Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1233
Đồ đê tiện (1)

❊ ❊ ❊

Câu chuyện này không phải do Ngô Vĩ Nghiệp bịa ra, mà là một vụ án có thật đã xảy ra.

Lúc cô gái đâm đầu vào tường tự sát, một viên thanh tra liêm chính đã bắt đầu chú ý đến vụ án này. Mãi đến khi bài thơ 《 Giang Tả ca 》 của Ngô Vĩ Nghiệp được sáng tác, vụ án mới kết thúc điều tra, các quan chức thừa cơ mưu đoạt tài sản của đại gia tộc bị đem ra chém đầu, các quan viên của bộ tư pháp và liêm chính ăn không ngồi rồi thì bị cách chức.

Rõ ràng là viên thanh tra liêm chính làm tròn chức trách, vì dân trừ hại, nhưng bởi vì thời gian quá trùng hợp nên dân chúng đều quy công lao này cho bài 《 Giang Tả ca 》 .

Danh tiếng của Ngô Vĩ Nghiệp đối với người dân ở Giang Nam đạt tới đỉnh điểm, mà chính quyền Đại Đồng lại hoàn toàn trở thành nhân vật phản diện.

Trên thực tế, ngoại trừ những kẻ thừa cơ mưu đoạt tài sản ra, những quan viên khác bị xử lý đều cảm thấy oan uổng. Bọn họ không muốn tiếp quản vụ này, là do sợ làm chậm trễ chính sách chia rẽ và di dời gia tộc của Hoàng Đế, đến lúc bị truy ra sẽ bị "Đánh bằng roi".

Ngô Vĩ Nghiệp không thể ở Tô Châu nữa, các quan viên địa phương ai cũng hận hắn thấu xương, thế nên hắn mời Mạo Tích Cương đến Nam Kinh viết “Kinh phiêu”.

Hai người vừa tới Nam Kinh đã được các học giả nổi tiếng chào đón nhiệt tình, thường mời bọn họ tham gia Hội văn học.

Những người bán sách cũng thích mời Ngô Vĩ Nghiệp đến viết tựa đề, tiền nhuận bút dao động từ mười đến hai mươi lượng, chỉ dựa vào nghề này để kiếm sống vẫn thì có thể sống vô tư.

Vua Triệu đã nghe qua chuyện này, nói một câu khiến nữ quan nghe không hiểu: “Ngô Mai Thôn ơi là Ngô Mai Thôn, 《 Viên Viên Khúc 》 chắc chắn là không còn nữa. Thống khốc lục quân giai cảo tố, Xung quan nhất nộ vị hồng nhan, bài thơ này tốt nhất là đừng xuất hiện nữa.”

“Đại thắng, đại thắng, tiền tuyến đại thắng!”

Đã hai thàng kể từ khi Ngô Vĩ Nghiệp và Mạo Tích Cương đến Nam Kinh, lúc này bọn họ đang tham dự yến tiệc tại tửu lâu, chợt nghe có tiếng người ồn ào trên đường.

Mạo Tích Cương đẩy cửa sổ lầu hai ra, chỉ thấy một người cưỡi ngựa phi nước đại, giơ giấy báo thắng lợi trong tay hô to: “Vương Đình Thần tướng quân dẫn kỵ binh quân Đại Đồng vượt biên, tiêu diệt hai mươi ngàn quân Thát Tử tinh nhuệ (hơi khuyếch đại), chém chết Ngụy vương Hào Cách của Thát Tử tại trận, bắt giữ gia súc, người dân, ngựa chiến và vô số tài sản… Hai vị tướng quân Tiêu Tông Hiển và Hồ Định Quý dẫn bộ chinh phục Liêu Tây, đánh nhanh thắng nhanh, giành lại Cẩm Châu, Ninh Viễn, Nghĩa Châu, Sơn Hải quan…”

Ngô Vĩ Nghiệp sửng sốt một chút, sau đó đập đũa xuống bàn, cầm chén rượu lên cười to: “Cuối cùng cũng giành lại được Ninh Cẩm và Sơn Hải Quan. Các vị, hãy uống cạn chen rượu này, chúc cho Vương thống lĩnh giành lại toàn bộ Liêu Đông!"

Mạo Tích Cương cũng rất vui mừng, xoay người cầm chén rượu lên nói: “Chúc mừng các tướng sĩ đã chiến đấu anh dũng!”

Một nhóm học giả nâng chén uống cạn một hơi, cười nói không ngừng.

Bọn họ đều là những sĩ tử chưa được làm quan từ thời nhà Minh, bình thường hay phàn nàn, chả ưa gì triều đình Đại Đồng. Khoa cử chưa khôi phục hoàn toàn, lại chia rẽ và di dời gia tộc trên dưới ba lần, những việc này đều khiến cho bọn họ uống say rồi mắng Hoàng Đế ngu ngốc.

Nhưng mặt khác, bọn họ lại khâm phục sự rộng lượng của Hoàng Đế.

Có người say rượu mắng Hoàng Đế ở tửu lâu, làm kinh động đến tuần cảnh đầu đường, hắn đã bị bắt giam vào ngục chờ xét xử. Pháp quan không biết nên phán quyết như thế nào, sau khi báo lên, Vua Triệu lại cười phóng khoáng: “Đôi lời lúc say của những kẻ nghèo kiết hủ lậu, không cần ngạc nhiên, thả ra hết đi.”

Những lần đại thắng ở Hà Bắc, Thiểm Tây, Liêu Đông, Liêu Tây, càng khiến những học giả nghèo kiết hủ lậu came thấy tự hào. Cứ nói đi nói lại, quân Đại Đồng ta hưng thịnh, quân Thát Tử chả qua là một lũ hề đang nhảy nhót, sớm muộn gì cũng có một ngày có thể khôi phục lãnh thổ của nhà Hán và nhà Đường!

“Ầm, ầm, ầm, ầm!”

Trong thành Nam Kinh truyền đến tiếng pháo nổ.

Đặc biệt là các thương xã liên quan đến việc buôn bán ở phía Bắc đã chuẩn bị pháo từ sớm. Quân Đại Đồng giành lại càng nhiều lãnh thổ thì việc buôn bán của bọn họ lại càng thuận lợi. Hơn nữa cùng với việc đi dân đến phía Bắc, trong đó ẩn chứa vô vàng cơ hội làm ăn, những năm gần đây có rất nhiều thương nhân theo đó mà giàu lên.

“Mai Thôn nổi danh khắp nơi rồi, hay là để Mai Thôn dẫn đầu, chúng ta cùng nhau dâng sớ xin bệ hạ khôi phục khoa cử.” Sử Khả Trình buông chén rượu nói.

Sử Khả Trình là em họ của Sử Khả Pháp, quy thuận Lý Tự Thành ở quê nhà tại Khai Phong, sau đó lại đầu hàng Mãn Thanh ở Khai Phong. Khi quân Đại Đồng bao vây tấn công Thương Khâu, tên này lại trốn đến Thương Khâu, muốn nương tựa Vua Triệu, nhưng quân phiến loạn quá nhiều nên không thành công, giữa đường hắn trốn vào trong núi nên may mắn còn sống.

Về phần dâng sớ thỉnh cầu khôi phục khoa cử, mỗi năm đều phải làm một lần, Triệu Hãn đã chẳng thèm ý tới.

Ngô Vĩ Nghiệp lắc đầu nói: “Việc khôi phục khoa cử, bệ hạ tự có sắp xếp, chúng ta nói nhiều cũng vô dụng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »