Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1238
Mãn Thanh dời đô? (2)

❊ ❊ ❊

Cứ thế, Đa Nhĩ Cổn bị giáng xuống làm thường dân, tất cả tài sản và ngưu lục đều bị tịch thu.

Xử lý xong Đa Nhĩ Cốt, Đại Thiện nói: “Bệ hạ, thái hậu, việc cấp bách nhất là chấn chỉnh Bát Kỳ, nhanh chóng chế tạo áo giáp, vũ khí.”

“Lễ thân vương nói đúng.” Đại Ngọc Nhi tán thành.

Ngày nay, chỉ có chính hồng kỳ của Đại Thiện là không bị tổn thất nhiều, Mãn Đạt Hải tuy còn sống nhưng binh lính trong tương hồng kỳ cũng không còn nhiều. Hai phụ tử này được coi là một thế lực lớn chỉ đứng sau Hoàng Đế.

Đa Nhĩ Cổn mang về rất nhiều tàn binh và lính chân Mãn Chân trở về, nếu chúng đều bị tịch thu thì đương nhiên sẽ do Hoàng Đế thống trị.

Đại Thiện được lệnh chủ trì chỉnh đốn Bát Kỳ, chỉnh đốn tới chỉnh đốn lui, miễn cưỡng được quân số vỏn vẹn hai mươi ba nghìn người, bằng khoảng binh lực của tam kỳ khi trước. Nhưng lượng binh sĩ có giáp trụ đầy đủ, binh khí hoàn thiện chỉ được một nửa, thêm vào đó lương thực cũng đã ăn sắp hết.

Thành Liêu Dương vẫn nằm trong tay Mãn Thanh, nhưng các thôn trấn ngoài thành đều thuộc quân khởi nghĩa nông dân.

Mấy nghìn quân Thát Tử mắc kẹt trong thành, hoàn toàn không dám ra ngoài. Một khi họ ra khỏi thành trấn áp nghĩa quân nông dân, quân Đại Đồng sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, thành Liêu Dương sẽ bị chiếm trong phút chốc.

Những thôn trấn xung quanh Trầm Dương cũng bắt đầu có phong trào khởi nghĩa nông dân.

.. .

Liêu Dương .

Vừa qua mùa mưa, Lý Chính đã đem quân đến đây, đông đảo nghĩa quân nông dân đã tự phát giúp lập dân phủ.

Chủ tướng thủ thành Liêu Dương là ấu tử Đại Thiện của Hỗ Tắc, tuổi mới mười tám, lúc mười lăm tuổi đã theo quân đánh trận, nay đã được phong làm trấn quốc công.

Hỗ Tắc mặc dù trong lòng có chút hỗn loạn nhưng đã bố trí việc phòng thủ thành một cách rất trật tự.

Chỉ là quân lương quá ít, dù cho vơ vét hết của bách tính toàn thành cũng chỉ đủ ăn thêm trong hai tháng. Nếu hai tháng sau vẫn không nhận được lương quân bổ sung thì lúc đó chỉ có thể ăn thịt người thôi.

Ngoài thành lại có rất nhiều lương thực, lúa mì đã bắt đầu trổ bông, vài ngày nữa sẽ ra hoa thụ phấn.

Lúa mì vốn là của Mãn tộc và địa chủ người Hán, nay trở thành chiến lợi phẩm của quân Đại Đồng. Quân Đại Đồng đã cử người chỉnh đốn lại quân nông dân, tất cả đưa vào quân đội nông binh, đồng thời lập nông hội ở vùng nông thôn để chia ruộng đất cho nông dân.

Đợi sau khi lúa mì trên ruộng được thu hoạch, bốn mươi phần trăm sẽ được giao cho quân Đại Đồng, và sáu mươi phần trăm còn lại sẽ được quân Đại Đồng thống nhất chia đều cho nông dân.

Sông Hộ Thành ở bên ngoài thành cuối cùng cũng dần được lấp đầy.

Trên một đoạn tường thành, Trác Lý Khắc Đồ nói: “Phụ thân, chúng ta phải tìm cách hiến thành, nghe nói quân đội của chúng ta đều bị quân Hán bắt làm tù binh rồi, Nữ Chân ngay cả lương thực cũng không có, làm thế nào chúng ta có thể giành chiến thắng được?”

“Ta đã chuẩn bị xong rồi, đêm nay ngươi lẻn ra khỏi thành.” Thiện Ba nói.

Thiện Ba là thủ lĩnh còn sót lại của Ngột Lương Cáp Mông Cổ, quy phục hậu kim hơn mười năm trước, mười năm trước được phong làm trấn quốc công. Địa bàn bộ lạc của bọn họ là ở thành phố Phụ Tân của mấy trăm năm sau, còn cuộc đại chiến kỵ binh của Vương Đình Thần và Hào Cách cũng nổ ra ở gần đó.

Sau khi dẹp xong Hào Cách, Vương Đình Thần tiện tay dẹp luôn bộ Lạc Mông Cổ ở đó.

Phụ tử Thiện Ba theo Đa Nhĩ Cổn, bị thua ở Diệu Châu, lúc này không chỉ mất đi chiến mã, thậm chí đến binh sĩ cũng chỉ còn lại hai trăm người. Trong thành thiếu lương thực, ở quê nhà thì bị hủy diệt, bọn họ làm gì còn tâm tư đi giúp quân Thát Tử thủ thành?

Đêm đến, Thiện Ba lặng lấy dây thừng ra, cho lính ngồi canh chừng ở bên cạnh, rồi cột dây thừng ngang thắt lưng của nhị tử rồi thả xuống thành.

“Làm cái gì đấy?” Đột nhiên có người kêu lên.

Nhưng đó là chủ tướng Hỗ Tắc, người luôn không yên tâm về người Mông Cổ, dặn dò thân tín bất cứ lúc nào cũng phải theo dõi tường thành do người Mông Cổ trấn giữ.

Thiện Ba nghe vậy vô cùng kinh ngạc, rút đao ra hét lớn lên: “Không màng đến nhiều thứ nữa, các dũng sĩ Lặc Tân Mông Cổ, phải chiếm Liêu Dương và hiến cho quân Hán, đến lúc đó ta sẽ mang các người trở về nhà!”

Trác Lý Khắc Đồ bị treo thả xuống tường thành vội vàng tháo dây chạy về phía sông Hộ Thành, hắn định đi đến chỗ quân Đại Đồng để thỉnh cầu viện binh.

Thiện Ba mang theo hơn hai trăm người Mông Cổ, dốc toàn lực đánh về phía tháp thành, hắn muốn đi xuống để mở cửa tường thành.

“Lặc Tân Mông Cổ tạo phản rồi!” Binh sĩ Mãn Châu hét lớn lên cảnh cáo.

Ngạc Mộc Bố Sở Hổ Nhĩ đóng ở đầu kia tường thành nghe thấy tiếng kêu sợ hãi. Tên này là tằng tôn của Đạt Duyên Hãn, Tổ Đại Thọ bị bắt lần đầu là đại công mà hắn đã lập được. Bộ lạc của hắn nằm bên cạnh Thiện Ba, tức là thành phố Bắc Phiếu của mấy trăm năm sau.

Đồng thời bộ tộc của cả hai người đều được coi là người Lặc Tân Mông Cổ.

Bộ lạc Ngạc Mộc Bố Sở Hổ Nhĩ cũng bị Vương Đình Thần quét sạch. Nhưng trước đó đã bị Hào Cách dẫn binh cướp đoạt, thu thập lương thực, binh khí, giáp trụ.

Ngạc Mộc Bố Sở Hổ Nhĩ và binh lính dưới trướng từ lâu đã không muốn bám trụ Liêu Dương, bọn họ mong muốn sớm được về nhà, xem xem tình hình hoàn cảnh ở đó như thế nào. Binh lính Mãn Châu hô lớn: “Lặc Tân Mông Cổ”, cuối cùng họ cũng kiên định trước quyết tâm tạo phản của Ngạc Mộc Bố Sở Hổ Nhĩ, lập tức dẫn quân đi về hướng quân Thanh ở gần đó để giết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »