Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1585
Hoàng đế Mạc Ngọa Nhĩ (1)

❊ ❊ ❊

Nhưng có thể thấy khắp cả đều có những người dân đói kém với làn da đen nhánh đang ngồi xổm ven đường, cũng không biết bọn họ muốn làm gì. Còn có những người tu hành, mặc quần áo rách rưới, trên mặt bôi thuốc màu, ngồi ở nơi đó cả ngày chờ đợi sự bố thí của các tín đồ.

Tôn giáo nơi này là lục giáo, nhưng những người dân thuộc tầng lớp thấp nhất lại thờ phụng Ấn Độ giáo là chính, thỉnh thoảng sẽ có vài cuộc đấu tranh tôn giáo.

Tô Đan của vương quốc Kim Cát cũng chỉ có thể cai quản đến khu vực xung quanh thủ đô, những địa phương khác đều là thổ bang nằm dưới sự cai trị của Vương Công, hằng năm nộp thuế đều đặn cho Tô Đan là được.

Nghe nói sứ thần Trung Quốc ghé thăm, Tô Đan nhiệt tình tiếp đãi.

Lộc Thiên Hương đã bắt đầu hối hận, ngoại quốc quái quỷ gì thế này. Không thấy chiến tranh, lại cứ nhìn thấy mấy thứ kỳ quái, đến cả thủ đô của một quốc gia cũng dơ dáy bẩn thỉu, nàng thậm chí còn nhìn thấy có người tiểu tiện bên lề đường.

Sau khi gặp Tô Đan, Lộc Thiên Hương không xuất hiện nữa, nàng ta ở lại nơi mà Tô Đan đã sắp xếp để chờ quay lại thuyền.

Đối với công tác ngoại giao, Trương Thụy Phượng toàn quyền phụ trách.

Trương Thụy Phượng trình quốc thư lên cho Tô Đan Kim Cát, hai nước đã đạt được quan hệ ngoại giao và mậu dịch bình đẳng. Tiếp đó, lại bán cho Tô Đan Kim Cát hai tấn tơ lụa và hai tấn vải bông, tất cả đều được đổi thành tiền tệ ở nơi này.

Tô Đan Kim Cát vô cùng hào phóng, tặng cho hai nữ nô lệ, một người tặng cho Trương Thụy Phượng, một người tặng cho Lộc Thiên Hương.

Trương Thụy Phượng không dám nhận, giao cả hai nữ nô lệ cho Lộc Thiên Hương quản lý.

Vì thế, bên người Lộc Thiên Hương có thêm hai thị nữ.

Qua lời giới thiệu của Tô Đan Kim Cát, Trương Thụy Phượng biết được lân cận có rất nhiều nước nhỏ. Từng bước tiến hành giao lưu, cứ như vậy không biết khi nào mới có thể đến được Châu u.

Bởi vậy trong lộ trình tiếp theo, chỉ ngoại giao với những quốc gia có thực lực mạnh, đi thẳng đến Tỉ Cổ Phổ Nhĩ, một tiểu lục địa phía tây Ấn Độ.

Tỉ Cổ Phổ Nhĩ và Qua Nhĩ Khổng Đạt, hai quốc gia này là lực lượng nòng cốt ngăn cản Mạc Ngọa Nhĩ xuống phía nam, đã đánh nhau với đế quốc Mạc Ngọa Nhĩ hơn trăm năm.

Tiếp theo là đi gặp Hoàng đế Mạc Ngọa Nhĩ, đây là đế quốc đầu tiên mà bọn họ ghé thăm.

Để đảm bảo an toàn, Lộc Thiên Hương và Trương Thụy Phượng mang theo khoảng ba ngàn quân lên bờ, dọa cho quan địa phương Mạc Ngọa Nhĩ sợ tới mức triệu tập đại quân.

Hoàng đế Mạc Ngọa Nhĩ Sa Cổ Hãn năm nay đã sáu mươi tuổi.

Người vợ thứ hai của hắn là một cô gái người Ba Tư, đã chết vì khó sinh hai mươi năm trước. Sa cổ hãn cực kỳ đau khổ, dành hơn mười năm để xây một lăng mộ trang trọng cho vợ.

Lăng mộ này có tên là Thái Cơ Lăng.

Một câu chuyện tình đẹp đẽ đau buồn như vậy, đáng tiếc Thái Cơ sinh ra một đứa con bất hiếu. Vài năm sau, trong lúc Sa Cổ Hãn bị bệnh nặng, đã bị con trai giam lỏng trong vòng năm năm cho đến khi qua đời.

"Bệ hạ, Vương tử (Hoàng Thái tử) Hạnh Vận cho người trở về bẩm báo, sứ thần Trung Quốc mang theo ba ngàn binh sĩ, muốn đến Đức Lí bái kiến Bệ hạ."

"Trung Quốc? Mau mau cho vào, tiếp đón bằng nghi thức long trọng nhất!"

Sa Cổ Hãn mừng rỡ vô cùng, hắn đã nghe qua rất nhiều truyền thuyết về Trung Quốc.

Việc sứ thần Trung Quốc mang theo ba ngàn quân, chẳng là gì đối với Sa Cổ Hãn cả.

Quân đội của đế quốc Mạc Ngọa Nhĩ bành trướng gấp bốn lần dưới thời Sa Cổ Hãn. Trong thời gian trị vì, hắn đã dẹp yên cuộc nổi dậy của lục giáo, đánh lui người Bồ Đào Nha, thậm chí còn chiếm được một bến cảng của thực dân Bồ Đào Nha. Hắn đã tiêu diệt hai quốc gia ở phía tây và hai quốc gia ở cao nguyên Đức Can, bành trướng ra bên ngoài đèo Khai Bá Nhĩ ở Tây Bắc, lại còn chiếm giữ một phần lãnh thổ rộng lớn của A Phú Hãn từ tay Ba Tư.

Một vị Hoàng đế hùng mạnh như vậy, sao có thể sợ hãi ba ngàn quân ngoại quốc?

Tại Cổ Cát Lạp Đặc, Hoàng Thái tử Mạc Ngọa Nhĩ Đạt Lạp Thư Khoa đã đích thân tiếp đón đoàn sứ thần Trung Quốc.

Người đàn ông này là con trai trưởng do Thái Cơ sinh ra, đã được nhận định là người kế vị. Tước hiệu là Vương tử Hạnh Vận, nhưng chức vụ thực tế của hắn là: Thống đốc Cổ Cát Lạp Đặc, Thống đốc An Lạp A Ba Đức, Thống đốc Mộc Nhĩ Thản và Thống đốc Ca Bố Nhĩ.

Hoàng Thái tử nắm giữ quyền hành trong quân sự và chính trị địa phương, các hoàng tử khác cũng nắm giữ quyền hành trong quân sự và chính trị địa phương.

Với chế độ như thế, chắc chắn sẽ xuất hiện lục đục nội bộ.

Trong lịch sử, vị Hoàng Thái tử này đã bị giết bởi chính em trai ruột của mình. Cũng chính là người giam lỏng vị Hoàng đế kia, sau khi Hoàng đế lâm bệnh, hắn đem quân đi giết người anh Hoàng Thái tử, sau đó giam lỏng người cha Hoàng đế đến chết.

Nguyên nhân dẫn đến sự thất bại của Đạt Lạp Thư Khoa chủ yếu là vì tôn giáo.

Hắn thân là Hoàng Thái tử, lại ủng hộ Ấn Độ giáo. Điều này khiến cho các thế lực tôn giáo và lãnh chúa địa phương quay sang em trai hắn, cho dù Hoàng đế có liên tục giao quyền lực cho hắn đi nữa.

"Thật vinh hạnh khi được tiếp đón những người bạn Trung Quốc." Đạt Lạp Thư Khoa cười nói.

Lộc Thiên Hương chắp tay đáp: "Nghe danh Điện hạ đã lâu!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »