Bắc có hồ Tam Giác, nam có sông Đại Vận, đông có sông nhỏ nối liền hồ Tam Giác với sông Đại Vận, là một khu vực hẹp dài bảy tám dặm từ bắc xuống nam và hàng chục dặm từ đông sang tây.
Lý Tự Thành và Hào Cách nếu muốn đánh sang đây, hoặc là tiến công từ hồ Tam Giác, hoặc phải tiến công từ sông Đại Vận, nhưng tính ra vượt qua con sông nhỏ ở phía Đông là đơn giản nhất.
Chiến sự hoàn toàn bế tắc!
Địa hình cản trở, ai tấn công thì người đó chịu thiệt. Lý Tự Thành và Hào Cách chỉ có thể không ngừng lấy đất lấp sông, liên tục bắn phá tường thành. Hơn nữa, trước khi sông Vệ và sông Hải bị lấp đầy, bọn họ còn phải nã pháo từ ngoài thành, khoảng cách quá xa, có thể bắn trúng được tường thành hay không hoàn toàn phải dựa vào ý trời.
“Bệ hạ, không thể tiếp tục đánh như thế này.” Tướng quân Đảng Thủ Tố của Đại Thuận nói: “Quân lương Ngụy Đồng có thể dễ dàng vận chuyện từ phía Nam xuôi theo sông Đại Vận. Chúng ta ở Hà Bắc lại chẳng còn bao nhiêu lương thực, quân lương phải được đưa đến từ Sơn Tây. Cứ giằng co mãi, kéo dài mấy tháng, lương thực của chúng ta sẽ không còn nữa.”
Trương Nại mở lời: “Bệ hạ, chi bằng con bí mật dẫn kỵ binh đi vòng qua Phách Châu, huyện Bảo Định (phía tây bắc Văn An). Đại quân Ngụy Đồng xuất hiện ở Hà Bắc, vậy bên phía Phách Châu chắc chắn sẽ trống không!”
Viên Tông Đệ nói: “Dù Phách Châu có trống không, vẫn có mấy chục nghìn người canh giữ, kỵ binh của ngươi sao có thể đánh vào được?”
Trương Nại đáp: “Không đánh được Phách Châu thì đánh Uyển Gia Khẩu ở giữa Phách Châu và huyện Bảo Định. Nơi đó cực kì quan trọng, chiếm được Uyển Gia Khẩu, có thể cắt đứt liên lạc giữa Phách Châu, Bảo Định và Thiên Tân.”
Lúc đầu Uyển Gia Khẩu có tên là Giáp Khẩu Trại, là do Sài Vinh xây lên để chống cự Khiết Đan.
Tuần Kiểm Sử đời Tống là Dương Duyên Lãng phái Giáo Úy Uyển Quý đóng giữ Giáp Khẩu Trại, đóng cọc ẩn trong nước để luyện binh, từ đó Giáo Khẩu Trại đã đổi tên thành Uyển Gia Khẩu.
Dương Tướng Quân trong câu chuyện, doanh trại quân đội phía tây do Dương Lục Lang đóng quân cách Uyển Gia Khẩu không xa về phía tây.
Khu vực giao tranh của các nhà binh này, chỉ cần đầu óc không hồ đồ, sao có khả năng không phái binh đóng giữ ở đó?
Lý Tự Thành lắc đầu nói: "Uyển Gia Khẩu dễ thủ khó công, đường thủy khá thuận tiện, không xa không gần, nơi đó e rằng chính là nơi đại quân Ngụy Đồng tích trữ lương thảo. Ngươi dẫn theo kỵ binh tập kích bất ngờ, cho dù có thể lấy được Phách Châu, cũng không có khả năng lấy được Uyển Gia Khẩu."
"Tìm cách chiến thắng trong sự hiểm nguy, dù sao cũng phải thử một lần." Trương Nại nói.
Lý Tự Thành cũng không có cách nào, chỉ phải nói: "Nếu muốn đi, mang theo hai nghìn kỵ binh là được, nhiều hơn sẽ dễ dàng bại lộ hành tung. Nếu có thể công chiếm Uyển Gia Khẩu, đốt sạch toàn bộ lương thực ở nơi đó, coi như cuộc chiến này đã thắng được một nửa rồi."
Sợ bị thủy quân Đại Đồng ở hồ Tam Giác phát hiện, Trương Nại dẫn theo hai nghìn kỵ binh, rút lui một mạch về gần Dương Thôn, lúc này mới đi về phía tây băng qua sông Phượng.
Trương Nại tiếp viện lương thảo ở huyện Đông An, sau đó vượt qua sông Hồn đến Vĩnh Thanh.
Vĩnh Thanh cũng là một địa bàn của Lý Tự Thành, sau khi tiếp viện lương thảo một chút, bèn chạy về phía nam tới trấn Tín An. Chuẩn bị ban đêm lặng lẽ băng qua sông Hội Thông, sau đó đánh bất ngờ Uyển Gia Khẩu.
"Ô ô ô! ! !"
Vừa qua khỏi trấn Tín An không xa, sắc mặt Trương Nại lập tức trở nên khó coi, hắn va chạm với long kỵ binh của Đại Đồng, long kỵ binh còn trực tiếp thổi kèn cảnh báo.
"Đánh luôn!"
Trương Nại hạ lệnh, dẫn dắt kỵ binh Đại Thuận nhào tới. Hắn đang nắm hai ngàn kỵ binh, mà long kỵ binh trước mắt chỉ có ít ỏi mấy chục người mà thôi.
Long kỵ binh lập tức quay đầu bỏ chạy, hoàn toàn không muốn nghênh địch, hơn nữa còn vừa chạy vừa thổi kèn lệnh.
Đuổi theo về phía nam khoảng hai dặm, long kỵ binh chợt tăng nhiều.
Cũng là do Phí Như Hạc vì muốn bảo hộ quân lương, để lại một đội long kỵ binh ở đây, mỗi ngày đều sẽ ra ngoài tra xét tình hình địch.
Tướng lĩnh chỉ huy kỵ binh là Khương Tương, đầu tiên đầu hàng Lý Tự Thành, sau đó đầu hàng Đa Nhĩ Cổn. Trong cuộc chiến lớn ở Hà Nam, lại dẫn theo kỵ binh gia đinh, chủ động quy thuận quân Đại Đồng. Cũng bởi vì yểm hộ cho quân Đại Đồng, đã kiên cường tấn công kỵ binh xung phong của Ngô Tam Quế, đệ đệ ruột cũng vì thế mà bỏ mình.
Hôm nay, Khương Tương đã trở thành đoàn trưởng kỵ binh, gánh vác trọng trách bảo vệ quân lương.
Trương Nại thổi hiệu lệnh, ý bảo toàn quân tạm ngừng truy kích.
Khương Tương lại chủ động thúc ngựa bước tới, cười to: "Ở phía đối diện là vị cố nhân nào vậy? Sao không quy thuận triều đình Đại Đồng ta?"
Khoảng cách quá xa, Trương Nại nghe không rõ ràng lắm.
Giờ phút này, long kỵ binh của Đại Đồng chỉ tụ tập hơn 800 kỵ, lại chủ động tới gần 2000 kỵ binh của Đại Thuận.
"Rút về Vĩnh Thanh!"
Trương Nại rõ ràng chiếm được ưu thế về binh lực, lại trực tiếp hạ lệnh rút lui.
Bởi vì long kỵ binh của Đại Đồng vẫn luôn không ngừng thổi kèn, quỷ mới biết gần đó rốt cuộc có bao nhiêu người
Hai bên một đuổi một chạy, Trương Nại thuận lợi rút về thành Vĩnh Thanh, Khương Tương cũng chỉ có thể rút binh trở về Phách Châu.
Bên phía Thiên Tân thì vẫn đang giằng co.