"Đội súng hỏa mai tiến lên phía trước!"
Thấy kỵ binh phe mình bị truy sát, Matsura Shigenobu quyết đoán ra lệnh cho lính bắn súng tiến lên tiếp ứng.
Gia tộc Matsura là một trong ba cường phiên đầu tiên trang bị súng trong cả thời kỳ chiến quốc ở Nhật Bản.
Lúc đầu, đội súng hỏa mai chỉ có hai ba trăm người, mà nay đã tăng lên đến hơn tám trăm người.
Thậm chí, bọn họ còn học được chiến thuật bắn ba giai đoạn của Tín Trường.
"Tu tu tu tu~ "
Viên Thời Trung thổi kèn ra hiệu ngừng truy kích, long kỵ binh rút lui vào mạn sườn của chiến trường, cưỡi lên lưng ngựa nạp đạn vô cùng thành thục.
Matsura Shigenobu tự mình dẫn theo Kỳ Bản, trấn giữ ở trung tâm đội quân. Để cho những xạ thủ và lính bắn súng của quân mình làm tiền quân chậm rãi dồn về phía trước, lại khiến cho đội quân của Gia tộc Shimadzu xếp thành hai cánh.
Lá cờ đột nhiên được phất lên, trận địa của gia tộc Matsura đẩy ra sáu khẩu đại bác phương Tây cỡ nhỏ. Mấy thứ này toàn là đồ cũ vài chục năm trước, phải tốn một số tiền lớn mua lại từ người Bồ Đào Nha. Bình thường chúng được cất trên thuyền ngoài biển, bởi vì đường kính khá nhỏ, cũng có thể tháo ra tiến hành tác chiến trên lục địa.
Lý Định Quốc cười nói: "Kéo ra hết đi, cho người Nhật Bản xem cái gì mới gọi là pháo binh.
Hai mươi lăm khẩu đại bác từ từ xuất hiện.
"Sao lại có nhiều đại đồng (đại bác) như vậy?"
Bao gồm cả Matsura Shigenobu, các quý tộc hai phiên Hirado và Satsuma đồng loạt biến sắc.
Đặc biệt là quân đội phiên Satsuma, bọn họ vốn không muốn cứu Lãnh chúa, còn dự tính sẽ bỏ chạy bất cứ lúc nào. Khi thấy quân Đại Đồng đẩy ra hai mươi lăm khẩu đại bác,
Ý chí chiến đấu lập tức dao động, xuất hiện dấu hiệu không đánh mà chạy.
Trong lúc pháo binh của quân Đại Đồng nạp đạn pháo, long kỵ binh đã đổi xong thuốc súng, bắt đầu chạy vòng ra phía sau quân địch.
Việc long kỵ binh chạy vòng ra sau khiến cho Matsura Shigenobu không dám rút lui, nếu rút lui thì rất có khả năng sụp đổ, sau đó bị long kỵ binh đuổi theo truy sát.
Đến nước này cũng chỉ có thể liều mạng đánh.
Shimazu Mitsuhisa nhắc nhở: "Không thể đợi quân Đường nã pháo, toàn quân nhanh chóng tấn công sang đó!"
Matsura Shigenobu vẫn đang do dự, tuy giỏi việc nội chính, nhưng hắn chỉ từng tham gia dẹp loạn ở Đảo Nguyên, không có nhiều kinh nghiệm chỉ huy thực tế.
Nghe thấy Shimazu Mitsuhisa đề nghị, Matsura Shigenobu cũng phản ứng lại. Tinh thần liên quân của phe mình không vững, lại còn bị hai mươi lăm khẩu đại pháo bắn phá, trận chiến này không thể đánh nữa, toàn quân buộc phải xông lên cận chiến.
"Toàn quân tiến lên!"
Bởi vì số lượng dân phu tham gia quá đông, tốc độ tiến công của hai mươi ngàn liên quân rất chậm, hơn nữa trận hình chênh lệch không đồng đều.
"Rầm rầm rầm rầm!"
Vừa tiến lên chỉ hơn mười bước, đợt nã pháo thứ nhất của quân Đại Đồng đã bắt đầu, và tất cả đều bắn về phía quân đội của gia tộc Matsura — đội quân có tác phong khá chỉnh tề, vừa đã biết là lực lượng chủ lực của liên quân.
Những viên đạn sắt gầm thét bay ra, lần lượt hóa thân thành kẻ hủy diệt bắp chân.
Từng viên đạn sắt từ dưới đất bắn lên, dọc đường đâm gãy từng bắp chân, cày ra những rãnh máu thịt giữa liên quân.
"Võ sĩ Kỳ Bản tiến lên áp trận!"
Sau đợt nã pháo thứ nhất, Tiền quân của gia tộc Matsura cũng có chút không chịu được. Matsura Shigenobu cử võ sĩ Kỳ Bản võ ra, những võ sĩ này giơ đao về phía trước, chém chết những bại binh lẻ tẻ, tiếp đó cùng tiền quân tiến lên phía trước.
Sự gia nhập của các võ sĩ Kỳ Bản khiến cho lính tiền quân vực dậy tinh thần, chống chọi lại hỏa lực tiếp tục xông lên.
Viên Thời Trung dẫn đầu long kỵ binh, vòng qua trận hình có cung thủ và lính bắn súng của quân địch, bọn họ cũng lựa chọn không bắn, mà tấn công vào bộ phận dân phu của quân địch.
Nông dân Nhật Bản làm sao dám đối mặt với sự tấn công của những kỵ binh xung phong cùng với tiếng vó ngựa dồn dập?
"Mau chạy đi!"
Đám dân phu vứt bỏ vũ khí, xoay người lập tức chạy trốn tập thể, một số người hoảng sợ tới mức không chọn đường, chạy tán loạn về phía quân Kỳ Bản của Matsura Shigenobu.
Matsura Shigenobu vội vàng chỉ huy phối hợp tác chiến: "Xạ thủ, pháo thủ, cung thủ, chặn đánh đội thiết pháo cưỡi ngựa của người Đường!"
Mệnh lệnh được truyền đạt thuận lợi, nhưng quân đội tương ứng lại có vẻ hơi hỗn loạn. Bởi vì sau khi phá vỡ một đội dân phu, Viên Thời Trung lại tiếp tục vòng ra phía sau, gây rối loạn hoàn toàn đội quân chặn đánh của quân địch.
Matsura Shigenobu chỉ có thể chỉ huy lính Kỳ Bản thân cận, bày trận tiến hành chặn đánh, đồng thời dẫn theo hơn hai trăm kỵ binh chống chọi tiến lên.
"Ầm ầm ầm!"
Long kỵ binh đồng loạt bắn một đợt ở cự ly gần, hơn năm mươi kỵ binh Nhật Bản của gia tộc Matsura liên tục ngã xuống. Những kỵ binh nhỏ bé này, sợ đến vỡ cả tim gan, hoàn toàn quên mất nhiệm vụ của mình, ghìm ngựa chuyển hướng chạy càng xa càng tốt.
Viên Thời Trung cũng không đuổi theo, sau khi kéo dài khoảng cách, hắn nạp đạn lại lần nữa.
Bị giày vò một phen như vậy, đội quân Kỳ Bản của Matsura Shigenobu đã hoàn toàn tách khỏi đội tiền quân đang tiến lên phía trước.
Đội tiền quân cũng đang trong tình thế trắc trở, dưới sự dẫn dắt của võ sĩ Kỳ Bản,
Khó khắn lắm bọn họ mới vực dậy tinh thần, hứng chịu đợt nã pháo thứ hai của pháo binh Đại Đồng,
Nhưng lại tiến vào tầm bắn của lính bắn súng Đại Đồng.