Thiên tai và hiểm họa con người luôn có mối liên hệ với nhau.
Chỉ nói đến mức độ hạn hán năm trước, thật ra ở Sơn Tây, Thiểm Tây xảy ra nhẹ hơn, nhưng lại mang đến nạn đói nghiêm trọng nhất.
Năm trước khô hạn nhất là nơi nào?
Nếu dựa theo khu hành chính sau khi thay đổi, thì phía nam Giang Tây, phía nam An Huy, phía đông nam Hồ bắc, đông bắc Giang Tây, phía đông Phúc Kiến và toàn bộ Chiết Giang!
Những địa phương này đều là nơi tương đối giàu có và đông đúc, bởi vậy ở trong sử sách, năm Sùng Trinh thứ chín ở phía nam không có nạn đói xảy ra với diện tích lớn.
Nhưng mà năm trước, toàn tỉnh Chiết Giang đại hạn, năm nay lại liên tục hạn hán. Tuy tình hình hạn hán năm nay so với năm trước nhẹ hơn, nhưng bách tính Chiết Giang lại không chống đỡ đươc, bởi vì Bố chính ti đang tăng cường thúc giục thuế.
Tả Bố chính sứ Chiết Gaing Diêu Vĩnh Tể, cũng là bất đắc dĩ. Năm trước hắn dâng tấu báo cáo tình hình thiên tai, Hoàng đế căn bản không tin, thế mà lại tước bỏ chức quan nhưng vẫn để tiếp tục làm việc, không giao nộp đủ thuế lên sẽ bị cách chức!
Cát An, phủ Tổng binh.
Triệu Hãn vừa ra một chỉ thị vào hội nghị cày bừa vụ xuân: “Quan lại, tuyên giáo viên, thành viên nông hội, còn có quân đội ở các nơi, tất cả chống hạn cứu tế!”
Lý Kha yếu ớt nói: “Tổng trấn, hay là chúng ta đích thân tế trời cầu mưa?”
“Cầu mưa cái gì, có số tiền đó, còn không bằng đi chẩn tai!” Triệu Hãn lập tức cự tuyệt.
Bàng Xuân Lai nói: “Cầu mưa cũng được, không phải vì để cảm động trời đất, mà là để ổn định lòng người.”
“Tổng trấn không tin, quan lại và bách tính lại tin.” Lý Bang Hoa phụ họa nói.
Triệu Hãn nghĩ nghĩ rồi nói: “Mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, đó chính là ổn định lòng người. Về phần cầu mưa, phương bắc mấy năm nay liên tục đại hạn, tại sao quân thần triều đình không lập đàn cầu mưa? Truyền lệnh cho chủ quan nhân viên quan trọng ở các nơi, sau này chỉ cần có người lập đàn cầu mưa, lập tức mất chức. Để tất cả tâm tư dùng vào chống hạn cho ta!”
“Vâng!”
Chúng quan không hề khuyên can.
…
Tri huyện Nam Xương đã tự mình cút đi rồi, nói là bệnh nặng, chưa được triều đình cho phép, đã treo ấn về nhà dưỡng lão.
Tri huyện tân nhậm tên là Hàn Thừa Tuyên, lúc trước làm Huyện lệnh Truy Xuyên, trong nhiệm kỳ chỉ làm hai chuyện: thứ nhất, toàn huyện khôi phục một điều tiên pháp, không được thu sưu cao thuế nặng; thứ hai, xây dựng thành đá, chống đỡ tặc khấu.
Lập lại an ninh trật tự ở Truy Xuyên!
Vừa mới đi vào địa giới Giang Tây, đã nghe nói đến hạn mùa xuân nghiêm trọng, nhất thời Hàn Thừa Tuyên cau mày. Hắn là người Sơn Tây, ba năm trước thi đỗ Tiến sĩ, đã thường nếm đủ loại tư vị nạn hạn hán.
Lần này đi đến Cán, Hàn Thừa Tuyên không có sư gia, chỉ dẫn theo hai người gia phó.
Sau khi ra khỏi hồ Bà Dương, Hàn Thừa Tuyên đứng ở đầu thuyền quan sát. Hắn phát hiện hai bờ sông Cán Giang, mạ lại có thể xanh um tươi tốt, hoàn toàn không giống trong cảnh tượng của hắn.
Hàn Thừa Tuyên cảm khái nói: “Vùng đất Giang Hữu, quả là giàu có đông đúc, có sông hồ giữ nước, đại hạn nhưng mùa thu hoạch vẫn bội thu.”
Đi vào phủ thành Nam Xương, nơi này phồn hoa dị thường, cũng không giống với bộ dạng phản tặc làm loạn.
Hàn Thừa Tuyên không có ý dừng lại, đổi thuyền duyên đi vào sông nhỏ, hơn mười dặm nữa chính là huyện thành Nam Xương.
Một đường đi vào, hai bên bờ sông nhỏ, nhiều lần nhìn thấy bách tính xếp thành hàng lấy nước. Mức nước ở sông nhỏ này, đã hạ xuống rất nhiều, guồng nước đã không thể vào kênh, vì thế nông hội tổ chức nhân công lấy nước.
“Cập bờ.”
Còn chưa đến huyện thành, Hàn Thừa Tuyên đã lên bờ.
Hắn nhìn đống bùn sau khi nước rút ở bờ sông, lại nhìn ruộng lúa khắp nơi xanh um, có một cảm giác cổ quái không nói nên lời.
Hàn Thừa Thuyện lệnh gia phó ở bên bờ trông coi hành lý, một mình đeo kiếm đi đến bờ ruộng. Đi liên tục mấy dặm, khoảng cách đến bờ sông đã rất xa, thế mà vẫn không thấy lúa thiếu nước khô vàng.
Đây chỉ là mùa xuân, tuy trời không mưa, nhưng khắp nơi huyện Nam Xương là sông hồ, hơn nữa còn thông với Cống Giang và Phủ Hà, công tác chống hạn làm rất tốt.
Nơi khó giải quyết chân chính là vùng núi!
Đột nhiên, Hàn Thừa Tuyên nhìn đến một cái cờ xí, màu lam nhuộm bằng cây chàm, thêu hình bông lúa.
“Các hương thân, cố thêm chút nữa, đây mà đồng ruộng cuối cùng rồi!” Một hán tử ăn mặc bình thường, giơ loa sắt hô to.
“Được!”
Mọi người cùng nhau hô, sau đó làm việc càng thêm hăng say.
Hàn Thừa Tuyên ngăn một nông dân đang nấu nước, chỉ vào cờ xí nói: “Đó là cờ gì?”
“Cờ của nông hội.” Nông dân trả lời.
Một người nói tiếng phổ thông, một người nói tiếng Giang Tây, thế mà có thể miễn cưỡng trao đổi.
Nông hội?
Hàn Thừa Tuyên cảm thấy có chút không ổn.
Hắn quan sát một hồi, thì thong thả đi trở lại bờ sông, dẫn theo gia phó đi vào huyện thành.
Đến huyện nha, thông báo lai lịch, Huyện thừa, Chủ bộ, Điền sử dẫn theo hai ban sai dịch tới đón tiếp.
Hàn Thừa Tuyên hỏi một phen, biết được Huyện thừa tên Trương Nhược Hải, Chủ bộ tên Lưu Tử Vinh, Điền sử tên Hồ Định Quý.
Điền sử này còn rất trẻ, xem ra chỉ có hơn mười tuổi.
Những ban nha dịch này lại rất kỳ quái, một đám cầm trường thương trong tay, mà không phải là gậy thủy hỏa. Hơn nữa kỷ luật nghiêm minh, xếp hàng chỉnh tề, nhìn còn lợi hại hơn so với quan binh phương bắc.
Hàn Thừa Tuyên kìm nghi hoặc trong lòng xuống, tiến hành công việc thủ tục giao tiếp, tuy phủ khố không tính là đầy, nhưng cũng còn một chút ít lương tiền. Loại tình hình này đã rất tốt rồi, lúc hắn mới tới làm Tri huyện Truy Xuyên, phủ khố huyện nha còn có chuột chạy.
Hàn Thừa Tuyên giữ Huyện thừa, Chủ bộ, Điền sử ở lại, triệu tập bọn họ họp ở nhị đường huyện nha.
“Bản huyện mới đến, còn có nhiều điều phải dựa vào ba vị.” Hàn Thừa Tuyên chắp tay nói.
Trương Nhược Hải vội vàng chắp tay: “Không dám, chúng ta nhất định tận tâm phụ tá Huyện tôn.”
Hàn Thừa Tuyên lại nói: “Hạn mùa xuân ở Giang Tay, ta thấy chống đỡ rất khá, ba vị tiên sinh vất vả rồi.”
Đột nhiên Lưu Tử Vinh nói: “Huyện tôn, địa hình Nam Xương bằng phẳng, đất đai phì nhiêu, mạng lưới sông dày đặc, việc hạn mùa xuân hoàn toàn không cần lo nhiều. Nhưng các huyện ở xung quanh, bách tính trong núi nhất định phải chịu thiên tai, sau vụ hè rất có khả năng sẽ đến đây xin cơm để cầu được sống. Huyện tôn phải sớm chuẩn bị, cố gắng không để cho một nạn dân nào đói chết.”