viên của hội bình nghị đến. Antonio van Diemen mang theo thân thể bệnh tật mỉm cười tuyên bố: “Các tiên sinh, chiến dịch Manila năm nay chúng ta hoàn toàn đạt tới mục tiêu dự kiến. Tuy đảo Busuanga hẻo lánh nhưng vị trí cực kỳ quan trọng, nó nằm giữa ba phương thế lực Trung Quốc, Tây Ban Nha, Sulu, là ngã tư mậu dịch ở đây. Bây giờ hòn đảo này thuộc về chúng ta, lập tức triệu tập người và vật tư đi ngay lên đảo xây thành và cảng!”

Antonio van Diemen nói tiếp: “Nam bộ đảo Mindanao tuy đều là dân địa phương mọi rợ, nhưng nơi đó có một cái vịnh (Vịnh Sarangani), là cảng tránh gió thiên nhiên, có thể dựng cảng và thành thị trong vịnh (thành phố General Santos). Chỉ cần chúng ta đứng vững gót chân ở Châu Mỹ, nơi này là trạm thứ nhất từ Châu Mỹ đi thông Viễn Đông! Nơi này có thể trở thành Manila thứ hai!”

Lốp bốp lốp bốp!

Các nghị viên lập tức vỗ tay, nhưng không quá hưng phấn.

Khu Nam Bộ đảo Mindanao cần kinh doanh mười năm trở lên, còn phải phối hợp thế lực Hà Lan ở Châu Mỹ mới có thể đổi lấy bạc trắng cuồn cuộn.

Đảo Busuanga thì tuy vị trí địa lý rất trọng yếu, nhưng bốn phía có mấy cảng lớn, sẽ hút thuyền mậu dịch qua, trong thời gian ngắn rất khó thu lợi.

Hà Lan nhận hai nơi này, nếu so sánh như đánh cờ vây thì đó là đặt quân cờ vào hai chỗ mấu chốt, tính xa thì chắc chắn là nước cờ hay, nhưng không có tác dụng quá lớn trong giai đoạn hiện nay, các nghị viên chú trọng ích lợi ngắn hạn đương nhiên cảm thấy chịu thiệt.

May mà Hà Lan lấy được quyền mua bán, có thể cùng Trung Quốc độc quyền hai nước hương liệu, đá quý của hai nước Brunei, Sulu.

Ở trong mắt Antonio van Diemen thì quyền mua bán này chỉ là đính kèm đàm phán, nhưng các nghị viên lại xem nó là thu lợi chiến tranh thật sự.

Antonio van Diemen cực kỳ kích động, dường như bệnh đỡ hơn nhiều, sau khi về nhà còn kêu người hầu mở rượu nho cất chứa kỹ ra để chúc mừng.

. . .

Cảng Banten.

Một nhân viên cấp cao tạm thời trong một cứ điểm mậu dịch đang viết thư cho ban quản lý của công ty Đông Ấn Độ nước Anh.

“Các tiên sinh, mới nhận được một tin kinh người. Công ty Đông Ấn Độ Hà Lan liên hợp với vua Trung Quốc xuất binh, đánh bại Tây Ban Nha ở đất liền và biển cả. Vua Trung Quốc được Luzon, công ty Đông Ấn Độ Hà Lan được hai địa bàn mấu chốt. Sultan của hai nước Brunei, Sulu lại lao vào vòng tay của vua Trung Quốc. À, công ty Đông Ấn Độ Hà Lan còn hợp tác với Trung Quốc lũng đoạn hương liệu và đá quý của Brunei, Sulu.”

“Các tiên sinh, chúng ta cần một trận chiến tranh, nước Anh đánh với Hà Lan! Phải chiến tranh mới có thể cướp lấy ích lợi thương nghiệp. Cứ tiếp tục thế này thì công ty Đông Ấn Độ nước Anh khó mà đứng vững ở Viễn Đông . . .”

Hà Lan gây thù trên biển, khiêu khích khắp thế giới, tự nhiên không có quan hệ tốt đẹp gì với nước Anh.

Hai nước đều có công ty Đông Ấn Độ, giành mối làm ăn của nhau là chuyện bình thường.

Hơn hai mươi năm trước, nước Anh đang buôn bán hương liệu yên ổn trên đảo Java thì đoàn tàu chiến Hà Lan đột nhiên xông tới, bắn phá tùm lum. Sau đó Hà Lan thúc ép nước Anh ký tên hiệp nghị: Mậu dịch hương liệu phương Đông chia làm ba phần, Hà Lan chiếm hai phần ba.

Sự tình vẫn chưa xong, qua mấy năm, Hà Lan bởi vì mậu dịch hương liệu mà giết hết người Anh trên quần đảo Maluku, lịch sử gọi là “thảm sát Amboyna”.

Hà Lan cũng giành mối làm ăn của nước Anh ở mấy nơi biển Baltic, Địa Trung Hải và Tây Phi. Thậm chí chạy tới gần biển nước Anh vớt cá trích xong qua tay bán cho người Anh.

Quan Hán cũng muốn cứng rắn lên nhưng phải chờ Huân tước bảo hộ Cromwell, vị vua nước Anh này tạm thời không có tâm tư đánh trận thương mại.

Đương nhiên, người Anh sống qua ngày tháng khó khăn, hiện giờ hoạt động mạnh ở Ấn Độ.

Bồ Đào Nha có quan hệ ác liệt với vua Mogul của Ấn Độ, đội tàu nước Anh đánh bại đội tàu Bồ Đào Nha, vua Mogul rất vui vì điều này. Vì thế người Anh chân cún điên cuồng quỳ liếm vua Ấn Độ, vua người Anh còn phái sứ đoàn lấy phương thức gần như là nịnh nọt dỗ vua Ấn Độ vui vẻ.

Thế là vua Ấn Độ hạ lệnh, quan viên trên toàn quốc phải bảo vệ người Anh cho tốt.

Người Anh buôn bán ở Ấn Độ không bị bất cứ hạn chế.

Quan viên cả nước không được quấy rầy công xưởng của nước Anh, thậm chí ở một số nơi trực tiếp miễn thuế kinh doanh cho người Anh!

Vua Ấn Độ vĩ đại biết bao, người Anh cảm động đến rơi nước mắt, bọn họ sẽ dồn hết sức lực báo đáp tình yêu thiết tha của vua Ấn Độ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »