Trẫm

Lượt đọc: 15638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 322
Tuần phủ lai đầu? (1)

❊ ❊ ❊

Không bao lâu sau, Vương Đình Thí được mời vào.

Lần đầu gặp Triệu Hãn, Vương Đình Thí có chút kinh ngạc, không ngờ được Triệu Hãn trẻ tuổi như thế, hắn còn tưởng rằng Lư Lăng Triệu Tặc là người ba bốn mươi tuổi đó.

Trên thực tế, ngoại trừ những người bạn từ Duyên Sơn đến thì không có người nào biết tuổi thật của Triệu Hãn.

Bao gồm cả Lý Bang Hoa, đều nghĩ rằng Triệu Hãn ít nhất phải hai lăm hai sáu tuổi, chỉ là khuôn mặt có chút trẻ mà thôi.

“Nam Xương Vương Đình Thí, bái kiến Tổng trấn!” Vương Đình Thí thoáng kinh ngạc, sau đó lập tức khôi phục vẻ mặt bình thường.

Triệu Hãn cười nói: “Tiên sinh, mau mười ngồi.”

Vương Đình Thí dâng “Đại đồng tập” trong tay lên, ca ngợi nói: “Ta ở Nam Xương, ngẫu nhiên tìm được quyển sách này, giống như mùa hè tìm được băng mát, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái. Người cứu thiên hạ, nhất định sẽ là Tổng trấn!”

Được rồi, là một người nịnh hót lão luyện.

Triệu Hãn cười ha ha: “Thì ra là thế, tiên sinh và ta đúng là tri kỉ.”

Vương Đình Thí bắt đầu mắng Hoàng đế: “Sùng Trinh tiểu nhi, bảo thủ, không giống nhân quân. Chỉ nói chuyện Liêu Đông kia, văn thần có sai, võ tướng có sai. Nhưng người sai lớn nhất chính là bản thân Sùng Trinh!”

Lý Bang Hoa chau mày, vô cùng chán ghét nhân phẩm của Vương Đình Thí, cho dù ngươi tìm chủ mới để dựa, cũng không cần phải chửi bới chủ cũ đi.

“Xin hỏi tiên sinh, Sùng Trinh sai như thế nào?” Triệu Hãn nói.

Vương Đình Thí hỏi: “Tống Trấn có biết Viên Sùng Hoán và Mao Văn Long?”

“Biết.” Triệu Hãn gật đầu nói.

Vương Đình Thí thở dài nói: “Lúc ấy, tại hạ thân là Tuần phủ Đăng Lai, vừa lúc ở giữa bọn họ. Cái chết của hai người bọn họ, cả quá trình ta đều tham gia, đến cuối cùng ta cũng bị bãi quan.”

Đối với khúc mắc của Viên Sùng Hoán và Mao Văn Long, Triệu Hãn hoàn toàn không muốn tìm hiểu rõ. Lúc ấy Lý Bang Hoa đang đang giám sát đường sông, cũng không tự mình trải qua.

Triệu Hãn nói: “Còn phải thỉnh giáo tiên sinh ngọn nguồn chuyện này.”

Vương Đình Thí nói: “Bắt đầu của chuyện này là tháng hai Sùng Trinh nguyên niên, lúc ấy Hoàng đế đang thanh tra hoạn đảng. Ngự sử Phan Sĩ nghe thấy, vì muốn lập công lấy lòng tân hoàng, đã buộc tội Mao Văn Long câu kết với loạn đảng, kết bái huynh đệ với bốn thái giám. Còn buộc tội thái giám kết bái với Mao Văn Long âm thầm khoác long bào lên cho Ngụy Trung Hiền, treo bức họa mũ miện lên tường, ngày đêm dâng hương tham bái.”

“Sùng Trinh tin rồi?” Triệu Hãn hiếu kỳ nói.

Vương Đình Thí nói: “Cái này không phải chuyện tin hay không tin, cho dù là thật cũng phải bỏ qua. Mao Văn Long trấn thủ nơi quan trọng, sao có thể dễ dàng động đến?”

Triệu Hãn lại hỏi: “Sau đó thì sao?”

Vương Đình Thí nói: “Đại thần ổn trọng trong triều, khuyên việc này không nên điều tra, lúc ấy Sùng Trinh còn nghe lời khuyên can. Nhưng qua gần ba tháng, Tuần phủ Đăng Lai Tôn Quốc Trinh, lại buộc tội Mao Văn Long cấu kết hoạn đảng mưu phản, buộc tội thái giám Vương Quốc Hưng giả truyền thánh chỉ triệu Mao Văn Long xuất binh.”

Loại buộc tội như thế này đơn giản là vô nghĩa, có lẽ khi Ngụy Trung Hiền nắm quyền, Mao Văn Long từng cấu kết hoạn đảng.

Nhưng Ngụy Trung Hiền đã chết rồi, Mao Văn Long vẫn còn cấu kết thái giám mưu phản?

Nhất định là Tuần phủ Đăng Lai Tôn Quốc Trinh và Mao Văn Long có ân oán cá nhân!

“Mời tiên sinh tiếp tục giảng.” Triệu Hãn nói.

Vương Đình Thí thở dài nói: “Sùng Trinh cũng biết Mao Văn Long quan trọng, bởi vậy bắt toàn bộ Tôn Quốc Trinh, Vương Quốc Hưng vào ngục luận tội chết. Nhưng Sùng Trinh đa nghi, một mặt trọng dụng Mao Văn Long, một mặt lại hoài nghi Mao Văn Long, vì thế phái ta đi thanh tra ngạch trấn binh Đông Giang! Đơn giản là sợ Mao Văn Long mưu phản, triều đình lấy quân hưởng đến tiến hành khống chế.”

“Hỏng việc rồi.” Lý Bang Hoa ở một bên nói một câu.

“Còn không phải là hỏng việc sao?” Vương Đình Thí thở dài nói, “Trấn Đông Giang chỉ có hơn hai vạn binh, lại có vô số dân Liêu Đông chạy nạn, trên đảo lại không có lương thực nào khác. Quân lương của Mao Văn Long chẳng những phải nuôi quân mà còn phải nuôi dân chạy nạn. Huống chi quân lương ra khỏi kinh thành, làm sao có thể còn đầy đủ để đến trấn Đông Giàn? Hành động này của Sùng Trinh, không những không thể khống chế Mao Văn Long mà ngược lại còn bức Mao Văn Long vào đường cùng.”

Vương Đình Thí tiếp tục nói: “Trùng hợp lúc này, bắt được một gian tế Thát Tử. Gian tế này nói, Mao Văn Long và Thát Tử bí mật bàn bạc với nhau, Thát Tử công núi Hải Quan, Mao Văn Long tấn công Sơn Đông.”

“Sùng Trinh tin rồi?” Triệu Hãn kinh ngạc nói.

“Không tin cũng không được,”Vương Đình Thí thở dài, “Chính vào tháng thứ hai khi bát được gian tế Thát Tử, Mao Văn Long dung túng binh lính cướp bóc Đăng Châu, Thát Tử cũng vừa hay xuất binh Liêu Đông, toàn bộ đều đúng với lời khai của gian tế.”

Được rồi, cái này cũng đủ trùng hợp.

Nếu như đổi thành Triệu Hãn, đoán chừng cũng không chấp nhận được Mao Văn Long, không cần biết có trùng hợp hay không cũng đều tiến hành xử lý.

Đương nhiên, phương pháp xử lý của Sùng Trinh, quả thực là một lời khó nói hết.

Sùng Trinh chỉ cấp quân lương cho hơn hai vạn binh ngạc, loại bỏ quan văn giữ lại bạc thì quả thực chính là muốn quan binh trấn Đông Giang đói chết.

Thật ra Viên Sùng Hoán cũng vô cùng chiếu cố Mao Văn Long, sau khi khuyên can không có kết quả đã thỉnh cầu phát hai lần quân lương cho Mao Văn Long.

Đề nghị này, bị Sùng Trinh nhất quyết phủ định.

Hơn nữa, còn hạ chỉ cho Mao Văn Long bỏ số quân lương mà mình đã lĩnh trong những năm Thiên Khải ra!

Chẳng những không phát quân lương mà còn lệnh cho Mao Văn Long nộp bạc lại cho triều đình…

Nhất thời Mao Văn Long bùng nổ, lại dung túng cho binh lính cướp bóc Đăng Châu, muốn thể hiện thái độ với Hoàng đế.

Sùng Trinh cũng nổi giận, trực tiếp dừng cấp lương. Dùng quân lương lúc này nên phát cho trấn Đông Giang để bù lại số quân lương lĩnh trong thời kỳ Thiên Khải.

Dừng cấp quân lương nửa năm, quân dân trấn Đông Giang chết đói nhiều vô số, Mao Văn Long chỉ còn lại lựa chọn tạo phản.

Chuyện lớn quân quốc, biến thành cuộc tranh đấu tức giận của quân thần!

Đương nhiên, văn thần cả triều cũng phải gánh nồi, bọn họ giựt dây Sùng Trình làm như thế, trong đó cũng lẫn cả ân oán cá nhân.

Lúc đó, Viên Sùng Hoán ở giữa hai người, còn có thể làm như thế nào? Không khuyên được Hoàng đế, thì chỉ có ghể giết Mao Văn Long, nếu không giết Mao Văn Long thì trấn Đông Giang tất sẽ đi theo địch.

Nói Viên Sùng Hoán giết Mao Văn Long, đó thật đúng là chuyện oan uổng, hắn vẫn luôn giúp Mao Văn Long có được quân lương.

Vương Đình Thí trước mắt này xui xẻo, hắn chính là bị Sùng Trinh phái đi thanh tra binh ngạch. Tất cả đều phụng hoàng mệnh làm việc, kết quả triều đình bức trấn Đông Giang tạo phản, Sùng Trình không dám xuống tay với Viên Sùng Hoán, nên chỉ có thể đổ lửa giận lên người hắn, cách chức quan đến bây giờ vẫn chưa được khôi phục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »