Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1441
Võ quan sa đọa (2)

❊ ❊ ❊

Đưa ngựa giao cho gia nô dắt đi, Lý Hộc nâng chân bước vào nội viện, hai mỹ nhân một lớn một nhỏ đã mang theo nha hoàn đứng trong sân nghênh đón.

“Bái kiến lão gia!”

Hai mỹ nhân hành vạn phúc lễ.

Nha hoàn còn lại đều quỳ, hơn nữa còn ngũ thể đại bái, khiến Lý Hộc có cảm giác lâng lâng.

“Hai vị nương tử, ta đi trong thành hơn nửa tháng, có nhớ vi phu hay không?” Lý Hộc trái ôm phải ấp, ôm hai cái mỹ nhân đi vào.

“Nghĩ đến khó chịu, tâm cũng ngứa.”

“Ngoại trừ lòng ngứa ngáy, nơi khác có ngứa không?”

“Ai nha, lão gia thật xấu!”

“Ha ha ha ha ha!”

Đại mỹ nhân họ Dương, là trắc phi Tần vương.

Tiểu mỹ nhân cũng họ Dương, là cháu gái đại mỹ nhân.

Sau khi vào nhà, vú em ôm hài nhi đi ra, Lý Hộc đưa tay đùa, càng cảm thấy vừa lòng thỏa ý.

Trắc phi Tần vương năm ngoái mang thai, Dương gia sợ Lý Hộc tịch mịch, thế là lại đem nữ tử trong tộc đến làm thiếp, quan hệ giữa vị mỹ nhân vẫn là cô cháu ác liệt.

Yêu ai yêu cả đường đi, ca ca tiểu mỹ nhân cũng thành tâm phúc của Lý Hộc, chính là Dương Bân.

Nơi này cách thành ba mươi dặm đường, Lý Hộc không tiện tới, dù sao còn phải về thành làm việc, tới cũng ở không được mấy ngày.

Bà vợ có tuổi ở nhà, hắn đã sớm phiền chán.

Mặc dù người đàn bà kia, là thân muội của Tương Thành Hầu Hoàng Thuận!

Lý Hộc và Hoàng Thuận, cũng không phải là sau khi Triệu Hãn khởi sự mới thành thông gia, mà trước khi khởi sự đã là thân gia. Một nhà tại trấn Hoàng Gia, một nhà tại thôn Lý Gia,

Bây giờ hoàn toàn biến thành thôn Võ Hưng, thôn bên cạnh thông hôn không thể bình thường hơn được nữa.

Cũng chính vì thê tử là muội muội Hoàng Thuận, Lý Hộc mới một mực không dám nạp thiếp, thậm chí ngay cả dưỡng ngoại thất cũng không dám.

Sau buổi hoan ái với trắc phi Tần vương, dường như phòng cũ bén lửa, dừng cũng không được.

Bây giờ gặp phải phiền toái lớn như vậy, Lý Hộc nhìn thấy hai vị ái thiếp, lại còn có thể toàn thân khô nóng muốn lên thuyền. Hắn chờ không kịp mà ôm đôi cô cháu vào phòng, phân phó nha hoàn: “Mang rượu tới!”

Đại mỹ nhân chỉ chất nữ nói: “lão gia, muội muội có thể uống không.”

“Sao không uống được?” Lý Hộc hỏi.

Đại mỹ nhân biết rõ Lý Hộc là kẻ thô thiển, cũng không bày ra dáng vẻ phong nhã, dùng từ thô bỉ mà dụ hoặc, cười duyên nói: “Muội muội hoài thai.

Thân thể lão gia mạnh như đầu ngưu, năm ngoái đem thiếp thân làm lớn bụng, năm nay lại đem em gái ruộng tốt cày nảy mầm.”

“Thật sự?” Lý Hộc vội hỏi tiểu mỹ nhân.

Tiểu mỹ nhân năm nay mới mười lăm tuổi, so với cô cô càng thêm hướng nội, đỏ mặt trả lời: “Tỷ tỷ không có gạt người.”

Lý Hộc càng vui vẻ, đột nhiên lại trở nên trầm mặc.

Một đôi đại tiểu mỹ nhân, còn có con cái các nàng sinh, còn có biệt viện hoa lệ này, còn rất nhiều tôi tớ, hắn thế nào cũng không bỏ được.

Hắn vốn chỉ là thợ mộc thôn Lý Gia, miễn cưỡng sống tạm mà thôi, chưa từng nghĩ tới phong quang như bây giờ?

Ngộ nhỡ tra lên trên người mình, hết thảy trước mắt, đều hóa thành bọt nước.

“Lão gia sao vậy?” Đại mỹ nhân hỏi.

“Không có việc gì.” Sắc mặt Lý Hộc dữ tợn, đè đại mỹ nhân lên giường, quản gì nhiều như vậy, trước tiên hưởng thụ rồi nói.

Từ khi hắn tiếp nhận trắc phi Tần vương ngày đó đến nay, hắn đã có giác ngộ bị pháp luật xử.

Dù sao hắn cũng tàn tật, không cách nào đánh trận lập công, nam tước chính là cực hạn của hắn. Trong nhà có bà vợ đã lớn tuổi, ỷ vào uy thế của ca ca, cũng thường đem quở trách hắn đến mặt mày xám tro, nào giống đại tiểu mỹ nhân ôn nhu săn sóc?

Ở đây sống một năm, so với bên ngoài sống mười năm cũng đáng giá.

Thực sự không tránh được, vậy thì mang theo vàng bạc, mang theo đại tiểu mỹ nhân, tiến đến đi nhờ vả Cố Thuỷ Hãn ở Thanh Hải.

Phát tiết lên người đại mỹ nhân một trận, Lý Hộc còn chưa hết hứng, lại hưởng dụng nha hoàn thiếp thân.

“Cha nàng và đại bá, đoán chừng ngày mai sẽ tới,” Lý Hộc nói với đại mỹ nhân “Bây giờ cấp bách, các ngươi đi Thao Châu tránh một chút. Đô Sát viện rất lợi hại, sợ là sẽ điều tra đến đây.” Lại nói với tiểu mỹ nhân “Nhị ca nàng cũng tới, tất cả nghe hắn an bài.”

Đại tiểu mỹ nhân ở núi Chung Nam đã lâu, không biết chuyện bên ngoài, bị những lời này dọa đến.

Ai ngờ, không đợi đến ngày thứ hai, Dương Bân đã bỏ chạy trong đêm.

Lý Hộc bị nha hoàn từ đánh thức khỏi mộng, chỉ mặc áo ngủ liền đi gặp Dương Bân, cuống quít hỏi: “Sao ngươi lại tới? Du Hiến không chịu chết? Không nói ta sẽ bảo vệ vợ con già trẻ nhà hắn sao?”

Dương Bân vẻ mặt đau khổ nói: “Thự trưởng, sau khi ta đến Du trạch, bị gạt ở đó hơn một canh giờ, người nhà họ Du nói Du Hiến ra khỏi thành làm việc, phải chờ tới buổi chiều mới trở về. Ta đợi trái đợi phải, luôn cảm thấy có điểm kì quái, vội vàng cáo từ rời đi Du gia, dự định trở về Dương gia, cùng người trong tộc thương lượng lại đối sách, chưa vào thôn đã thấy rất nhiều cảnh viên!”

Lý Hộc cả kinh nói: “Dương gia bị tra xét?”

“Đâu chỉ bị tra, tổ trạch đều dán giấy niêm phong, cũng không biết các thúc bá có đào tẩu hay không.” Dương Bân sốt ruột nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »