Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2091
Người thông minh (1)

❊ ❊ ❊

Trong vòng một trăm năm qua, đồng thỏi trên đảo Tsushima đã hai lần bị tồn kho, đồng thỏi chất đầy chất đống không thể bán ra. Mà lý do rất đơn giản, chính là do bọn họ chọc giận quốc vương Triều Tiên, cho nên ông ta đã hạ lệnh cấm mua bán đồng thỏi của đảo Tsushima.

Mà hòn đảo nhỏ bé này cũng rất khó đối phó được chuyện này.

Khi dân cư trên đảo chưa tới mười nghìn người, họ vừa thiếu nhân lực khai thác quặng, vừa thiếu quân đội bảo vệ an toàn.

Đến khi dân cư đã hơn mười nghìn người lại lo lắng thiếu hụt lương thực.

Nếu dân cư vượt quá mười lăm nghìn người, vậy chắc chắn phải cưỡng chế đuổi bớt người đi, nếu không khẳng định sẽ xảy ra nạn đói. Bởi vì Triều Tiên rất nghiêm khắc quản lý và khống chế việc xuất khẩu lương thực, phía bên Nhật Bản lại có tử địch cho nên dù đảo Tsushima có mỏ bạc và mỏ đồng thì cũng không mua được lương thực.

Sau khi thương nhân Trung Quốc tới, Sō Yoshizane đã lập tức phát tài, tất cả đồng thỏi trong tay đều đã được đổi sang lương thực và vải vóc.

Hiện tại có được khu mỏ của nhóm Đại thần, bây giờ lại có thêm của các quan lại, Trưởng trấn và Trưởng thôn, chỉ cần trên địa bàn của bọn họ có khu mỏ sẽ lập tức tổ chức cho người dân đi khai thác, nhân cơ hội đó để kiếm chút tiền làm giàu.

Thật ra, trên đảo Tsushima này không hề có quá nhiều quặng.

Trước đây cảm thấy quặng nhiều là vì nguồn tiêu thụ không tốt. Bây giờ thương nhân Trung Quốc đã tới, như vậy thì mỏ đồng và bạc trên đảo khoảng tầm mười đến hai mươi năm nữa sẽ bị đào hết.

Sō Yoshizane có thể nói tiếng Nhật và tiếng Triều Tiên từ khi còn nhỏ, hơn nữa còn hiểu được chữ Hán, bây giờ khi đã làm quan, lại bắt đầu học nói tiếng Hán. Từ lúc hắn bán đồng thỏi cho thương nhân người Hán, cùng hợp tác làm ăn với bọn họ, thì mỗi khi rảnh rỗi hắn lại luyện tập nói tiếng Hán.

Nhưng người thật sự tài giỏi lại là Ōura Mitsutomo, giờ hay được gọi là Mitsutomo.

Mitsutomo lén lút nói riêng với Sō Yoshizane: “Huyện tôn, chúng ta từng là thầy trò, cũng từng là quân thần, bây giờ chúng ta là Thượng quan và cấp dưới. Huyện tôn hỏi ta sau này nên làm gì, là đang muốn nghe lời thật lòng hay giả dối?”

“Thật lòng là gì? Giả dối lại là gì?” Sō Yoshizane hỏi.

Mitsutomo nói: “Nói dối là cứ yên lặng không làm gì, cố gắng tích lũy sức mạnh để khởi binh tạo phản.”

Sō Yoshizane lắc đầu: “Sao có thể chứ? Trên đảo chỉ có thể chứa được hơn mười nghìn người, nếu nhiều hơn mười hai nghìn người thì sẽ thiếu lương thực, đến khi vượt quá mười lăm nghìn người chắc chắn sẽ xảy ra nạn đói. Sao chúng ta có thể thành lập quân đội để chống lại Thiên triều được? Đừng nói là Thiên triều, giờ quốc vương Triều Tiên phát binh, căn bản chúng ta cũng không ngăn được.”

Mitsutomo nói: “Nếu không có cách nào tạo phản, vậy thì cứ an tâm làm thần tử Trung Quốc thôi.”

Sō Yoshizane hỏi: “Làm thần tử Trung Quốc thì sẽ thế nào?”

Mitsutomo nói: “Huyện tôn là chủ của một đảo, nhưng Hoàng đế sẽ không để ngài chiếm hữu hòn đảo này lâu dài. Có lẽ tầm hai ba năm sau, hoặc tầm năm sáu năm sau, Huyện tôn sẽ được thăng chức, rồi bị chuyển đến chỗ khác. Hoàng đế cho ngài thăng quan, Huyện tôn nào có lý do gì để ở lại?”

“Không đi thì không còn cách nào khác.” Sō Yoshizane nói.

Mitsutomo nói: “Huyện tôn sẽ bị chuyển đến nơi khác, Tri huyện Tsushima sẽ đổi thành người Hán, quan lại trong Huyện nha cũng sẽ đổi thành người Hán, đến lúc đó ngài còn có thể khống chế được đảo này hay sao?”

“Không thể.” Sō Yoshizane lắc đầu.

Mitsutomo nói: “Khi Huyện tôn vẫn ở trên đảo thì có thể coi những tài nguyên trên đảo là tài sản của mình. Nhưng một khi bị chuyển đi làm quan bên Hán, nhất định phải liêm khiết đoan chính, bởi vì quan trên và quan dưới sẽ luôn nhìn chằm chằm ngài. Cho nên ngài không thể nào tham ô được, cũng không thể nào phạm sai lầm. Nếu không chắc chắn sẽ bị nghiêm trị, triều đình cũng sẽ nhân cơ hội này để ra tay với đảo Tsushima.”

Sō Yoshizane nói: “Có vẻ đúng là vậy.”

Mitsutomo nói: “Chắc là Huyện tôn đã học được cách nói tiếng Hán, từ đó cũng tự coi mình là người Hán. Sau đó sẽ trở thành người liêm khiết đoan chính, cương trực công minh, tốt hơn hết là còn có thể lập được chiến công. Nếu ngài càng như vậy, sẽ càng có cơ hội thăng chức, Hoàng đế cũng hy vọng ngài sẽ như vậy.”

“Sau đó thì sao?” Sō Yoshizane hỏi.

“Tốc độ được thăng chức của ngài sẽ rất nhanh, nhưng khi lên tới một chức vụ nhất định, có lẽ sẽ bị điều đến một nha môn nào đó nhàn hạ sống qua ngày, người Hán sẽ không để ngài nắm được thực quyền.” Mitsutomo nói. “Cho nên bây giờ ngài nên bồi dưỡng con cháu, để bọn học chữ đọc sách, mai sau làm quan. Tốt nhất là đưa tất cả người nhà của ngài rời khỏi đảo Tsushima, khi đó triều đình sẽ hoàn toàn tin tưởng ngài. Sau này gia tộc Sō cũng sẽ có cơ hội trở thành một tộc lớn ở Hán. So với việc làm đảo chủ của đảo Tsushima thì làm một gia tộc lớn ở Trung Quốc không phải sẽ càng hùng mạnh hơn sao?”

Sō Yoshizane cẩn thận tự hỏi, sau đó không nói gì nữa.

Mitsutomo lại nói: “Ta đoán những Đại thần ở trên đảo kia sẽ không có kết cục gì tốt đẹp, có lẽ hơn nửa sẽ bị chém đầu hoặc lưu đày. Chỉ có như vậy, Hoàng đế Trung Quốc mới thật sự có thể chiếm hữu đảo Tsushima. Nếu Huyện tôn không cẩn thận, chỉ sợ sẽ không thoát được kết cục diệt tộc.”

Sō Yoshizane sợ tới mức toàn thân run rẩy, vội hỏi: “Ta phải làm sao mới có thể nhanh chóng thăng chức?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »