Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1435
Vụ án mất đầu (1)

❊ ❊ ❊

Người đứng đầu là hỏa kế của nhà thương nhân bán lương thực, hắn đã thử nói mềm mỏng rồi nhưng những nông dân này khăng khăng không chịu bán lương thực. Không còn cách nào khác, hắn bèn dùng biện pháp cứng rắn, uy hiếp bảo: “Nhị lão gia nhà ta là điển sử huyện Huy. Tam lão gia nhà ta là trưởng khoa khoa lễ huyện này. Ngũ thiếu gia nhà ta từng làm việc ở ngân hàng Đại Đồng của huyện. Nếu các ngươi không chịu bán lương thực thì năm sau tha hồ sướng! Biết khoa lễ là làm gì không? Là quản lý trường học! Đắc tội nhà ta, nhà ta không cho con cháu nhà các ngươi tốt nghiệp tiểu học!”

Một đội trưởng nông binh xông lên: "Ông đây là người Giang Tây chuyển tới đây, năm Sùng Trinh thứ tám đi đánh trận với bệ hạ. Nếu không phải bị tàn tật phải giải ngũ, thì hiện giờ ít nhất ông đây cũng là đoàn trưởng! Đại Minh còn bị bọn ta đánh bay, chẳng lẽ lại sợ trưởng khoa khoa lễ nhà ngươi hay sao? Còn dám cứng đầu nữa, ta sẽ đánh cho ngươi một trận rồi đi báo quan!”

"Xùy!"

Đội trưởng nông binh thổi tiêu trúc, nông dân trong thôn tới tấp xông lên, tên chạy tới mua lương thực cầm đủ thứ trong tay lập tức sợ quá chuồn thẳng, chỉ sợ ở lại đây sẽ bị đánh chết.

"Ha ha ha ha!"

Các thôn dân cười ha ha.

Đêm đó, ba người nhóm Liễu Truyền Tông ở nhờ trong thôn, muốn nghe ngóng tin tức nhưng không hỏi ra được thông tin gì.

Họ tiếp tục đi tiếp, phát hiện ra mấy thôn trang xung quanh đều có thương nhân bán lương thực phái người tới mua lương thực. Hơn nữa, tất cả đều mua với giá cao,

Có nông dân tích trữ được nhiều lương thực tham mức giá cao ấy bèn bán bớt đi một ít lương thực.

Xế chiều một ngày nọ, Liễu Truyền Tông triệu tập mở cuộc họp: “E là kho lương dự trữ của ngân hàng Đại Đồng của huyện này đã xảy ra vấn đề gì rồi. Năm được mùa đương nhiên không sao, năm mất mùa lập tức lộ tẩy. Đám quan viên này sợ quá bèn vội vàng bỏ tiền ra mua lương thực với giá cao để bù vào.”

"Chắc chắn là vậy rồi!” Ngụy Cán gật đầu nói.

. . .

Sau khi hệ thống ngân hàng tinh giản chỉnh đốn lại, toàn bộ địa phận huyện Thiểm Châu, ở trong thành có một điểm thu tiền, ở nông thôn có hai điểm thu tiền. Ba cơ quan này chỉ có thể thu tiền, không được tiến hành đổi chác tiền và lương thực.

Còn điểm hối đoái tiền và lương thực thì có một cái ở thị trấn phía đông và một cái ở thị trấn phía tây huyện thành.

Lúc dân chúng giao nộp lương thực có thể quy ra thành tiền bạc để nộp, cũng có thể nộp trực tiếp bằng lương thực. Phương Bắc tạm thời vẫn chưa cải cách. Một số tỉnh ở phương Nam đã chỉ còn có thể nộp bằng tiền, dân chúng phải đi đổi lương thực lấy tiền trước.

Loại cải cách này giống như thể cởi quần ra đánh rắm, chừa lại khe hở cho tuyến cơ sở bóc lột bách tính.

Nhưng đây cũng là chuyện bắt buộc phải làm, bởi vì chi phí hành chính quá lớn. Hệ thống thu thuế và hệ thống ngân hàng là hai nha môn riêng biệt. Nếu dùng lương thực để nộp thuế nông, phòng thuế vụ phải phái người tới thường trú tại điểm hối đoái tiền và lương thực của ngân hàng. Mặc dù hai hệ thống có thể phối hợp với nhau, hơn nữa trông thì có vẻ rất đơn giản nhưng thực ra thường xuyên xảy ra mâu thuẫn tranh chấp…

Hằng năm, hai điểm hối đoái tiền và lương thực ở địa bản Thiểm Châu nhận được lương thực sẽ xuất ra một hạn mức cố định để nhập vào kho lương đặc biệt, kho lương này chính là kho lương cứu trợ.

Trên lý thuyết, kho lương cứu trợ do quan phủ cấp huyện quản lý, chỉ có điều cho ngân hàng Đại Đồng đứng ra tồn trữ. Tổn thất tiêu hao sau khi nhập kho được khấu trừ trực tiếp từ khi nhập kho, tương đương với việc quan phủ thanh toán phí bảo đảm cho ngân hàng. Sau đó, bất kể lương thực bị mọt ăn hay bị cháy, quan phủ cũng sẽ không chịu tổn thất gì, tất cả tổn thất do ngân hàng bù đắp.

"Ngân hàng thu lương thực này đúng là càng ngày càng tệ!"

Một nông dân phàn nàn với Liễu Truyền Tông: “Mấy năm qua bọn ta nộp lương thực đều tới điểm hối đoái của Trần gia trang. Chở lúa mì qua đó, tiểu lại của ngân hàng tới, thọc tay vào quấy, sau đó cương quyết nói là lúa mì phơi chưa khô, bắt chở về phơi lại. Đôi khi, trấu cám không sàng hết cũng bắt phải sàng sạch mới được nộp lương thực. Làm vậy để làm gì? Chẳng phải là để đòi trừ hao tổn sao? Ai ở gần còn đỡ, chở về làm lại. Ai ở xa, đi đi về về mấy chuyến vừa tốn thời gian lại tốn sức, chẳng thà đồng ý cho người ta trừ bớt một, hai cân lương thực cho rồi."

Hiện tượng này có ở khắp cả nước nhưng chẳng dễ gì quản lý.

Nếu triều đình quản lý chặt các quan lại thu lương thực thì tuyến cơ sở không thể làm việc nổi. Bởi vì đúng là có những nông dân hám lợi vặt, lúc nộp lương thực cho quan phủ, cố ý không phơi khô, hoặc cố ý trộn lẫn hạt nát hoặc thậm chí là trấu vào. Nếu có lẫn lúa mì chưa phơi khô, không may nhập chúng vào kho lương, sau này bị mốc có thể gây họa cho cả kho.

Liễu Truyền Tông nói: "Không phải triều định đã hạ lệnh khi nông dân nộp lương thực thì điểm hối đoái tiền và lương thực của ngân hàng nhất định phải mở sân phơi cho nông dân sao? Lương thực chưa phơi khô thì phơi lại ở sân bên cạnh, nếu có lẫn trấu thì cũng có thể sàng sảy lại ở sân phơi.”

Người nông dân già ngạc nhiên: “Có chuyện đấy sao? Sân phơi của quan gia ở chỗ bọn ta không cho nông dân vào.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »