Họ có quy tắc: giao dịch cùng ngành thì tin tưởng lẫn nhau, không lập hợp đồng thỏa thuận, tiền phí thì điều chỉnh theo giá thị trường.
Đặc biệt là chuyện không viết giấy tờ, điều này khiến cho quan phủ đau đầu cực kỳ, bởi vì rất khó để xác định số tiền thuế. Nhưng đối với thương nhân mà nói, có đơn giản hơn nữa thì cũng không xuất hiện vấn đề. Bởi vì cửa hàng đổi tiền chú trọng nhất là danh tiếng, một khi danh tiếng mất hết thì coi như tiêu đời rồi.
Đái Văn Mạnh và Mai Trúc Hữu liếc nhau, đều cảm thấy hôm nay chắc chắn sẽ biết được mấy thông tin quan trọng.
Nhà họ Trịnh cấu kết với quan phủ làm trái quy định, khiến cho cửa hàng đổi tiền của nhà họ Từ bị cưỡng chế phải đóng cửa chỉnh đốn trong vòng ba tháng. Đối với thương nhân mà nói, đây đã là mối thù không chết không ngừng.
Đái Văn Mạnh hỏi: “Vì sao nhà họ Trịnh phải thông đồng với quan phủ để hại ngươi? Cho dù là muốn cướp mối làm ăn đi nữa, cũng không đến mức đuổi cùng giết tận như vậy chứ, rất dễ bị người khác nắm được nhược điểm.”
Từ Hoài thở dài nói: “Haizz, chuyện cũ năm xưa. Gia chủ nhà họ Trịnh tên là Trịnh Hồng Nghĩa. Do chuyến làm ăn ở Vân Nam gặp chúc trục trặc, cha của Trịnh Hồng Nghĩa bị ông nội của ông ta phái đi giải quyết. Lúc ấy cả người và hàng đều mất. nhà họ Trịnh buôn bán ở Sơn Đông, trùng hợp đúng lúc đó Bạch Liên giáo lại phát động đấu tranh chính trị bằng vũ trang, vài kho hàng đều bị cướp sạch. Cha của ta… Cha của tại hạ thấy nhà họ Trịnh không gượng dậy nổi, nên đã… nên đã hủy bỏ hôn ước. Tam muội của tại hạ, vốn nên gả cho Trịnh Hồng Nghĩa.”
“Ngươi nói tiếp đi.” Đái Văn Mạnh gật đầu nói.
Vẻ mặt Từ Hoài giống như bị táo bón: “Trịnh Hồng Nghĩa lại là một kẻ lòng dạ hẹp hòi, trừng mắt tất báo. Lúc ấy ông ta đã là tú tài, việc hủy bỏ hôn ước truyền khắp toàn bộ Cù Châu, điều này khiến ông ta cảm thấy vô cùng nhục nhã. Haizz, Trịnh Hồng Nghĩa thế nhưng lại từ bỏ khoa cử, chạy tới Sơn Đông lúc ấy vẫn chưa dẹp xong loạn Bạch Liên giáo. Chỉ trong vòng vài năm, vậy mà lại kiếm được rất nhiều tiền.”
“Chờ ông ta trở về Cù Châu, cha của tại hạ cũng đã chết bệnh. Việc thù oán nên cởi bỏ, không nên kết buộc, tại hạ đã định hàn gắn mối quan hệ giữa hai nhà. Tam muội đã lập gia đình, nên định gả Ngũ muội cho ông ta. Ai ngờ ông ta đích thân cầm gậy gốc, đánh bà mối chạy ra cửa. Sau đó hai nhà liền không chết không ngừng. Cho dù là vụ làm ăn buôn bán gì cũng muốn đối chọi với nhà họ Từ.”
“Lúc quân Đại Đồng xuất chinh đến Chiết Giang, Trịnh Hồng Nghĩa tham gia từ rất sớm, quyên góp một ngàn thạch lương thực vào quỹ của quân đội. Con trai thứ hai của ông ta, cũng chính là vị Trịnh Lang Trung ở Công Bộ, trong cuộc nổi dậy của những sĩ tử phía Tây Chiết Giang, hắn đã giành lại một tòa huyện thành giúp bệ hạ. nhà họ Trịnh có công lao này, lập tức thăng chức rất nhanh, trong việc làm ăn buôn bán cũng chèn ép nhà họ Từ chúng ta.”
Đái Văn Mạnh theo bản năng nhìn về phía Mai Hữu Trúc.
Hóa ra nhà họ Trịnh là nhóm đầu tiên ở Chiết Giang tham gia vào triều đình Đại Đồng. Đứa con còn lãnh đạo sĩ tử chiếm lĩnh huyện thành. Đây rõ ràng là công lớn!
Dựa vào công trạng và lý lịch này, quan lại ở phủ Cù Châu đương nhiên có rất nhiều người mang họ Trịnh. Ngay cả nông binh và nông hội cũng có người nhà họ Trịnh. Có một vài quan lại chẳng đoái hoài tới chuyện nhà họ Trịnh phạm pháp, có lẽ không phải tất cả đều tham tài, chỉ là không thể không nể mặt người này người kia.
Dù sao bọn họ và nhà họ Trịnh đều là chiến hữu cùng phát động đấu tranh chính trị bằng vũ trang!
Đái Văn Mạnh lại hỏi: “Nhà họ Trịnh chiếm lấy chợ bán thức ăn ở phủ thành, bắt nông dân phải bán đồ với giá rất thấp, chuyện này là thế nào? Dựa vào tài lực của nhà họ Trịnh, cũng không đến mức phải làm như vậy chứ?”
Mai Trúc Hữu quát lớn: “Không được nói dối, một khi điều tra ra là ngươi nói dối, chắc chắn sẽ nghiêm trị không tha!”
Cả người Từ Hoài run rẩy không ngừng, hắn cố nở nụ cười nói: “Đó là dòng bên của nhà họ Trịnh. Dòng chính tất nhiên chướng mắt vài đồng bạc lẻ ở chợ bán thức ăn, nhưng dòng bên thì lại khác. nhà họ Trịnh cũng giống nhà họ Từ ta, đều là gia tộc lớn ở Cù Châu, người trong gia tộc tất nhiên là nhiều không đếm xuể.”
“Nói cách khác, chuyện chiếm lấy chợ bán thức ăn, ức hiếp nông dân lại không liên quan gì đến Trịnh Hồng Nghĩa?” Đái Văn Mạnh hỏi.
Từ Hoài buồn cười nói: “Sao lại không liên quan chứ? Người trong gia tộc lấy danh nghĩa của ông ta, làm lũng đoạn thị trường ở Cù Châu, Trịnh Hồng Nghĩa cũng không phải kẻ điếc hay người mù.”
“Tên khốn đó tự xưng là công thần của Đại Đồng, gặp ai cũng nói mình từng dắt ngựa cho bệ hạ. Mà Trịnh Hồng Nghĩa rõ ràng chưa từng dắt ngựa cho bệ hạ, là đại quân của bệ hạ đi ngang qua Cù Châu, ông ta dắt một con ngựa dâng tặng cho bệ hạ. Lúc ấy bệ hạ còn không rảnh gặp ông ta.”
“Nhưng ông ta nói như vậy lại có thể hù dọa rất nhiều người. Quan viên mới đến đây nhận chức, đều cho rằng ông ta là tâm phúc đã lấy được sự tin tưởng của bệ hạ, nên không dám động tới ông ta. Hơn nữa đứa con trai thứ tư lại kết hôn với cháu gái của Lý Các Lão. Con trai thứ hai của ông ta được bệ hạ đề bạt làm lang trung. Tên khốn Trịnh Hồng Nghĩa này lại càng không coi ai ra gì.”