Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 320
Nhìn thấy tận mắt (1)

❊ ❊ ❊

Đinh Khôi Sở là Tổng Đốc Kế Liêu còn dám tham, đó là nơi trực diện với Thát Tử, phản tặc Giang Tây tính là cái gì!

Ngày thứ tám đi vào Nam Xương, Đinh Khôi Sở đã thiết lập sao quan, trưng thu thuế đối với thuyền đi lại. Đương nhiên Lý Mậu Phương tình nguyện phối hợp, hai người buông xuống tranh chấp phe phái, nhanh chóng thông đồng với nhau.

Về phần Tổng binh Dương Gia Mô, hoàn toàn bị bọn họ coi như không nhìn thấy, một võ tướng thì là cái gì, muốn bạc thì tự mình đi cướp đi.

Phí Ánh Hoàn ngồi thuyền khách bị mắc kẹt tại thành Nam Xương hai dặm về phía nam, từ từ xếp hàng chờ nộp thuế đi qua.

“Sao thu thuế nhiều thế? Kinh doanh này không thể làm được rồi!”

“Cửu Giang đã thu một lần, Nam Xương lại thu lần nữa. Lần nay đi xong, ta sẽ không đi Cống Châu nữa, sau này sẽ đi cửa sông bên kia.”

“Thẻ bái kiến thái giám, thẻ bái kiến phiên vương, hai mươi năm nay, lần đầu tiên ta thấy thẻ gặp Tuần phủ và Bố chính sứ!”

“Nhị lão gia nhà ta đang làm quan trong triều đình, nhất định phải buộc tội hai tên vô liêm sỉ này!”

“Hai tên hôn quan này, ngay cả phản tặc cũng không bằng. Phủ Lâm Giang, phủ Cát An, phản tặc cũng không thiếp lập thẻ, chỉ thu thuế ở bến tàu khi thuyền cập bến.”

“…”

Phí Ánh Hoàn đứng ở trên sàn thuyền, thỉnh thoảng bên tai truyền đến tiếng nghị luận, những thương nhân này đều tức giận.

Quan văn tự thiết lập sao quan, thật sự là không thể tưởng tượng được, Phí Ánh Hoàn tự nhân bản thân mình không có lá gan lớn như vậy.

Thuế quan này kiếm bạc rất nhanh, có ba mươi rút một, có hai mươi rút một, cũng có mười rút một. Bên kia Cửu Giang còn có sao quan của quan địa phương, vậy thì đây là cái sao quan gì, thương thuyền từ Trường Giang vào đi qua hai sao quan, trên cơ bản là không còn lợi nhuận gì cả.

Thậm chí là lỗ vốn!

Phí Ánh Hoàn cảm thấy Giang Tây tiêu đời rồi, nếu như không thể nhanh chóng tiêu diệt Triệu Hãn, làm như thế này thật sự sẽ khiến bách tính lầm than.

Nếu bách tính thật sự lầm than thì Triệu Hãn cũng rất khó giải quyết.

Bản thân Giang Tây không sản xuất được muối, muối Quảng bị Tổng đốc Lưỡng Quảng chặt đứt, muối Hoài lại phải qua hai cái sao quan. Bây giờ, giá muối của phủ Lâm Giang và Cát An đã tăng gấp đôi so với năm ngoái, đây vẫn còn là do phủ Tổng binh đứng ra trợ cấp, cũng ra lệnh cưỡng chế thương nhân muối không được loạn tăng giá muối, nếu không thì giá muối tăng ba năm lần là chuyện cũng có khả năng.

Tài chính của Triệu Hãn đã sắp không chống đỡ được nữa, hắn đang tìm kiếm ở Hồ Quang để mua muối tư nhân, sau đó vận chuyển qua địa phận của Tảo Địa Vương.

Chờ gần nửa ngày, cuối cùng Phí Ánh Hoàn cũng được qua cửa.

Đi không bao lâu, đã thấy mấy trăm kỵ binh, xếp thành một hàng dài, đang ngơ ngác đứng trên bãi sông.

Tổng binh Giang Tây Dương Gia Mô, nhìn ruộng nước vô biên mà muốn khóc. Hắn dẫn theo mấy trăm gia đinh đi nhậm chức, đều là kỵ binh thiết giáp, hôm nay dẫn binh đi ra địa hình quen thuộc nhưng tất cả chỉ có thể xuống ngựa đi bộ.

Hoặc là ruộng nước, hoặc là núi, đừng nói là kỵ binh xung phong, ngay cả bố trận cũng không có khả năng.

Lúc đầu, Lý Mậu Phương, Lý Nhược Liễn cưỡi ngựa chạy trốn, lộ trình không đến hai trăm dặm, nhưng mà cưỡi ngựa suốt mười ngày. Lúc ấy, quan quân tướng lĩnh cưỡi ngựa chạy, bị Triệu Hãn bắt được vài người, nguyên nhân rất đơn giản, vó ngựa giẫm vào ruộng nước không nhấc ra được, có người thì ở trên bờ ruộng không cẩn thận bị ngã sấp xuống.

“Ài!”

Dương Gia Mô đau khổ giẫm vào trong bùn, cảm thấy như là mãnh hổ đi vào chuống, khí lực cả người đều không lấy ra được. Hắn tình nguyện đi phương bắc đánh lưu khấu, cũng không tình nguyện chạy đến đây đánh phản tặc, mấy trăm gia đinh của hắn xem như phế hơn phân nửa rồi.

Phí Ánh Hoàn đứng từ xa nhìn đám kỵ binh này, không nhịn được cười ra tiếng.

Ngụy Kiếm Hùng nói: “Kỵ binh vẫn có tác dụng, lúc quyết chiến, dùng thuyền vận chuyển đến gần chiến tường. Nếu như ruộng nước không nhiều lắm, có thể nhân cơ hội xông vào trận, binh Giang Tây chưa từng thấy kỵ binh nhất định sẽ sụp đổ.”

“Dùng kỵ binh ở Giang Tây, địa hình quá khắc nghiệt rồi.” Phí Ánh Hoàn lắc đầu.

Chỉ trong chớp mắt, thuyền khách đã đi qua phủ Lâm Giang, Phí Ánh Hoàn cảm thấy rất kinh ngạc, thành này thế mà vẫn phồn hoa như trước, hoàn toàn không giống dáng vẻ bị phản tạc chiếm lĩnh.

Đi vào một tiệm cơm, người hầu bạn vội vàng tiếp đón: “Mấy vị ăn cái gì?”

“Bê lên đây mấy món đặc sản, không uống rượu.” Lần này, Phí Ánh Hoàn đến để khảo sát, không muốn bại lộ thân phận, cũng sợ uống rượu làm hỏng việc.

Đồ ăn được bên lên, vừa ăn được hai miếng, trước cửa tiệm cơm đã xuất hiện hai tên ăn mày.

Nói là ăn mày, nhưng mà không giống, bởi vì ăn mặc cũng không rách nát. Nói là hòa thượng hóa duyên thì lại không mặc tăng y, chỉ là cái đỉnh đầu trọc tóc.

Đột nhiên, một sai dịch xuất hiện, dẫn ăn mày đầu trọc đi.

Phí Ánh Hoàn nhìn thấy thì ngạc nhiên, gọi tiểu nhị của tiệm cơm đến: “Những người đó là hòa thượng sao? Tại sao lại bị quan sai bắt đi?”

Tiểu nhị cười nói: “Đó là hòa thượng không có độ điệp. Sau khi Triệu Tổng trấn chiếm phủ Lâm Giang, thấy trong thành ngoài thành có rất nhiều miếu đã ra lệnh phái người đi thanh lý độ điệp. Ngài đoán xem thế nào? Bắt được hơn một nghìn người hòa thượng, đạo sĩ nhưng chỉ có hơn ba mươi người là thật sự xuất gia. Những ngôi miếu đó, bây giờ đều chia cho người nghèo ở, một tòa miếu lớn nhất còn đổi thành Tể dưỡng viện.”

Phí Ánh Hoàn hiếu kỳ nói: “Đạo sĩ, hòa thượng bị trục xuất, ngay cả hóa duyên xin cơm cũng không được?”

Tiểu nhị trả lời: “Có thể hóa duyên, nhưng phải có độ điệp, nếu không thì sẽ bị coi là ăn mày, Triệu tiên sinh không cho địa bàn mình quản lý có ăn mày.”

“Cái này đúng là hiếm lạ,” đột nhiên Phí Ánh Hoàn đứng lên, hắn từ bến tàu đi đến đây, quả thật là không thấy ăn mày, không khỏi hỏi, “Ăn mày đều đi đâu rồi?”

Tiểu nhị nói: “Còn chân còn tay, đều có thể đi đăng ký làm thuê. Người trẻ tuổi đưa đi từ diêu, học việc ở sở binh khí, lớn tuổi thì đưa đến các công trường làm công. Thật sự quá già hoặc là thân thể tàn tật thì sẽ đưa đi Tể dưỡng viện, làm quần áo, giầy cho quan binh. Triệu tiên sinh nói, có làm thì mới có ăn, không làm thì không có ăn.”

Phí Ánh Hoàn phất tay cho tiểu nhị lui ra, thở dài nói: “Hãn ca nhi làm việc, vẫn luôn nằm ngoài dự đoán của mọi người.”

Ngụy Kiếm Hùng trêu chọc nói: “Huynh muội bọn họ làm ăn mày, nghe nói bị ăn mày ác ăn hiếp quá, nên chắc rằng không chấp nhận việc địa bàn mình quản lý có ăn mày.”

“Cách nói này của ngươi cũng rất thú vị.” Phí Ánh Hoàn không nhịn được cười nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »