Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1330
Bưu cục và báo chí (1)

❊ ❊ ❊

Ngô Vĩ Nghiệp cười nói: “Nghe nói ‘Vĩnh Lạc đại điển’ cũng đang trong quá trình biên soạn sửa chữa lại, bây giờ triều đình chỉ xuất bản hí khúc, sau này có khi lại đang nhắm tới tử tập lịch đại kinh sử. Nếu những quyển sách ấy có thể được in lại thì cũng coi như là chuyện vui đối với văn đàn, sĩ tử trong thiên hạ đều có thể đọc, giá trị hơn việc chỉ đặt trong cung nhiều.”

Ngô Bỉnh chắp tay về phía Tử Cấm thành: “Bệ hạ thánh minh, đây cũng là chuyện may mắn đối với Thần Châu.”

Đây là câu cửa miệng của Ngô Bỉnh, cứ cách ba câu là lại “Thiên tử thánh minh” một lần, vậy mà mỗi lần luận chiến cũng đều không thể bị đánh bại.

Mạo Ích Cương không khỏi cười lạnh, trong lòng lại càng khinh bỉ người này hơn, nịnh nọt đến mức khiến người ta ghê tởm. Cảm giác nhanh chóng hóa thành bản tính độc mồm độc miệng, hắn châm chọc nói: “Mấy năm nay, Thạch Cừ tiên sinh đã ca tụng vô số văn chương do Đại Đồng viết, thế mà sao đến bây giờ vẫn không thể lên chức nhất phẩm vậy nhỉ?”

Ngô Bỉnh lật xem sách mới ở trong quán, thuận miệng nói: “Tiểu quan tiểu lại, lười làm theo, còn chẳng bằng du đãng giang hồ sảng khoái biết bao.”

Ngô Bỉnh tầm hoa vấn liễu, chỉ đến nơi xa hoa, hơn nữa tất cả đều là loại bạch phiêu, hắn cũng thường thích đến thanh lâu.

“Haha.”

Mạo Ích Cương cười đến cổ quái, đơn giản châm chọc Ngô Bỉnh, vuốt mông ngựa Hoàng Đế hơn mười năm, thế mà bây giờ vẫn chỉ là một kẻ bình thường.

Trên phố bỗng xuất hiện vài quan sai, họ bước vào tất cả các hàng quán rồi hỏi: “Thạch Cừ tiên sinh có ở đây không?”

Lúc hỏi đến thư cục Xạ Điêu, Ngô Bỉnh xoay người nói: “Tìm ta có việc gì?”

Quan sai mệt mỏi thở hồng hộc, oán giận nói: “Thạch Cừ tiên sinh, ngươi nói như thể ngươi dễ tìm lắm ấy. Hai ngày trước, ta phải đến nhà ngươi mà chẳng thấy ngươi đâu. Hôm qua lại đến sông Tần Hoài, hỏi thăm từng nhà, có người nói ngươi đang chơi thuyền ở hồ Huyền Vũ. Ta lại đến hồ Huyền Vũ thì có người nói ngươi đã rời đi. Ở trong thành hỏi thăm rất nhiều người, cuối cùng mới có người nói đã gặp ngươi ở đây.”

“Tìm ta gấp thế làm gì?” Ngô Bỉnh hỏi.

Quan sai nói: “Bệ hạ muốn thiết lập báo xã Đại Đồng, mời tiên sinh đến làm xã trưởng, chức quan cũng nâng lên tam phẩm!”

Nâng lên tam phẩm?

Mạo Ích Cương xoay phắt người lại, kinh ngạc nhìn về phía Ngô Bỉnh, nâng lên tam phẩm thật ra cũng chỉ là cấp Thị Lang. Tuy ngoài mặt thì giống với Hàn Lâm viện, không thể quản lý chính vụ thực tế nhưng danh tiếng của phẩm chất này đã rất dọa người.

“Hahahahaha!”

Ngô Bỉnh cười lớn, nịnh nọt Hoàng Đế suốt mười năm, hôm nay rốt cuộc cũng được chú ý rồi. Hắn sải bước đi ra ngoài đường, hô to: “Ngửa mặt trông trời cười lớn, đời ta há chẳng phải vốn là kiếp phiêu bồng hay sao!”

. . .

Trấn Giang.

Nghiệp vụ giải trí, ẩm thực ở thủy dịch Trấn Giang thời Đại Minh là một dịch vụ kiếm ra tiền, vậy mà đã được bán lại cho thương nhân tư nhân – trên thực tế, những thứ này đều do tư nhân nhận thầu, tửu lâu và thuyền khách đều do ông chủ đặt mua, sau khi triều đình Đại Đồng cưỡng chế tiếp quản, những nhà đầu tư ban đầu đã phải mua lại bằng nửa giá.

Vậy nhưng, ngựa, thuyền buồm ở thủy dịch Trấn Giang vẫn được bảo tồn như trước, dùng tiền do chính phủ cung cấp để trang trải.

Tình hình như vậy thật sự rất phổ biến, bao gồm cả những dịch trạm đã bị Sùng Trinh xóa sổ cũng được tân triều Đại Đồng khôi phục lại. Rất nhiều các công việc cấp thấp đã được chuyển lên làm tại dịch thừa, tránh đi phiền phức không có nơi an trí.

Dịch thừa thuộc vè chính quyền, dịch tốt chỉ là người lao động theo hợp đồng.

Đãi ngộ như vậy đã là không hề tầm thường, nhiều lúc, dịch tốt bình thường của Đại Minh thường mang tính chất lao dịch hơn. Càng ở nơi xa xôi thì càng là như thế, bởi vì không có du thủy, quan sai cũng không được ăn uống no say, tài chính ở địa phương thì lại không thể gánh nổi, vậy nên dịch tốt chỉ có thể tự bỏ tiền túi mình ra.

Vì thế, không có ai chịu làm dịch tốt, dù gì thì cũng như đi làm lao dịch, cuối cùng chỉ có thể cưỡng ép ra lệnh cho dân chúng đến làm việc tại các dịch trạm. Sau vài năm làm dịch tốt, thường thường đều sẽ cửa nát nhà tan.

Hiện tại, ở các dịch trạm của triều Đại Đồng đã loại bỏ dịch vụ ăn uống và gửi thư.

Toàn bộ việc ăn uống của dịch trạm được giao cho các kinh doanh tư nhân, quan sai lui tới phải tự bỏ tiền mình để lo cho việc ăn ở, việc ăn không phải trả tiền còn la làng mất của cũng không còn nữa.

Chỉ trong một sáng sớm, thủy dịch của Trấn Giang đã trở nên náo nhiệt hơn hẳn.

Dịch thừa Hạ Nhất Bằng chỉ huy dịch tốt đổi sang một tấm biển mới, từ “Thủy dịch Trấn Giang” đổi thành “Bưu dịch Trấn Giang”.

Chưởng quỹ ở tửu lâu cách vách cũng chạy tới xem náo nhiệt: “Hạ Dịch đài, sao vô duyên vô cớ lại đổi biển tên thế này?”

Hạ Nhất Bằng cười nói: “Bệ hạ có lệnh, sau này dịch trạm sẽ kiêm luôn chuyện của tín cục, nếu dân chúng muốn đưa thư thì phải mang đến dịch trạm. Đại khái là dựa theo dân thư cục để xử lý, chẳng qua nếu dịch trạm muốn chuyển thư đi thì phải có kèm theo đóng tem.”

“Chuyện này lạ thật đấy, cho ta xem thử tem với.” Chưởng quỹ có chút tò mò.

Cuối thời Minh, cả quan lại và dân chúng đều đã tham gia vào nghiệp vụ chuyển phát nhanh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »