Trẫm

Lượt đọc: 15638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1200
Thợ mỏ (2)

❊ ❊ ❊

Lý Côn chính là thợ mỏ trong thung lũng Minh Sơn, cha hắn là quan binh của thành Bách Hộ, trực thuộc quân hộ vệ thường trú bên ngoài doanh trại Uy Ninh của Khai Nguyên tam vạn vệ. Sau khi cha của Lý Côn bị bắt đã bị ném đến thung lũng Minh Sơn để khai thác quặng, cả gia đình cũng dời đến vùng phụ cận thung lũng Minh Sơn để trồng trọt.

Cha, đại ca, nhị ca của Lý Côn lần lượt chết vì kiệt sức trong mỏ quặng, Lý Côn vừa tròn mười lăm tuổi đã được giao việc, tính đến thời điểm hiện tại, hắn đã khai thác mỏ ba năm.

“Lý Tam ca, những Thát Tử canh giữ đều bỏ đi rồi sao? Nghiêm Hồng Sáng hỏi.

Lý Côn cũng cảm thấy rất khó hiểu: “E rằng đã xảy ra rất nhiều chuyện.”

Sống trong núi không biết ngày tháng, thậm chí đến tận bây giờ bọn họ vẫn chưa biết vương triều Đại Minh sắp diệt vong rồi.

Cả gia đình của những thợ mỏ này đều sống tại khu mỏ, ngay cả xưởng sản xuất trong thung lũng Liên Sơn bọn họ cũng không được phép đến. Mỗi năm đều có người muốn chạy trốn, nhưng đa số đều bị bắt lại, thi thể của họ bị treo trên cây ở khu mỏ phơi gió phơi sương.

“Hay là chúng ta đến bên trong thung lũng xem thử?”

“Không được, không thể đi, nếu bị Thát Tử phát hiện, ít nhất cũng bị một trận đòn roi.”

“Hình như tối qua trong thung lũng không có ánh lửa, chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra thì bọn họ mới không rèn sắt. Lẽ nào Hoàng đế (Sùng Trinh) phái binh đánh tới?”

“Nếu đại quân của triều đình muốn tới thì đã tới từ lâu, còn cần phải chờ đến tận bây giờ hay sao?”

“Tính thời gian, có lẽ hiện tại là năm Sùng Trinh thứ mười tám đúng không?”

“Đúng là năm Sùng Trinh thứ mười tám, năm Sùng Trinh thứ mười sáu ta đã bắt đầu khái thác quặng.”

“…”

Những sườn núi có thể trồng trọt trong khu mỏ đều được phân chia cho người nhà của thợ mỏ, nhưng lượng lương thực thu hoạch được chắc chắn không đủ ăn. Bởi vậy bọn họ không ần giao nộp lương thực, chỉ kiếm sống bằng công việc khai thác quặng. Vào khoảng thời gian nhất định sẽ có binh sĩ mang gạo, muối và các loại vật dụng đến tiếp tế.

Những thợ mỏ mới đến sau này con thê thảm hơn, tất cả đều bị bắt đến từ quan nội* và Triều Tiên.

(*) Quan nội: miền tây Sơn Hải Quan, Trung Quốc.

Lý Côn nhíu mày bước tới thung lũng, hắn nhìn không chớp mắt tình huống của xưởng sản xuất sắt trong thung lũng. Vẫn không có hơi nước, lò rèn cũng đã đống, cuối cùng là đã có chuyện gì xảy ra?

Tin tức về tình hình bên ngoài mà bọn họ biết được đều từ những thở mỏ Triều Tiên bị đưa tới đây vào hai năm trước.

Những người đó nói Thát Tử và quân Đại Đồng đang chiến đấu với nhau.

Nhưng khi bọn họ hỏi cặn kẽ thì thợ mỏ Triều Tiên cũng không hiểu rõ. Mấy người đó chỉ biết quân Đại Đồng là đội quân người Hán, hình như còn có Hoàng đế nữa, cũng không biết họ đến từ đâu.

“Tôi xuống núi thăm dò tình hình.” Lý Côn nói với Nghiêm Hồng.

“Ngươi không muốn sống nữa à?” Nghiêm Hồng sợ hãi nói.

Trên mặt Lý Côn lộ ra nụ cười khổ: “Phụ thân và huynh trưởng của ta đều chết trong mỏ quặng, mùa đông năm ngoái mẫu thân cung qua đời vì bệnh. Trong nhà chỉ không còn người thân nào cả, dù bị bắt rồi giết chết cũng tốt, như vậy cả gia đình ta có thể đoàn thụ dưới suối vàng.”

Nghiêm Hồng nghiến răng nghiến lợi: “Ta đi cùng ngươi, dù sao ta cũng không còn gì vướng bận, biết đâu có thể thừa dịp này bỏ trốn.”

Hai người đều là quan bảo hộ bản địa, thậm chí từ khi bọn họ còn chưa sinh ra thì Thát Tử đã chiếm lĩnh vùng này.

Từ khi có ký ức, bọn họ chưa từng được nhìn ngắm thế giới bên ngoài, hồi còn nhỏ, họ phải đi trồng trọt với mẫu thân. Đến lúc trưởng thành, tất cả nam nhân trong nhà đều phải khai thác quặng, cho đến một ngày nào đó bọn họ chết vì nhiễm bệnh hoặc kiệt sức.

Mặc dù Lý Côn vô cùng căm thù Thát Tử, nhưng hắn cũng không trung thành với Đại Minh.

Từ trong lời nói của cha mẹ, hắn biết bản thân là người Hán, người Hán có triều đình ở Bắc Kinh gọi là Đại Minh. Nhưng Lý Côn không biết Bắc Kinh là ở đâu?

Có một số quan nội người Hán cũng bị Thát Tử bắt về làm thợ mỏ.

Những thợ mỏ này nói với Lý Công rằng Bắc Kinh là thành thị lớn nhất cả nước, tường thành vừa cao vừa rộng, Thát Tử vĩnh viễn không thể công phá nổi.

Mấy năm nay, không có thêm người Hán nào bị bắn đến đây làm thợ mỏ, tất cả đều là người Triều Tiên, nguồn tin tức về Đại Minh hoàn toàn bị cắt đứt.

Đi dọc theo sườn núi khoảng nữa giờ, cuối cùng Lý Côn và Nghiêm Hồng cũng tiến vào thung lũng.

Xung quanh nơi này đều là chỗ ở của thợ rèn sắt, nhưng bấy giờ lại không một bóng người, số sắt đã tinh luyện cũng bị chở đi hết, chỉ còn lại rất nhiều quặng sắt thô.

“Đát đát đát!”

Tiếng vó ngựa truyền đến, hơn trăm kỵ binh oai phong lẫm liệt xuất hiện.

Hai người hoảng sợ, vội vàng ẩn nấp.

Nghiêm Hồng nhìn chiến mã, tò mò hỏi: “Loại gia súc này có phải là ngựa hay không?”

Lý Côn đoán: “Chắn chắn là ngựa rồi. Cha ta từng nói, ngựa có thể dùng để đánh trận, nó lớn hơn con la một chút!”

Ngay lúc này, kỵ binh bắt đầu hét lên: “Còn người Hán nào hay không? Chúng ta là quân Đại Đồng, đặc biệt tới cưu các ngươi!”

Lâm Chi Đống cưỡi ngựa chạy vòng quanh thung lũng Minh Sơn, hắn nhíu mày nói: “Trong thung lũng không một bóng người, đến khu vực khai thác mỏ trên núi tìm thử xem.”

Hắn vừa dứt lời đã nhìn thấy hai dã nhân chạy tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »