Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1054
Hợp binh ở Vịnh Manila (3)

❊ ❊ ❊

Lâm Nhữ Dực và binh sĩ cùng đào hầm, sau khi đào xong hầm phòng ngự vòng ngoài thì tiếp tục đào xéo về phía tòa thành, dùng chiến hào hình chữ Z chậm rãi từng chút một đến gần tòa thành.

“Tiêu tổng, đằng trước cứng quá đào không nổi.” Binh sĩ phàn nàn.

Lâm Nhữ Dực nói: “Đào không nổi thì đào từ từ.”

Bờ biển có cát nên tốc độ đào rất nhanh, nhưng chưa đào được bao xa thì đụng phải đá.

Nguyên một ngày trời mới đào được chiến hào dài hơn 20m.

Người Tây Ban Nha ở trong tòa thành cũng rất bất đắc dĩ, từ khi binh sĩ Trung Quốc trốn vào chiến hào thì bọn họ bắn pháo tương đương với lãng phí thuốc nổ.

“Chiến hạm của quỷ lông đỏ đi đâu?”

Trịnh Chi Long đứng trong phòng thuyền trưởng của chiến hạm, dùng kính viễn vọng quan sát khắp nơi, nhưng không phát hiện đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha đâu cả.

Một trận chiến lớn mà khô khan nhạt nhẽo, từ đầu đến cuối là đào hào hầm.

Đào bốn ngày liên tục, đoàn tàu chiến của Hà Lan đến, đoàn tàu chiến của Sulu, Brunei cũng tới, đại quân của mấy nước tụ tập ở Vịnh Manila, nhưng vẫn không thấy đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha.

Quan chỉ huy lục quân của Hà Lan, Peter ngồi thuyền nhỏ đến tàu chỉ huy của Trịnh Chi Long.

“Lại gặp mặt, Trịnh.” Peter cười chào hỏi, xem bộ dạng thì hai người quen biết đã lâu.

Trịnh Chi Long hỏi: “Phía Nam sao rồi?”

Peter đáp: “Đã công chiếm Zamboanga, chưa đánh hạ Cebu được. Ta để lại năm mươi binh sĩ, mang theo ba nghìn dân địa phương tiếp tục vây khốn tòa thành Cebu.”

Zamboanga nằm ở Tây Bộ đảo Mindanao, nơi đó từng là địa bàn của nước Sulu. Chín năm trước, Tây Ban Nha xuất binh tấn công Sulu, đánh cướp sạch Zamboanga, sau khi thiêu hủy thành thị thì chính mình chiếm lĩnh xây lại.

Người thực dân Tây Ban Nha chỉ có bấy nhiêu người, tùy theo không ngừng khuếch trương, cần phải chia binh ra đóng giữ.

Đất rộng thì hai trăm người đóng giữ, đất hẹp thì năm mươi người đóng giữa, nhanh chóng chia mỏng binh lực của Manila. Hiện giờ quân phòng thủ Tây Ban Nha trong thành Manila còn chưa tới ba trăm người.

Cho dù không cách nào công chiếm Manila, chỉ cần có thể đứng vững gót chân ở Zamboanga, công ty Đông Ấn Độ Hà Lan có thể lấp vào được, bởi vì Zamboanga là cảng quan trọng ở Nam Bộ Philippines!

Hai người trò chuyện một lúc, Peter nói: “Ta đi giúp bằng hữu Trung Quốc tấn công tòa thành.”

Peter nói xong liền rời khỏi, cưỡi thuyền nhỏ lên bờ, trốn vào chiến hào hội hợp với quân Đại Đồng.

Ngoài miệng nói là đến hỗ trợ, nhưng sau khi Peter vào hào thì tập trung quan sát quân Đại Đồng. Nhìn thấy trang bị của quân Đại Đồng, khi hỏi rõ có ba nghìn năm trăm người đến thì Peter hơi khẩn trương.

Hai bên chưa bàn ổn thỏa hiệp nghị chia chác, không biết cuối cùng Manila sẽ thuộc về ai.

Peter chỉ mang tám trăm lục quân xuất chinh, để lại năm mươi người ở đảo Cebu, sao giành thắng được ba nghìn năm trăm quân Đại Đồng?

Peter lập tức lấy giấy bút ra viết thư gửi Tổng đốc Batavia ngay, sai người đi thuyền đưa về gấp. Nội dung rất đơn giản: Lục quân Hà Lan không thể tác chiến với lục quân Trung Quốc. Nếu muốn cướp đoạt Manila, nhất định phải dùng chiến hạm phong tỏa lâu dài.

Trên thực tế, bên Tổng đốc Batavia cũng có giới hạn đàm phán của mình.

Tức là đưa nguyên đảo Luzon cho Trung Quốc, Hà Lan thì chiếm cứ Nam Bộ đảo Philippines như: Đảo Mindanao, đảo Cebu.

Chỉ cần Hà Lan chiếm cứ những đảo này thì tương đương khống chế đường biển hương liệu phương Bắc, cũng khống chế tuyến đường phải đi qua từ Châu Mỹ đến Đông Nam Á.

Ngày thứ tám đào hào đào hầm, một chiếc chiến hạm từ phía Nam đến.

“Tiên sinh, đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha ở phía Nam đánh úp đoàn tàu chiến và lục quân phe ta ở đảo Cebu! Tổn thất bốn chiến hạm, lục quân . . . Đã tán loạn!”

Lục quân tán loạn không sao cả, dù sao chỉ để lại năm mươi người, sự sống chết của mấy nghìn lính địa phương thì người thực dân Hà Lan không thèm quan tâm.

Mất bốn chiếc chiến hạm khiến người Hà Lan vô cùng đau lòng.

Khi đoàn tàu chiến của Tây Ban Nha mênh mông hùng dũng giết tới thì Trịnh Chi Long, Peter đã rõ tình huống.

Đường biển Thái Bình Dương khôi phục, thuyền buồm lớn Tây Ban Nha ở Châu Mỹ quay về.

Có sáu chiếc thuyền buồm lớn Tây Ban Nha, chiếc lớn nhất có trọng tải 1200 tấn, nhỏ nhất nặng 500 tấn. Ngoài ra có mười sáu chiếc chiến hạm cỡ nhỏ và thuyền buôn vũ trang.

Sắp bùng nổ trận chiến trên biển, có thể đối phó chiến hạm 500 tấn, nhưng với chiến hạm khổng lồ hơn thì bọn họ hoàn toàn luống cuống.

Mặc kệ là hải quân Hà Lan hay Trung Quốc đều chịu bó tay với loại thuyền buồm lớn này.

Thuyền buồm lớn Manila thật ra là thuyền Galen Tây Ban Nha.

Bảy mươi năm trước, tức là trong năm Long Khánh Đại Minh, Tây Ban Nha mở ra đường biển từ Châu Mỹ đến Đông Á.

Tơ lụa, đồ sứ của Trung Quốc, vải bông, đá quý của Ấn Độ bị các nước thương nhân vận chuyển đến Manila, thông qua thuyền buồm lớn chạy thẳng tới Châu Mỹ bán ra. Bạc trắng, cacao, lông cừu đến từ Châu Mỹ lại bị thuyền buồm lớn vận chuyển tới Manila, đổi thành đủ loại hàng hóa Châu Á.

Trương Cư Chính cải cách thuế má Đại Minh, nếu không có bạc trắng từ Châu Mỹ vận chuyển đến thuyền buồm lớn thì ông tuyệt đối không thể nào thành công. Hoặc nên nói, nội dung cải cách trở nên khác biệt, bạc không thể trở thành tiền chủ lưu của Trung Quốc.

Đến lúc đó, mậu dịch thuyền buồm lớn Manila trực tiếp đánh nát nghề tơ tằm của Châu Mỹ!

Trong năm Chính Đức, Gia Tĩnh, Tây Ban Nha đã phát triển nghề tơ tằm ở Châu Mỹ, sau khi Trung Quốc vận chuyển tơ sống qua thì tơ sống của Châu Mỹ nhanh chóng bị đào thải, bởi vì tơ sống của Trung Quốc vừa rẻ vừa đẹp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »