Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt không có người nào nói gì.
Đến ngay cả hai người Hoàng Tông Hi, Quảng Lộ, ở Nam Xương gọi Triệu Hãn là chủ công, đó là thật lòng thề sống chết sẵn sàng góp sức. Lúc này nghe Triệu Hãn nói chuyện, đều cảm thấy vị chủ công này quá vô sỉ, am hiểu tinh túy đổi trắng thay đen, chỉ hươu bảo ngựa.
Khổng Trinh Vận dở khóc dởi người, trí quân Nghiêu Thuấn thượng, lại còn có thể làm như thế.
Triệu Hãn nói: “Đang đánh trận, tình thế quân tình cấp bách, Khổng tiến sĩ dẫn ta đi bái Khổng miếu đi. Lễ nghi thì không cần đủ nguyên bộ, bái cúi đầu là được rồi, đợi sau này có thời gian rảnh, sẽ lại đến long trọng hiến tế Khổng phu tử.”
“Triệu Tổng trấn, mời!” Khổng Trinh Vận tự mình dẫn đường.
Triệu Hãn đi vào Khổng miếu Cù Châu, ở trong điện nhìn thấy tượng Khổng Tử, nhất thời hắn thở dài một tiếng: “Ai1”
Quảng Lộ hỏi: “Vì sao Tổng trấn thở dài?”
Triệu Hãn không trả lời Quảng Lộ, mà quay đầu hỏi Khổng Trinh Vận: “Khổng tiến sĩ, ngươi có biết lần đầu tiên ta nhìn thấy bức tượng này, trong đầu đã có suy nghĩ gì không?”
“Tâm tư của Tổng trấn, người phi thường mới có thể đoán được.” Khổng Trinh Vận chắp tay nói.
Triệu Hãn thở dài nói: “Ta cảm thấy Khổng phu tử là người đáng thương.”
Trong lòng Khổng Trinh Vận kinh khoảng, biết bản thân mình lúc trước nhiều lời, nhất định đã đắc tội Triệu Hãn. Hắn kiên trì nói: “Xin Tổng trấn nói rõ.”
Triệu Hãn lắc đầu cảm khái: “Vì sao ta nói Khổng phu tử đáng thương? Bị hủ nho các đời bóp méo kinh nghĩa cũng thôi đi, đến ngay cả con cháu bất hiếu của mình, dùng pháp thuật ngoại lai của phật gia, vây khốn trong tượng gỗ mấy trăm năm, trọn đời không thể siêu sinh!”
Loại lời nói đâm vào tim này, làm cho Khổng Trinh Vận sợ tới mức người đổ mồ hôi.
Nhóm bí thư đi theo bên người Triệu Hãn, đều là đệ tử Nho gia, cũng là một đám vô cùng kinh ngạc.
Khổng Trinh Vận lau mồ hôi hỏi: “Lời này của Tổng trấn ở đâu ra?”
Triệu Hãn chỉ vào tượng Khổng Tử nói: “Nho gia chỉ cung phụng mộc chủ (bài vị), Phật gia mới làm tượng. Cung phụng tượng Khổng Tử, không phải chính là dùng pháp thuật phật gia, vây khốn Khổng phu tử ở trong tượng gỗ, khiến cho trọn đời không thể siêu sinh sao? Đạo lý này, Trương Phu Kính của triều Gia Tĩnh, đã ở trên triều đường tranh luận rõ ràng minh bạch, Hoàng đế Gia Tĩnh cũng đồng ý, còn lệnh cho Khổng miếu ở các nơi trên cả nước phá hủy tượng Khổng Tử. Sao Khổng miếu Nam Tông còn chưa phá?”
“Về sau tại hạ sẽ cho người phá hủy đi!” Khổng Trinh Vận khó có thể cãi lại, bởi vì đây đúng thật là mệnh lệnh của triều đình Đại Minh.
Khi Khổng Trinh Vận kế thừa chức quan tiến sĩ ngũ kinh, lúc từ kinh thành quay về, đã đặc biệt đi bái tế Khổng miếu ở Khúc Phụ.
Khổng miếu ở Khúc Phụ càng đáng sợ hơn, chẳng những cãi mệnh lệnh triều đình, mà còn công nhiên cung phụng tượng Khổng Tử. Hơn nữa bỏ qua không dùng sắc phong “Đại thành chí thánh tiên sư” của Đại Minh, vẫn tiếp tục cung phụng bài vị sắc phong của Hoàng đế triều Nguyên “Đại thành chí thánh Văn Tuyên Vương”.
Bởi vì Hoàng đế triều Nguyên sắc phong Khổng Tử làm vương, bị Hoàng đế Gia Tĩnh giáng cấp làm thầy. Như thế Khổng miếu Khúc Phụ, không công nhận phong hào của Đại Minh, chỉ nhận phong hào của triều Nguyên
“Ô hô ai da!”
Đột nhiên Triệu Hãn cảm động, ai thán rơi lệ nói: “Khổng Tử thành con tò te, Nhọ học thành giáo điều, Nhọ học và Khổng tử, đều bị tà thuật giam cầm rồi.” Triệu Hãn hô to: “Người đâu đến đập!”
Thân binh lập tức đi lên.
Triệu Hãn chỉ vào tượng Khổng tử: “Lập tức ra tay cho ta, đập nát tượng Khổng tử, cứu Khổng phu tử ra!”
Mấy thân binh đẩy ngã tượng Khổng Tử, loạn đao chém xuống.
Cảnh tượng này khiến cho toàn bộ người đọc sách không dám nói lời nào, dường như rất có đạo lý, nhưng lại cảm cảm giác rất uất ức.
“Đốt đi!”Triệu Hãn lại hô.
Thân binh nâng tượng Khổng Tử đã bị chém nhiều nhát, đi đến khoảng trống trước đại điện, cầm cây củi đã được đốt cháy đến thiêu hủy.
Triệu Hãn cười nói với Khổng Trinh Vận nói: “Khổng tiến sĩ, ta đã giúp tổ tông nhà ngươi thoát khỏi vây khốn báo thù rồi.”
Ta đây còn nên cảm tạ ngươi sao?
Đương nhiên Khổng Trinh Vận không dám phản bác, chắp tay nói: “Đây mới là chân nghĩa của Nho gia.”
Triệu Hãn hỏi: “Khúc Phụ Khổng gia, có phải là cũng cung phụng tượng Khổng Tử không?”
“Đương nhiên,” Khổng Trinh Vận nhân cơ hội nhỏ thuốc mắt cho Bắc Khổng, “Khổng miếu Khúc Phụ, không những cung phụng tượng, mà còn cung phụng bài vị của Đại Nguyên “Đại thành chí thánh Văn Tuyên Vương.”
Triệu Hãn giận tím mặt: “Nực cười, Khúc Phụ Khổng gia còn hoài niệm Mông Nguyên, đây là nhớ nhung tiền triều muốn tạo phản sao? Đợi ta dẫn binh đi Bắc Kinh, nhất định sẽ bẩm tấu Hoàng đế bệ hạ, mời triều đình trừng trị nghiêm khắc Khúc Phụ Khổng thị, để cho Khổng thị Cù Châu làm Diễn thánh công.”
“Nam Khổng Bắc Khổng, cùng xuất ra từ một mạch, Nam Khổng không bao giờ dám mơ ước chức vị Diễn thánh công.” Khổng Trinh Vận ngoài miệng thì nói không cần, nhưng trong lòng đã vui đến nở hoa.
Toàn bộ Minh triều, Bắc Khổng vẫn luôn cố ý chèn ép Nam Khổng.
Quan viên triều đình muốn tranh thủ chỗ tốt cho Nam Khổng, vẫn luôn chịu sự phản đối của Bắc Khổng. Đơn giản là sợ Nam Khổng lớn mạnh, chia sẻ sức ảnh hưởng của Bắc Khổng.
Đến ngay cả gia quy và gia phả Nam Khổng biên soạn ra, cũng phải đưa cho Bắc Khổng thẩm tra.
Lúc này Triệu Hãn hồ nháo một đường, ý tứ thật sự muốn biểu đạt, chỉ có hai cái: Thứ nhất, không được cung phụng tượng Khổng Tử; thứ hai, để cho Nam Khổng thay thế Bắc Khổng.
Khổng Trinh Vận trở nên rất cung kính, nói: “Tổng trấn chia ruộng, Khổng gia nhất định phối hợp. Nếu như Tổng trấn muốn, lão phu xin theo quân xuất chinh, lệnh cho những hạng người con cháu ngoan cố kia, biết được dụng tâm lượng khổ “Trí quân Nghiêu Thuấn thượng” của Tổng trấn.”