Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1117
Tào tặc (2)

❊ ❊ ❊

Nội các thời Minh tên không đổi nhưng kết cấu quyền lực thay đổi vài lần.

Nội các thời kỳ đầu nói trắng ra là cơ cấu bí thư, quyền lợi thật sự nằm ở chỗ hoàng đế và thượng thư. Vu Khiêm lười vào Các, lấy thân phận thượng thư là có thể tùy tiện sai khiến Nội các.

Nội các điều khiển quyền lớn bắt nguồn từ thời đại Tam Dương.

Đến thời hoàng đế Gia Tĩnh đã tới đỉnh cao quyền lực, rốt cuộc có thể nghiền nát lục bộ thượng thư. Đến lúc Trương Cư Chính cầm quyền thì lại lên cao nữa, đó mới thật sự là quyền thần.

Sau đỉnh cao là thung lũng.

Nội các còn là Nội các đó, thủ phụ vẫn là thủ phụ, nhưng thủ phụ không thể tự quyết định nữa. He he, Các thần có quyền bỏ phiếu, bên nào nhiều phiếu hơn sẽ nghe bên đó.

Vì thế Đảng tranh đến!

Nếu thủ phụ không tự quyết định được thì chúng ta kết bè kết đảng. Ai có nhiều người theo phe, ai có số phiếu đông hơn là có thể ảnh hưởng Nội các, thậm chí làm việc mà không cần thủ phụ cho phép.

Tới lúc đầu phiếu, lúc Đảng tranh cũng là lúc ngươi chết ta sống.

Ngươi tán thành, ta kiên quyết phản đối. Ngươi muốn làm việc chính nhưng ta phá tan nát.

Kéo ngã một Các thần của ngươi thì bên ta sẽ tăng thêm một người, thêm một người là thêm một phiếu, là có thể ảnh hưởng ý kiến của Nội các.

Chế độ bỏ phiếu này mãi đến thời Sùng Trinh mới bị chính thức chấm dứt, ngoài mặt vẫn tiếp tục sử dụng.

Đối với Sùng Trinh thì ai nói đều không được, trẫm nói mới được.

Có vết xe đổ mới rút kinh nghiệm.

Triệu Hãn không dám để Các thần bỏ phiếu biểu quyết, các ngươi thương lượng nội bộ là được, thủ phụ tổ chức bỏ phiếu cũng được, nhưng cuối cùng phải do thủ phụ quyết định.

Với chuyện cực kỳ phức tạp thì Nội các bỏ phiếu phải tỉ mỉ, liệt kê ưu và khuyết điểm của các loại quyết sách, sau khi tập hợp thì đưa ra một quyết sách, đưa hết quyết sách lên để xem hoàng đế có chịu nghe ý kiến của các ngươi hay không.

Chuyện quá quan trọng hoặc phức tạp mà hoàng đế cũng không cách nào phán đoán, vậy sẽ gọi thượng thư của các bộ đến nghị sự.

Hôm nay công tác coi như nhẹ nhàng, khoảng bốn giờ chiều phê xong hết tấu chương.

Triệu Hãn xây xẩm mặt mày, hỏi: "Tối nay ở viện nào?”

Nữ quan phụ trách sinh hoạt đáp: “Bẩm bệ hạ, hôm nay hạnh Liễu Trang phi.”

“Đi thôi.” Triệu Hãn duỗi lưng bước ra ngoài.

Hai vị quan viên phụ trách ghi chép sinh hoạt hôm nay chỉ viết một câu, thời gian còn lại đều vùi đầu đọc sách, công tác cực kỳ thoải mái.

Hai người sải bước đi tới, không kêu kiệu, bọn họ ngồi một ngày, muốn tản bộ thư giãn gân cốt.

Hàn Việt khẽ thở dài: “Ài, không biết khi nào được thả ra ngoài, ngày như vậy quá chán.”

Đinh Thế Kinh lại cười nói: "Có gì không tốt? Vừa có thể theo hầu bên cạnh bệ hạ vừa làm cận thần thiên tử thật sự, lại vô cùng nhàn nhã, mỗi ngày có thể đọc sách. Ta muốn cả đời viết ghi chép sinh hoạt.”

Hàn Việt nói: “Quốc triều mới lập, mọi thứ đều chờ xây dựng, sao không lo thi triển tài học?" Hắn bỗng cười nói: “Ta định sau khi khảo mãn* sẽ xin cử ra ngoài làm tri huyện. Dù không được làm tri huyện, cho làm huyện thừa cũng được. Tốt nhất có thể đi phương Bắc làm quan, rất nhiều việc có thể làm, đều có thể bày ra khát vọng!”

(*) Nghĩa là đánh giá thành tích quan lại, hoặc đã mãn nhiệm kỳ. Một khảo hoặc mấy khảo là một nhâm, khảo mãn là hết nhiệm kỳ.

"Ta không đi, ngươi muốn đi thì tự đi.” Đinh Thế Kinh không thích làm nhiều sóng gió.

Quan văn trong triều đình Đại Đồng tuy rằng đã sản sinh phe phái, nhưng tổng thể sức sống vẫn rất cao. Chỉ cần ngươi có năng lực, dám đánh dám đụng dám làm việc thông thường đều có cơ hội thăng cấp, tìm được nơi để bày ra tài hoa.

Đây là trạng thái nên có của thời kỳ đầu gây dựng sự nghiệp.

Bên Lý Tự Thành không được, khi mới vừa thu phục Sơn Tây thì tập đoàn Đại Thuận cũng rất có sức sống. Nhưng bọn họ không cách nào khuếch trương thêm nữa, quan văn lại bị tướng võ áp chế, phe tướng võ khó thể đánh nhau kiếm quân công, đã trước tiên đi vào giai đoạn hủ hóa.

Mãn Thanh cũng tương tự.

Mãn Thanh luôn nội đấu kịch liệt, nhưng bọn họ có thể không ngừng khuếch trương, mâu thuẫn nội bộ đều bị di chuyển đi. Hiện nay không thể khuếch trương, mâu thuẫn nội bộ bắt đầu bộc phát, Đa Nhĩ Cổn và Hào Cách lại lần nữa giương cung bạt kiếm.

Triệu Hãn ngồi cả ngày cũng đi bộ đến viện của Liễu Như.

Vừa đi vừa làm tập thể dục theo đài, hắn cảm giác chính mình sắp liệt, qua thêm vài năm không chừng sẽ mập mỡ.

"Bệ hạ!"

"Bệ hạ vạn phúc!”

Triệu Hãn gật đầu với Liễu Như, lại cười nói với Điền Tú Anh: “Điền phu nhân cũng ở đây à, cùng nhau đi dạo hoa viên nào.”

Đi dạo hoa viên một lúc, Triệu Hãn nằm sấp trên ghế dài, kêu cung nữ có sức lực lớn xoa bóp cho mình, hắn cảm giác cơ sau vai hơi mỏi.

Liễu Như đánh đàn, Điền Tú Anh thổi sáo, còn có cung nữ xoa bóp, Triệu Hãn nghe lim dim.

Hiện giờ đã là mùa đông, hôm nay chưa có tuyết rơi, nhưng nhiệt độ rất thấp.

Liễu Như vội nói với cung nữ: “Mau đi lấy thảm cho bệ hạ.”

Chợp mắt đến chạng vạng, Triệu Hãn rốt cuộc tỉnh lại.

Điền Tú Anh cúi người vái chào: "Bệ hạ, dân nữ hôm nay đến chào từ biệt. Bệ hạ cùng chư vị nương nương sắp chuyển vào Tử Cấm Thành, dân nữ sẽ tự tìm nhà ở.”

Triệu Hãn chợt nhớ ra còn chưa xếp chỗ ở cho hoàng thất tiền triều.

Triệu Hãn suy nghĩ một hồi nói: "Ngươi cũng chuyển vào đi."

Điền Tú Anh nói: “Như thế không tiện lắm.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »