Phương nam ấm áp? Có đại thủ lĩnh, có căn phòng rất lớn, lương thực ăn mãi không hết? Đất đai phì nhiêu đến mức có thể chảy ra đường mật.
Cáp Ba La Phu suy tư một lúc lâu, hỏi: “Ngươi nói có phải Khiết Đan (Trung Quốc) không? Người Hán là người Khiết Đan?”
Lần này đến lượt thiếu niên Đạt Oát Nhĩ lâm vào mơ hồ, sợ sệt trả lời: “Ta chưa nghe nói đến Khiết Đan, ta chỉ biết người Hán rất giàu có.”
Cáp Ba La Phu nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy không có khả năng là Khiết Đan (Trung Quốc).
Trên thực tế, tuy chuyện xưa Trung Quốc lưu truyền khắp quần thể Ca Tát Khắc, nhưng không ai biết Trung Quốc ở đâu.
Cáp Ba La Phu hỏi: “Đội buôn người Hán rốt cuộc có bao nhiêu người?”
Ngạch Lặc đáp: “Có rất nhiều rất nhiều người, tay chân đi theo cũng rất nhiều. Bọn họ ngồi thuyền đến, đều là thuyền to giống của mọi người. Ngoại trừ vàng bạc, bọn họ còn đem đến rất nhiều vải bông, một miếng da có thể đổi được một khối vải bông thật to. Bọn họ còn đem đến rất nhiều rượu, nuốt rượu xuống như dao nhỏ cắt qua cổ họng, trời buổi tối rét lạnh mà thấy cả người thật ấm áp.”
“Còn có rượu sao?” Cáp Ba La Phu nhịn không được mà nuốt nước miếng một cái.
Ngạch Lặc thưa: “Dạ có rượu.”
Cáp Ba La Phu nhìn Ngạch Lặc chằm chằm, hỏi: “Vì sao ngươi lại đến đây báo tin?”
Ngạch Lặc trả lời: “Ta muốn gia nhập với các người, để được thưởng lương thực, để tận hưởng nữ nhân, để được thưởng nhiều da lông. Như vậy ta sẽ không phải chịu đói, cũng sẽ không bị chết vì lạnh, còn có thể sinh được nhiều con!”
"Ha ha ha ha!"
Cáp Ba La Phu nghe thấy thế thì cất tiếng cười to, không còn nghi ngờ gì nữa.
Đám chân tay cường đạo của hắn có hơn một nửa là người địa phương. Đủ loại người địa phương xin gia nhập bọn họ, không chỉ có một hai người.
Cáp Ba La Phu lại hỏi: “Trước kia đội buôn người Hán đó đã tới lần nào chưa?”
Ngạch Lặc đáp: “Chưa từng. Nghe người Hán nói lúc trước đánh nhau với người Nữ Chân, mấy năm nay người Nữ Chân bị đánh bại, nên giờ mới đến đây làm ăn.”
“Người Nữ Chân?” Thiếu niên Đạt Oát Nhĩ hoảng sợ thốt lên.
Cáp Ba La Phu hỏi: “Làm sao vậy?”
Thiếu niên Đạt Oát Nhĩ thưa: “Người Nữ Chân vô cùng mạnh mẽ, trước đây bọn họ thường xuyên tấn công bộ lạc Đạt Oát Nhĩ, còn bắt chúng ta vào Bát kỳ.”
“Bát kỳ?” Cáp Ba La Phu nghe không hiểu.
Thiếu niên Đạt Oát Nhĩ giải thích: “Đó là nhiều bộ lạc bị xếp vào một kỳ, mỗi kỳ có một thủ lĩnh. Các bộ lạc săn thú lấy da lông, nộp một phần cho tộc trưởng, tộc trưởng lại nộp cho thủ lĩnh của kỳ. Người làm thủ lĩnh một kỳ sẽ là thủ lĩnh của nhiều bộ lạc. Người Nữ Chân còn chiêu mộ binh lính, từng người dân trong kỳ đều có thể bị gọi đi đánh trận. Nếu lúc người Nữ Chân trưng binh mà không giao ra đủ người đi đánh trận, người Nữ Chân sẽ đích thân đến bắt người vào quân.
Cáp Ba La Phu hiểu ngày, Nữ Chân là một đại bộ lạc đã từng đánh thắng người dân địa phương ở đây.
Thủ lĩnh chính là người phụ trách thu thuế và trưng binh từ người dân địa phương, tương đương với địa chủ đô hộ người dân địa phương ở bên châu u.
Có thể phân chia người dân địa phương của nhiều bộ lạc lớn và phong thủ lĩnh thì chắc đã muốn hình thành một quốc gia.
Vậy đó là bộ lạc Nữ Chân mạnh mẽ, hoặc là nước Nữ Chân, nhưng lại bị người Hán đánh bại. Như vậy người Hán cũng là bộ lạc lớn, hoặc căn bản đó chính là Hán quốc.
Mặc kệ đó là bộ lạc hay đất nước, chắc chắn là ở đó giàu có và trù phú hơn ở đây.
Trong mắt cường đạo Ca Tát Khắc, hai bên bờ sông Hắc Long này đã thuộc loại giàu có và đông đúc.
Những người đi trước Cáp Ba La Phu nghe truyền thuyết về A Mục Nhĩ (sông Hắc Long) nên mới dẫn người đến khu vực của người Đạt Oát Nhĩ (phía ngoài vùng Hưng An) để thăm dò.
Hôm nay, một nơi còn giàu có hơn cả A Mục Nhĩ xuất hiện, thật là một tin vô cùng vô cùng quan trọng.
Cáp Ba La Phu nói thầm: “Bộ lạc người Hán, hoặc là Hán quốc, chắc là nằm ở phía nam A Mục Nhĩ (sông Hắc Long), nơi đó khí hậu ấm áp hơn, nên có thể trồng được nhiều lương thực, còn có thể dệt ra vải bông. Tốt nhất chúng ta không nên trực tiếp công kích đội buôn người Hán này, mà nên theo chân bọn họ để có được mối liên hệ, nghe ngóng thông tin, vị trí cụ thể của bộ lạc người Hán.”
Cáp Ba La Phu không phải mãng phu, nếu không hắn sẽ không có khả năng từ một người nông dân mất đất mà thoáng chốc đã trở thành phú thương buôn muối và sở hữu ruộng đất, sau khi bị địa chủ chiếm lấy tài sản mà vẫn có thể Đông Sơn tái khởi.
Thậm chí, hắn còn là người giỏi giang bậc nhất trong việc điều hành ruộng đất trồng trọt.
Hắn có thể thuần hóa người dân địa phương, dạy họ trồng trọt ở vùng đất lạnh giá, biến khu vực Bối Gia Nhĩ thành nơi cung ứng lương thực lớn nhất cho Ca Tát Khắc. Hôm nay, Nhã Khắc Tát
(bờ bắc Mạc Hà) cũng bị Cáp Ba La Phu mở rộng trồng trọt, một đám người dân địa phương Đạt Oát Nhĩ đã bỏ sức ra làm cho hắn.
Cáp Ba La Phu gọi vài tâm phúc tới, ra lệnh: “Chúng ta sẽ lập tức đi về phía nam, đi gặp đội buôn người Hán đó. Nhớ kỹ, thu hết cái vẻ hung ác của các ngươi lại, tất cả đều phải cười lên cho ta. Cho dù đội buôn người Hán đó rất yếu cũng không được giết bọng chúng, chỉ cần cho bọn chúng thấy thực lực của chúng ta là được. Nếu bàn bạc ổn thỏa, ta sẽ phái vài người đi theo đội buôn đến địa bàn của bộ lạc người Hán. Khi thám thính được tình hình cụ thể thì chúng ta sẽ chọn cách xử lý chúng thế nào. Có lẽ, chúng ta sẽ triệu tập nhiều Cá Tát Khắc để chinh phục sự giàu có và đông đúc của bộ lạc người Hán.”