Lúc trước khi Tiêu Thì Tuyển đến phủ Tổng binh, là đi cùng phụ thân Tiêu Duy Công.
Sau khi Phí Như Hạc dẫn binh đi đuổi Tái Lữ Bố, cướp lấy toàn bộ huyện Thái Hòa, hai cha con đến hỏi chính sách hồi hương.
Kết quả có được là, người nhà Tiêu gia còn sống, chia đất bình thường giống như bách tính. Bất động sản, cửa hàng, xưởng cái gì đó, chỉ cần có thể lấy khế ước ra để chứng minh, toàn bộ đều trả về cho Tiêu gia. Nếu như không lấy ra được khế ước, vậy thì tất cả đều sung công.
Triệu Trinh Phương một đường đi vào, quan lại lui tới, đều dừng lại chắp tay ân cần thăm hỏi.
Tiêu Thì Tuyển nhìn thấy tình hình như thế, sao còn không đoán ra được chân tướng?
Triệu Trinh Phương nhất định là người nhà của đại quan nào đó!
Đừng cảm thấy tất cả những người làm nghiên cứu đều có EQ thấp, bọn họ chỉ là có điểm chú ý khác nhau, thật ra rất nhiều chuyện đều hiểu rất rõ, chẳng qua biểu hiện ra không để ý mà thôi.
Chỉ dùng tình cảnh lúc này để nói, tuy Tiêu Thì Tuyển đoán ra được chân tướng, nhưng cũng không có ý nghĩ gì đặc biệt. Hắn chỉ là đến thảo luận học thuật, nói chuyện vui vẻ thì tiếp tục, nói chuyện không vui thì rời đi, dù sao cũng không nhờ ai làm việc gì cả.
“Tiểu thư.”
“Làm phiền thông báo một chút, nói là ta dẫn theo một người đại tài về. Hắn là người nghiên cứu Toán học.”
Triệu Hãn đang xử lý công vụ, đột nhiên nghe nói tiểu muội dẫn người đến cầu kiến. Đầu tiên hắn lật mấy bản thảo số liệu ra, lập tức bị các loại ký hiệu Toán học hấp dẫn, bởi vì nó được sáng tạo ra từ lối viết thảo, cẩn thận quan sát vẫn có thể nhận ra được giáp ất bính đinh.
Tùy tiện xem vài tờ, Triệu Hãn nói: “Mời bọn họ đi vào.”
Không bao lâu sau, ba cô nương dẫn theo Tiêu Thì Tuyển bước vào.
“A!”
Nhất thời Lưu Diệu Đồng che miệng, nàng liếc mắt một cái đã nhận ra Triệu Hãn, bởi vì Triệu Hãn từng đến trường nữ để nói chuyện.
Thân phận của Triệu Trinh Phương, Phí Như Mai, không giữ bí mật, cũng không cố ý khoe khoang, toàn bộ các cô giáo căn bản cũng không có mấy người biết.
“Nhị ca, Tiêu công tử nghiên cứu Toán học rất tốt,” Triệu Trinh Phương cười nói: “Tiêu công tử, đây là nhị ca của ta, Toán học Châu u là huynh ấy dạy ta.”
Nhị ca?
Tiêu Thì Tuyển chỉ nghĩ rằng Triệu Trinh Phương là nữ nhi của đại quan nào đó, không ngờ được lại là muội muội của Triệu Hãn. Rốt cuộc trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, lập tức ôm quyền nói: “Thái Hòa Tiêu Thì Tuyển, bái kiến Triệu tiên sinh.”
“Tiêu tiên sinh, hân hạnh!”
Triệu Hãn cười đáp lễ: “Mời ngồi.”
Tiêu Thì Tuyển tìm một vị trí ngồi xuống, theo bản năng quay lại nhìn Triệu Trinh Phương, Triệu Trinh Phương nháy mắt tinh nghịch với hắn.
Triệu Hãn lật bản thảo Toán học hỏi: “Những công thức định lý này là tự ngươi phát hiện ra.”
“Ngẫu nhiên nghĩ ra.” Tiêu Thì Tuyển trả lời.
“Làm rất tốt, sau này tiếp tục cố gắng.” Triệu Hãn khích lệ nói.
Vốn dĩ Tiêu Thì Tuyển muốn đến thảo luận Toán học, sau khi phát hiện đối tượng là Triệu Hãn, hắn lập tức nói: “Triệu tiên sinh, tại hạ cho rằng so với công thức định lý thì thay đổi quan niệm căn bản nghiên cứu Toán học càng quan trọng hơn.”
“Ồ, mời nói.” Triệu Hãn cảm thấy có chút bất ngờ.
Tiêu Thì Tuyển nói: “Dùng phương trình để lấy ví dụ, chỉ nói đến cách tính toán của phương trình, dùng thuật Thiên Nguyên phối hợp với thang tính, có rất nhiều lúc dễ dàng tính toán hơn. Nhưng tại hạ chắc chắn, mặc dù dùng thuật Thiên Nguyên để tính toán thuận tiện hơn, sau này cũng nhất bị bị phương trình phép tính thay thế.”
Thuật Thiên Nguyêm dùng để tính thang toán, chỉ cần sau khi nhập môn, rất nhiều lúc còn thoải mái hơn so với giải phương trình.
Triệu Hãn hỏi: “Vì sao lại nói như thế?”
Tiêu Thì Thuyển bắt đầu chậm rãi nói: “Khác biệt lớn nhất của Thuật Thiên Nguyên và phương trình, chính là không biết có bao nhiêu số. Thứ “Bảng cửu chương” theo đuổi, thực ra chính là dùng từ ngữ để miêu tả một hệ phương trình tuyến tính bậc ba, chỉ là không có ký hiệu toán học và ký hiệu giải toán. Người xưa bỏ những ký hiệu này đi, trực tiếp dùng thang tính (bày ma trận) để thể hiện. Hiện giờ “Đông Bình tính kinh” đã sớm thất lạc, nhưng từ lúc Lý Dã Chi sáng tác dự toán một hai… Tần Cửu Thiều của thời Đại Tống, đã sử dụng song tuyến, một tuyến dùng các loại ký hiệu để đại biểu các phép cộng trừ, nhân chia…”
Triệu Hãn nghe thật cẩn thận, nhưng những sách Toán học và các nhà Toán học thời cổ đại này, thật ra hắn chưa từng nghe đến.
Căn cứ vào những lời trình bày của Tiêu Thì Tuyển, Triệu Hãn đại khái biết, cổ đại có bản “Đông Bình tính kinh” dùng mười chín chữ “Tiên, minh, tiêu, hán… thệ, tuyền, ám, quỷ” để đại biểu không biết bao nhiêu ẩn số. Hơn nữa giáp ất bính đinh, có thể dùng thang tính ma trận để biểu đạt các phương trình trong lũy thừa mười chín.
Thời kỳ Nam Tống, Tần Cửu Thiều sáng tạo ra ký hiệu giải toán.
Nhưng mà, khi hai quốc gia Kim, Nguyên xâm nhập, khiến cho Toán học đột ngột dừng phát triển.
Tuy các nhà Toán học thời nhà Nguyên sáng tạo ra thuật Tứ Nguyên, nhìn thì giống như tiến bộ hơn, nhưng lại là lùi một bước so với bản thân Toán học lúc bấy giờ.
Bởi vì đi sai đường rồi, càng ngày càng bỏ qua càng nhiều, càng ngày càng bỏ qua biểu đạt biểu thức số học, hơn nữa hoàn toàn bỏ qua ký hiệu giải toán. Thuật Thiên Nguyên hoàn toàn trở thành cách giải toán máy móc, có thể hiểu là một trình tự nào đó do nhà toán học biên soạn ra, hậu nhân trực tiếp dùng trình tự này để giải đề là được.
Nhà toán học nước Kim Lý Trì, sợ những người học kém nhìn không hiểu trình tự, đặc biệt viết một quyển “Trắc viên hải kính”, mạnh mẽ buộc phép tính ma trận phải có ý nhĩa, điều này tương đương với việc khiến Toán học thoát khỏi cách giải trừu tượng.
Sau khi Tiêu Thì Tuyển học được phương trình hiện đại, lập tức nhận ra được Toán học Trung Quốc đã đi lệch đường rồi.
Nếu dùng ánh mắt của mấy trăm năm sau để nhìn thì từ thời nhà Hán đến thời nhà Tống, con đường phát triển của Toán học Trung Quốc cũng chưa có vấn đề gì lớn, còn tồn tại khả năng phát triển Toán học rất cao.
Nhưng mà khi nước Kim, Mông Cổ xâm nhập, khiến cho tư tưởng Toán học lùi một bước lớn.
Vất vả lắm mới dẫn được Toán học Châu u vào cuối thời nhà Minh, Mãn Thanh lại đến làm một lần, chặn hòa toàn con đường phát triển của Toán học Trung Quốc.