Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 264
Bắt được một nhà khoa học (1)

❊ ❊ ❊

“Cháy rồi, cháy rồi!”

Nhất thời, binh lính đốt lửa hưng phấn hô tô, lập tức bị Phí Như Hạc thét ra lệnh đừng có lên tiếng.

Rất nhiều cành cây được nhặt về hong khô rồi sau đó chuyển sang bên cạnh để nhóm lửa, càng ngày càng có nhiều nhóm lửa được đốt lên.

Binh linh đi đến đỉnh núi cũng cởi giày ra ngồi hong khổ, đến cả vải bó chân cũng được cởi xuống để sưởi trên lửa, bởi vì vải quân chân này đã bị tuyết làm ẩm ướt.

Mọi người ngồi tụ với nhau, vừa sưởi ấm vừa giúp nhau chà xát tay chân, nếu không nhất định sẽ bị giá rét làm cho bị thương.

Nghỉ ngơi nửa canh giờ, quần áo đã hong khô, bụng cũng đã ăn no, khôi phục được thể lực, Triệu Hãn lập tức hạ lệnh tiếp tục hành quân.

Đường xuống núi, hầu như là lăn xuống, tới chân núi đã là nửa buổi chiều.

Nơi này thuộc địa bà quản lý cả huyện Phần Nhi, thôn dân nhìn thấy quân đội thì sợ hãi, một đám trốn ở trong nhà không dám ra ngoài.

Triệu Hãn mạnh mẽ mở cửa một hộ dân cư, sau khi hỏi địa chủ lớn nhất chỗ này ở đây, thì lập tức nhanh chóng dẫn binh đến trước nhà địa chủ.

“Bao vây lại!”

Thôn núi cũng không có đại địa chủ chân chính gì đáng nói, cùng lắm thì chỉ có mấy trăm mẫu đất. Triệu Hãn phái binh bao vây tòa nhà, trói hết nam đinh của nhà địa chủ, để cho nữ nhân giúp đỡ trải giường gấp chăn, rồi lại để cho nữ nhân đi nấu cơm.

Tòa nhà này không đủ to, không chưa được trên dưới bốn nghìn binh sĩ, vì thế chia bớt ra rất nhiều, đi mượn tạm phòng của nhà dân để ở.

Nghỉ ngơi một ngày một đêm, ngày hôm sau lại xuất phát.

Địa chủ và nông dân ở nơi này đều mơ hồ, không hiểu là quân đội ở đâu đến, hơn nữa thế này cũng không khỏi quá nhân nghĩa đi.

Đúng vậy, chính là nhân nghĩa!

Tuy cả nhà địa chủ bị trói, nhưng lại không động thủ với nữ nhân. Chỉ là cướp một ít lương thực của địa chủ, đúng là chỉ cướp một chút, bởi vì cướp nhiều không tiện hành quân —— nhất định có binh lính ăn trộm nhỏ, đây cũng không phải địa bàn của mình, trộm một vài vật nhỏ là điều khó tránh khỏi, quan tuyên giáo và quan chấp pháp cũng không cách nào kiểm tra được.

Về phấn bách tính, ngoại trừ có binh lính vào nhà ngủ thì cũng không làm chuyện gì khác.

So với quan binh, đây chính là đội quân nhân nghĩa, thậm chí địa chủ kia còn cảm thấy là mình đang nằm mơ.

Con đường hành quân của Triệu Hãn, chỉ còn đường qua núi Võ Công.

Trèo qua sườn núi lúc đầu, phía sau chỉ còn lại đồi hoặc sơn cốc tương đối bằng phẳng. Chỉ có lúc rời khỏi núi, thì còn phải vượt qua một sườn dốc nữa, lúc này tuyết đã không còn đọng dày như trước nữa.

“Tướng quân, phía trước là cầu Vạn Niên, năm đó dó Nghiêm các lão xây, đi qua cầu Vạn Niên là đến huyện thành rồi… Có thể, thả vãn sinh về nhà không…”

Người nói chuyện là một sĩ tử bần hàn mà trước khi rời núi, Triệu Hãn đã mạnh mẽ mời đến dẫn đường.

Giang Tây đúng là thần kỳ, trong núi mà cũng có người đọc sách. Trạng nguyên Tiêu Thì Trung của năm Vĩnh Lạc thứ chín, chính là ở trong núi, ngọn núi đó bây giờ thuộc địa bàn của Phí Ánh Củng, hơn nữa địa bàn của hắn là nói vô cùng hẻo lánh.

Triệu Hãn đứng ở chân núi nhìn về phía xa xa, mơ hồ có thể thầy được cây cầu lớn và huyện thành, không khỏi hỏi: “Nghiêm các lão mà ngươi nói có phải là Nghiêm Tung không?”

Sĩ tử bần hàn kia nói: “Tuy Nghiêm các lão là gian thần, nhưng thanh danh ở quê hương lại rất tốt, làm rất nhiều việc lớn ban ơn cho quê nhà.”

Thừa dịp binh lính nghỉ ngơi, Triệu Hãn lại hỏi: “Tri phủ Viên Châu Điền Hữu Niên, con người này như thế nào?”

Sĩ tử bần hàn oán giận: “Điền Tri phủ là người có thể thành việc, nhưng làm việc khó tránh khỏi sẽ quấy nhiễu nhân dân. Hắn mộ binh tiêu diệt… tiêu diệt nghĩa quân, bách tính toàn phủ đều phải phân chia, năm trước còn phải chia nhiều thêm ba đấu gạo. Hắn còn thích chế tác cung tiễn, nghe nói là đưa đến kinh thành dâng cho Hoàng đế, nguyên liệu cung tiễn này cũng phải phân chia. Năm dặm cho một cân gân bò, người ở trong núi sao lại nỡ giết trâu, còn không phải bỏ tiền ra để xong việc sao? Nghe nói ngư dân Viên Giang, còn phải phân chia cả bong bóng cá, rất nhiều ngư dân đều đã bỏ chạy. Ta nghe người ta nói, nghĩa quân huyện Bình Hương chính là bị Tri phủ này bức cho phải phản.”

Cái này thật thú vị.

Điền Hữu Niên nghe nói Thát Tử vây khốn kinh sư, lập tức chiêu mộ công tượng chế tác cung tiễn, sau đó ngàn dặm xa xôi đưa đến kinh thành.

Nhìn thì như trung quân ái quốc, nhưng lại khiến cho bách tính tạo phản. Hắn lại nhân cơ hội luyện binh đi tiêu diệt phản tặc, nếu thật sự để cho hắn luyện ra một đoàn tinh binh thì bách tính lại càng thêm khó khăn.

Triệu Hãn bảo quan quân nhu lấy ra một nén bạc vụn tự tay đưa cho sĩ tử này nói: “Sắp đến giao thừa rồi, ngươi cầm lấy ít bạc này về nhà ăn mừng năm mới, đừng chạy tới phủ Viên Châu báo quan.”

Sĩ tử bần hàn kia cầm bạc mà sững sờ, hắn nghĩ rằng mình sẽ bị phản tặc diệt khẩu, không ngờ được thế mà lại còn có cả tiền thưởng.

Tên này liên hồi cảm tạ, cầm bạc trèo núi trở về nhà.

Sau khi lên núi, hắn nhìn về phía phản tặc xa xa đi qua cầu, đột nhiên bắt đầu rối rắm, có nên đi phủ thành mật báo không đây?

Cân nhắc kỹ càng một lần nữa, sĩ tử bần hàn xoay người đi về nhà.

Trời lạnh như vậy, chạy đến phủ thành xa như thế để làm gì? Tri phủ đối với hắn không có ân tình, hơn nữa hằng năm lại phải phân chia không ít, nếu như phản tặc thành công chiếm được thành trì, nói không chừng đổi một Tri phủ sẽ tốt hơn thì sao.

Thật ra, Triệu Hãn không sợ hắn mật báo.

Đã sắp đến năm mới rồi, khẳng định quân đội trong tay Điền Hữu Niên đều đã trở về nhà. Triệu Hãn muốn cho Điền Hữu Niên tụ binh, nếu không thì sao có thể tiêu diệt được quan binh tinh nhuệ?

Bởi vì nguyên nhân địa hình, Triệu Hãn không thể bất ngờ tập kích phủ thành mà chỉ có thể trước tiên chiếm lấy huyện thành Phần Nghi, hành tung của hắn muốn giấu cũng không giấu được.

Lúc này, Triệu Hãn đang đi qua cầu, cầu Vạn Niên do phụ tử Nghiêm Tung, Nghiêm Thế tu sửa.

Câu cầu này bắc qua Viên Giang, dài gần 400 thước, rộng gần 8 thước, tổng cộng có mười một vòm cầu. Công trình lớn đó, năm đó hao phí hơn hai vạn lượng bạc.

Mấy trăm năm sau, cầu lớn và cả huyện thành đều ngập trong nước, bởi vì phải xây dựng hồ chứa nước Giang Khẩu.

Huyện Phần Nghi bây giờ, cũng là ở bên bờ Viên Giang, đi qua cầu Vạn Niên là đến cửa đông huyện thành.

“Tăng tốc hành quân!”

Mấy ngàn binh lính chạy chầm qua cầu, thỉnh thoảng có người trượt ngã trong tuyết.

Mãi cho đến khi chạy tới đầu cầu, trong ngoài thành vẫn chưa có phản ứng gì, phần lớn mọi người đều ở trong nhà thu xếp mừng năm mới —— đã là ngày hai mươi tám tháng chạp rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »