Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1989
Bảo vệ lương đạo (2)

❊ ❊ ❊

Khi cách Đặng Ma còn hơn mười lí, tiếu kỵ phía trước bỗng chạy về: “Taiyiji, quân Hán xây tường thấp ở Đặng Ma, ở thượng nguồn bên kia sông cũng có một phong hỏa đài.

Chúng ta đi từ xa đã bị quân Hán phát hiện, sau đó chúng liền đốt lang yên. Chúng ta không nhìn thấy phong hỏa đài bên kia sông, nhưng quân Hán ở bên kia lại có thể thấy được chúng ta, cũng không biết sao tầm nhìn bọn họ lại xa như vậy.”

Sao lại xa như vậy?

Chính là do có ống nhòm!

Hãn Đô buồn bực nói: “Quân Hán ở Zaqhka (Thạch Đường), ở Đặng Ma vốn cũng có quân Hán, nơi đó chỉ có dân phu người Hán! Tường thấp cao bao nhiêu?”

“Cao cỡ một người.” Tiếu tham trả lời.

“Vậy mà còn gọi là tường thấp à? Đó là tường cao!” Phổi của Hãn Đô đã sắp phát nổ, điều này chứng tỏ rất có thể hắn đã đi một chuyến tay không.

Hơn nữa, dù thế nào Hãn Đô cũng nghĩ không ra.

Nửa tháng trước khi hắn phái binh dò hỏi, ở Đặng Ma chỉ có dân phu đứng trạm để vận chuyển lương thảo. Sao chỉ mới đó đã có một bức tường cao, hơn nữa ở bờ bên kia còn có phong hỏa đài?

Thật ra thì rất đơn giản, vốn chẳng có phong hỏa đài nào cả. Vài lính tuần phòng thủ ở gần đó chỉ chất đống những bó củi và phân bò Tây Tạng lại với nhau, vì để tránh cho chúng bị ướt, họ còn phủ lên đó một lớp vải dầu.

Hãn Đô muốn tập kích lương đạo thì phải đi qua sông Kim Sa, thế nên lính tuần phòng canh giữ bên kia bờ sông rất dễ trông thấy.

Không còn con đường tắt nào có thể đi được, muốn đi đường vòng thì cũng được thôi, ít nhất phải đi vòng một hai tháng.

Tại sao Hoàng Yêu lại biết rõ như vậy

, tất nhiên là do trong quân có người dẫn đường rồi, con đường Hãn Đô muốn tập kích lần này chính là Trà Mã Cổ Đạo mà đoàn ngựa thồ thường hay đi qua. Dù là đi từ Vân Nam hay Tứ Xuyên, muốn đến Tây Tạng làm ăn đều phải đi qua con đường này, đoàn ngựa thồ đã đi suốt mấy trăm năm.

Về phần tường lũy cao cỡ một người thì cũng là loại thành được xây một cách đơn giản.

Chọn một nơi hẹp nhất lòng sông, dùng bao bố của những túi lương thực đã hết rồi bỏ đất đá vào trong, vác lên la ngựa để chở đi, cứ chất đại mấy ngày là đã xây xong.

Thế nhưng Hãn Đô vẫn không tin, hắn tiếp tục dẫn binh tiến lên, tin chắc rằng ở Đặng Ma chỉ có dân phu quân Hán.

Quả thật chỉ có dân phu, nhưng dân phu này đều là do những nông binh biến thành.

“Người Mông Cổ đến!”

Thấy quân đội kỵ binh của Hãn Đô đã đến, thủ lĩnh dân phu canh giữ ở Đặng Ma không chỉ không sợ mà còn thấy kích động.

Quanh chỗ bức tường chỉ có 200 dân phu trông nom, nhưng cách mấy dặm sau họ lại có khoảng hơn ngàn người. Bên kia là tiết điểm vận chuyển lương thảo, dân phu chở lương từ Tây Nam tới đây có thể đến trạm lớn để nghỉ ngơi một ngày, dân phu trong trạm thì tiếp tục vận lương về phía bắc, dù sao bất cứ lúc nào cũng có thể chứa chấp được hơn ngàn người.

Lang yên nhanh chóng bốc lên, đám người canh cách đó mấy dặm cũng bắt đầu hành động, một nửa dân phu ở lại trông nom, một nửa còn lại thì chạy tới tiếp viện

“Bây giờ cuối cùng cũng có thể lập công được rồi!”

“Ầy, nếu đổi lại là mấy năm trước thì tốt biết bao, bây giờ lập công trận không còn được chia đất nữa rồi.”

“Có bạc cầm là đủ rồi, ngươi còn muốn được chia đất nữa á?”

“Ý của ta là, bạc cũng không có vấn đề. Nếu bây giờ lập được công lớn, sau này ở Tứ Xuyên chắc chắn sẽ khuyến khích chúng ta nhập ngũ thêm lần nữa. Được lên làm trong quân Đại Đồng, thứ ăn được chính là công lương. Đặng Lục ở thôn chúng ta không biết làm ruộng, cũng chẳng thể làm thuê, càng không biết đọc chữ. Ha, người ta là lính giải ngũ, lăn lộn hồi hương thập trưởng, được mã bang mời đi đặt hàng, mỗi chuyến qua lại có thể kiếm được mười sáu lượng bạc!”

“Thật không vậy, đặt có mỗi một chuyến mà đã được mười sáu lượng ư?”

“Ta lừa ngươi làm gì? Đoàn ngựa thồ bọn họ không cần đến Ấn Độ, chỉ cần đến Shelkhar là đã được về. Một năm có thể đi hai chuyến lận.”

“Một năm đi hai chuyến? Thế chẳng phải có thể kiếm được ba mươi hai lượng luôn sao!”

“Ngươi cũng đừng vội thèm thuồng, Đặng Lục người ta rất lợi hại, hồi còn trong bộ đội, hắn có tài bắn cung giỏi hơn các chiến hữu rất nhiều.”

“Ngươi cứ khoác lác mãi đi, quân Đại Đồng có còn cung tiễn binh nữa đâu.”

“Ha, ngươi còn không tin…”

Hai trăm dân phu, núp sau bức tường đất đá cao cỡ một người,

đối mặt với hơn ba ngàn kỵ binh Mông Cổ đang đánh tới, lại còn có tâm trạng đứng đây để nói chuyện phiếm vớ vẩn tầm phào.

Giờ phút này, kỵ binh Mông Cổ hung hãn chỉ là công trận và tiền thưởng trong mắt dân phu.

Ngược lại thì bấy giờ, trong lòng Hãn Đô đang dẫn đại quân lại rất căng thẳng. Tường đá cao cỡ một người, thật sự không đáng là bao, nhưng hắn không có thang, cũng chẳng có pháo binh để bắn vỡ.

Thung lũng ven hai bờ sông Kim Sa cao chót vót, cây cối cũng không tính là ít, nếu phải leo lên đốn cây thì sẽ rất nguy hiểm. Hơn nữa bọn họ cũng không mang búa, chỉ có loan đao và yêu đao, rất khó để chế tạo một lượng lớn khí giới công thành ngay được.

Lần này tới là để tập kích lương đạo, không phải đến để công thành!

Vậy nhưng đã đâm leo thì phải theo lao, Hãn Đô cũng không cam lòng, cứ chạy tới chạy lui như đang bị dắt mũi được ư?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »