Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1455
Công Thành Chiến (2)

❊ ❊ ❊

"Tuân mệnh!”

Triều Tiên xuất thân từ tộc Ái Tân Giác La, là con đường đệ của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, trên lịch sử ghi chép hắn đã từng dẫn binh đánh trận cùng Trịnh Thành Công.

Thằng nhãi này dẫn bộ tốt rời đi, đến tiếp viện và xanh giữ ở cửa với tộc huynh Đa Nhĩ Kế.

Dù là Triều Tiên hay Đa Nhĩ Kế, bọn họ đều thuộc gia tộc Ái Tân Giác La. Dù bối phận cao hơn Hoàng Thai Cát, huynh đệ Đa Nhĩ Cổn nhưng vẫn không lập được nhiều chiến công lớn. Mà nay quân Bát Kỳ đã suy yếu, tướng lĩnh đã chết nhiều, nên ngư long hỗn tạp gì cũng có thể bắt đầu cầm binh.

“Quân địch muốn qua sông sao?” Triều Tiên hỏi.

Đa Nhĩ kế lắc đầu: “Chúng ta thủ ở chỗ này, nam mọi rợ chỉ sợ sẽ đi về phía thượng du."

Triều Tiên cẩn thận quan sát, quả nhiên nhìn thấy quân Đại Đồng chia binh, phân ra một nửa đi về phía thượng du Mai Hắc Hà.

Nhưng nơi này cũng không thể sơ sót, một khi bọn họ bỏ đi, quân Đại Đồng chắc chắn sẽ lập tức qua sông.

Triều Tiên nói: “Thủ ở bờ sông không được, chúng ta vẫn nên lui về trong thành thì hơn.”

Mai Hắc Hà không sâu, nước cũng không chảy xiết, có nhiều chỗ có thể sang sông, ngây ngốc phòng thủ bên bờ này chỉ là việc ngu ngốc.

“Rầm rầm rầm!”

Kỵ binh bên kia sông đột nhiên nã pháo về phía bên này.

Triều Tiên bị dọa giật mình, vội vàng khom người tránh né.

Đa Nhĩ Kế nói: “Là pháo thủ tay thôi, ta đã nhìn thấy khi đánh trận cùng quân Minh, cách xa như thế này thì uy lực không nhiều lắm.”

Đúng là không có nhiều uy lực, hơn mười khẩu pháo thủ cách sông bắn ra, chỉ có mấy binh sĩ quân Bát Kỳ xui xẻo mới dính.

Đa Nhĩ Kế nói tiếp: “Ngươi trở về nói với bối tử, thủ ở bờ sông không được, để cho hắn nghĩ biện pháp khác. Một là tử thủ ở thành, hai là xuất binh quyết chiến, không thì toàn quân lui về phía tây nam, ném tòa thành này cho nam mọi rợ.”

Triều Tiên để binh sĩ ở lại, một mình cưỡi ngựa quay về thành.

Sau khi nghe xong, Lăng Tắc Nghi do dự.

Toàn quân bỏ chạy là chuyện chậm trễ vì đã để mất thời cơ tốt nhất của ngày hôm qua. Bọn họ có nhiều đồ quân nhu, quân Đại Đồng đánh đến, bọn họ không có khả năng ném đồ quân nhu chạy trốn.

Ra khỏi thành quyết chiến?

Vậy càng đáng lo hơn, một đám bộ binh bọn họ chạy ra ngoài thành đánh trận với kỵ binh sao?

Tử thủ ở thành cũng không tốt, lúc Mãn Đạt Hải rời Hách Đồ A Lạp rất vội vàng, không mang theo hỏa pháo. Pháo phòng thủ ở tường thành này không có, chỉ có thể dùng cung tiễn bắn, còn quân Đại Đồng lại có pháo thủ tay.

Dưới tình huống bình thường, pháo thủ tay không có công lực phá thành, nhưng tình hình trước, nó hoàn toàn có thể phá được tòa thành này.

Cách nào cũng khó, Lăng Tắc Nghi quyết định: “Cho Đa Nhĩ Kế rút vào trong thành đi.”

Thát Tử bên bờ rút lui, bộ tộc Diệp Hách, Huy Phát trong quân Đại Đồng lập tức tổ chức nhân thủ chặt cây dựng cầu nổi.

Lúa mạch ngoài thành vừa mới thu hoạch không lâu, đoán chừng đã chất đống trong thành, chỉ cần phá thành nhanh là đã có thể chiếm được quân lương tiếp tế cho quân binh.

Một vạn kỵ binh bôn ba đường dài, người ăn ngựa ăn, không thể đánh lâu dài được.

Lăng Tắc Nghi chỉ cần bảo vệ thành được nửa tháng, kỵ binh của Vương Đình Thần chắc chắn phải rút quân, nếu tiếp tục kéo dài, quân lương sẽ cạn sạch.

Trơ mắt nhìn quân Đại Đồng qua sông, trơ mắt nhìn quân Đại Đồng hạ trại, Lăng Tắc Nghi đi qua đi lại trên tường thành nhưng lại không dám xuất kích. Hắn cảm thấy mình nên làm gì đó,

Nên quay qua dặn dò tả hữu hai bên: “Truyền lệnh xuống toàn quân, chẳng những phát tiền lương chiến đấu, mà còn tăng lương gấp đôi trong khi thủ thành. Cho bọn hắn ăn lương thực mới nhập kho đến no, giết địch lập công thì sẽ được trọng thưởng toàn bộ!”

Quân lệnh truyền xuống, binh lính Thất Tử cuối cùng cũng lấy lại sĩ khí.

Mà quân Đại Đồng bên này vẫn còn đang tiếp tục chặt cây làm thang. Dù tường thành đơn sơ thì pháo thủ tay cũng khó nổ cho sụp, lần này công thành chỉ có thể liều mình cường công.

Mấy ngày sau, kỵ binh Mãn Đạt Hải còn chưa trở về, khí giới công thành giản dị của quân Đại Đồng đã chuẩn bị xong.

“Lần này sợ phải chết không ít đồng chí.” Vương Đình Thần nói.

Vương Nghiêu Thần: “Thát Tử không còn mấy cọng xương cứng, chắc chỉ còn một mất một. Quân địch trong thành trước mắt đây không có nhiều tinh nhuệ Thát Tử đâu,

Chúng ta chỉ cần đánh từng chút một, thời Thanh yếu đuối sẽ bị diệt trong nay mai thôi. Hơn nữa, tòa thành rách nát nhỏ bé này cường công dễ hơn nhiều những tòa đại thành khác.”

“Sư trưởng, ta lên trước!” Vương Phụ Thần nói.

Vương Đình Thần gật đầu: “Ngươi đi chuẩn bị đi.”

Tòa thành này không có sông ngòi bảo vệ, nhưng hai mặt dựa vào con sông tự nhiên, chỉ có thể tiến công từ phía tây bắc và chính diện.

“Rầm rầm rầm rầm!”

Pháo thủ tay toàn bộ nổ vang, nhắm vào tường thành mà bắn. Tuy không bắn ngã tường thành, lại có thể ở ngoài tầm bắn của cung tiễn, dùng đạn bắn loạn xạ để đe dọa quân địch trên tường thành.

Lăng Tắc Nghi mang hết phần lớn binh sĩ vào trong thành, trên tường thành chỉ còn một ít người, còn đẩy cả chiến xa lên phòng thủ.

Bắn pháo nửa ngày chỉ đem lại hiệu quả ít ỏi, không đánh chết được bao nhiêu tên Thát Tử.

“Lên đi.” Vương Đình Thần.

Đều là lính theo tòng quân, muốn cho họ có giác ngộ binh sĩ sớm nên cho người tộc Diệp Hách và Huy Phát công thành lượt đầu tiên, làm vật hi sinh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »