Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2034
Thưởng phạt (1)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn nói: “Hải quân sau này đều không được buôn bán, nếu không không biết sẽ xảy ra chuyện gì.”

Trịnh Nghệ Long đã không còn ở quê nữa, mở Khang trạch ở Phúc Châu Mặc. Hắn chuyện gì cũng mặc kệ, cả ngày như hưởng phúc, đưa hết tất cả chuyện làm ăn buôn bán đều giao cho huynh đệ con cháu. Hôm đó, Trịnh Chi Long đang nghe kịch, gánh hát là gánh hát trong nhà.

Toàn thân hắn mặc vân cẩm, khăn che đầu thêu đều là Nam Dương Kim Châu, trên tay còn đeo một chiếc nhẫn ngọc bích lớn. Lúc đang nghe kịch, tỳ nữ vẫn còn đang bón nho cho hắn. Nho này của bọn họ là từ phương Bắc gửi đến, toàn bộ hành trình đều được bảo quản bằng đá lạnh. “Lão gia, sứ giả đến.”

Cả người Trịnh Chi Long khẽ run rẩy, vội vàng đứng lên.

Triều đình phái sứ giả đi tra án, hơn nữa đã tra đến đầu Trịnh gia bọn họ, tất cả những điều này Trịnh Chi Long đều biết.

Nhưng hắn chỉ có thể giả vờ như không biết, nên không ngừng xem kịch xem kịch, đến nửa bước chân không dám bước gia khỏi nhà, giả bộ mình cực kì nghe lời Hoàng đế. Trịnh gia buôn bán cùng với hải quân, Trịnh Chi Long cũng biết, nhưng thái độ của hắn không khích lệ, không phản đối, cũng không thèm hỏi tới.

“Bái kiến sứ giả.” Trịnh Chi Long cung kính cúi người đón tiếp. Người dẫn đầu phụ trách truyền thánh chỉ, lấy ấn tỷ ra, lại lấy thêm một tờ thánh chỉ.

Trịnh Chi Long nhìn ấn tỷ kia liền ngây người, ấn tỷ Công tước là kim ấn, trước mắt lại là một khối thiết ấn.

Từ công tước, trực tiếp giáng cấp làm tam đẳng Nam tước, không tước sạch tước vị đẩy đã tính là cho hắn mặt mũi lắm rồi. Hơn nữa tước hiệu cũng châm chọc, gọi là “Nam thủ pháp”. Trịnh Chi Long hai tay run rẩy tiếp chỉ, hỏi: “Vậy huynh đệ gia đình ta thì sao?”

Người truyền chỉ trả lời: “Tất cả tước vị, thu hồi toàn bộ. Người đáng chết thì chém đầu, người đáng lưu đày thì phải lưu đày. Thuyền buôn của Trịnh Gia, tịch thu một nửa, phạt một triệu hai. Nếu như tiền mặt không đủ, lấy cửa hàng thế chấp, hoặc lấy thuyền buôn đi bán đấu giá.”

Hai mắt Trịnh Chi Long đờ đẫn, thiếu chút nữa chết lại chỗ.

Ứng dân điện.

Các đại thần, các bộ im lặng thật lâu, có người muốn khuyên hoàng đế xử phạt cẩn thận, nhưng lại không dám mạo hiểm vào lúc này.

Thật ra chuyện của Phí Thuần không tính là lớn, tước vị và con đường thăng quan tiến chức bị tước bỏ, tất cả đều chỉ là giết gà dọa khỉ mà thôi, chuyện này đủ để nói ra thái độ của hoàng đế. Sau khi chịu tang mấy năm quay trở về, quan tước của Phí Thuần nhất định có thể khôi phục. Chỉ có là tước vị và thứ hạng trong Nội các có thể khôi phục bao nhiêu thì còn phải xem xem Phí Thuần có thể sống được bao nhiêu cơ.

Nếu như Phí Thuần có thể sông đến tám mươi tuổi, hắn không cần phải làm đến Thủ phụ thì ít nhất cũng có thể làm đến được Bá tước, nói không chừng Tân hoàng đế vui vẻ, trong một đêm có thể cho hắn Công tước đấy.

Còn có một tỷ lệ cực kì nhỏ, đó là trong lúc Triệu Hãn còn trị vì đã cho hắn khôi phục chức vị Công Tước - ban đầu Lý Bang Hoa cũng là như thế này.

Cho nên chuyện xử phạt Trịnh gia, càng giống như ra oai phủ đầu thì đúng hơn.

Nhà Trịnh thị này, một người Công tước, một người Phò mã, mấy người còn lại cũng đều Hầu tước, Bá tước. Hơn nữa sức ảnh hưởng ở Phúc Kiến cực kì lớn, cũng rất có uy danh trong Hải quân, lần này trùng hợp có thể rung cây dọa khỉ.

Vua tôi yên lặng một hồi lâu, cuối cùng vẫn chỉ là Chu Thuấn Thủy nói: “Cùng một lúc xử lý nhiều quan lại và thương nhân như vậy, các cảng khẩu lớn sẽ loạn. Nếu không có đầy đủ quan viên quản lý thành phố, không có đầy đủ thương nhân vận chuyển hàng hóa ra biển, chỉ cần từ nửa năm cho đến một năm nữa sẽ có vô số hàng hóa chất đống ở bến tàu, công xưởng ở đất liền và bách tính trăm họ cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

Triệu Hãn lại nói: “Những quan lại không thông đồng làm bậy vốn có trong thành phố tăng lên một đến ba cấp, xem chức vụ và tình huống cụ thể mà định ra. Chức vụ thị trưởng trống, điều quan lại huyện địa phủ đến đảm nhiệm, mau chóng khôi phục vận hành thành phố. Về phần hải thương liên quan đến vụ án, người phạm tội ác tày trời, nên chém đầu thì chém đầu, nên lưu đày thì lưu đày. Còn lại chỉ là những thương nhân hối lộ trốn thuế, cũng đừng tra xem đã trốn bao nhiêu nữa, cứ theo số lượng và kích thước của tàu buôn, mỗi tàu bị phạt 150.000, 120.000, 80.000, 60.000, 30.000 lượng.”

Năm Sùng Trinh, từ Phúc Kiến vận chuyển hàng đến Manila, giá trung bình mỗi tàu là 50.000 lượng bạc, biên lợi nhuận khoảng 100%. Thuyền nhỏ ba năm vạn, thuyền lớn mười một mười hai vạn.

Hiện nay, thương mại biển phát triển mạnh, thương mại biển đã bị cuốn vào, hơn nữa còn không thể buôn lậu nữa, biên lợi nhuận giảm xuống dưới 80%. Hơn nữa, buôn bán khoảng cách càng ngắn kiếm được càng ít, ví dụ như vận chuyển hàng hóa từ Sơn Đông đến Triều Tiên, ví dụ như vận chuyển hàng hóa từ Thượng Hải đến Quảng Đông.

Quy định phạt tiền này của Triệu Hãn, tính cả vận chuyển hàng qua lại, đại khái là tổng lợi nhuận từ một đến hai năm của những thương nhân biển kia, khẳng định vượt xa thuế xuất nhập khẩu.

Nếu như có hải thương đăng ký tàu mới, vậy thì coi như bản thân mình xui xẻo đi, thuyền mới vẫn bị phạt như thường.

Tiền phạt như vậy, không phù hợp với quy định của “Đại Đồng Thương Pháp”, hoàn toàn thuộc về tình huống đặc biệt. Ai bảo hải thương tham dự trốn thuế quá nhiều, khiến cho nhân viên điều tra không tra được?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »