Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 282
Luật Đại Minh (1)

❊ ❊ ❊

Trong lịch sử, khi Giải Học Long rời khỏi Giang Tây, bách tính huyện An Phúc, Vĩnh Tân, Bình Hương đều khởi nghĩa vũ trang, nghĩa quân chủ tới là điền hộ, người làm thuê và gia nô.

Nguyên nhân khởi nghĩa là bách tính không sống nổi, triều đình lại đột nhiên tăng tiền lương huấn luyện, hơn nữa nó còn xảy ra vào năm đại tai.

Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, đại địa chủ chủ động hiến ruộng đã được Triệu Hãn bảo vệ một cái mạng.

Nếu không có Triệu Hãn, thì đám địa chủ này không những mất gia nghiệp mà còn có thể bị bách tính khởi nghĩa giết đến máu chảy thành sông.

Mạnh mẽ đi chia điền sản của địa chủ, là hành vi cường đạo không phân rõ phải trái sao?

Ha ha, Triệu Hãn đã phân phải trái rất rõ rồi. Quân nông dân mất đi lý trí, đó mới là thật sự không nói đạo lý, bọn họ chỉ biết dùng liềm đao và cuốc để nói chuyện!

Tháng tư năm nay, thân sĩ trong địa bàn Triệu Hãn, bị tin tức xung quanh truyền đến làm cho sợ tới lạnh run.

Liên kết lại thì dường như Triệu Hãn đã rất hiền lành rồi, dù sao vị gia này chỉ cần đất đai mà không cần lương tiền và tính mạng.

Phí Ánh Củng dẫn theo Phí Như Huệ, còn có nô lệ da đen, một đường ngồi thuyền đến phủ Cát An.

Hắn đúng là có theo đuổi văn hóa giặc cỏ, sau khi con đường làm quan vô vọng lại bị truy nã, vốn dĩ muốn tạo thành một nơi thế ngoại đào nguyên. Chính là giết chết đại địa chủ có ác danh, tự bản thân mình và thuộc hạ đến làm địa chủ, rồi lại chia một ít ruộng cho nông dân, không nộp sưu cao thuế nặng cho quan phủ.

Chuyện này có bản chất khác với Triệu Hãn!

Phí Ánh Củng thuộc loại đổi thang mà không đổi thuốc, ngoại trừ không phải nộp thuế cho quan phủ ra thì nào có thay đổi gì ở đâu? Bây giờ, hắn đã nuôi hơn mười gia nô.

Nhưng mà, trấn Thiên hà và các thôn xóm xung quanh bị hắn chiếm cứ đã được cho là thế ngoại đào nguyên, một vài bách tính tầng thấp nhân sẽ không đói chết.

Đáng tiếc cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, nơi thế ngoại đào nguyên này của hắn không giữ được nữa.

Phía bắc là huyện An Phúc, phía đông là huyện Lư Lăng, đều thuộc địa bàn của Triệu hãn. Phía tây là huyện Vĩnh Tân, cũng có Điền Giáp khởi nghĩa, đã công phá huyện thành giết quan lại.

Phí Ánh Củng ở giữa một đám phản tặc, bắt buộc phải cân nhắc xem sau này nên làm thế nào.

Lên bờ ở bến tàu thành nam, Phí Như Huệ kinh ngạc nói: “Phụ thân, nơi này phồn hoa quá, một chút cũng không giống địa bàn của phản tặc.”

“Đâu chỉ có phồn hoa,” Phí Ánh Củng thở dài nói, “So với lần trước ta đến đây đã trở nên thịnh vượng hơn rất nhiều.”

Lần trước Phí Ánh Củng đi ngang qua phủ Cát An đã là chuyện ba năm trước. Lúc ấy, có thái giám loạn thu thuế, Sao Quan đã giảm bớt số lượng thương thuyền đi vào kinh, thuế cửa khẩu nặng khiến cho một vài thương hộ phải đóng cửa, vì thế nên buôn bán của phủ Cát An ngày càng tiêu điều.

Mà sau khi Triệu Hãn thống trị phủ thành, xóa bỏ Sao Quan, nên thương thuyền đã đi qua nhiều hơn.

Thương thuyền nhiều hơn, tiêu phí ở bản địa cũng nhiều thêm, kích thích cửa hàng và các hàng bán rong phát triển. Đồng thời, năm ngoái Triệu Hãn còn miễn thuế cửa hàng, thuế cửa hàng năm nay sẽ được thu vào Sùng Trinh nguyên niên, tiếp tục kích thích tiểu thương hưng thịnh.

Không chỉ như thế, bách tính xung quanh phủ thành đều có đất đai, khoản thu vào được tăng cao rõ rệt, tự nhiên năng lực tiêu phí cũng tăng lên, kích thích buôn bán thịnh vượng.

Phí Ánh Củng gặp rất nhiều bách tính đi về phía cửa đông, hắn không nhịn được ngăn đón một người, hỏi: “Huynh đệ, Bạch Lộ Châu có chuyện gì mà mọi người đều đi qua đó vậy?”

“Hôm nay Triệu tiên sinh tự mình thẩm án, ta muốn đi xem náo nhiệt.” Người nọ trả lời.

Phí Ánh Củng nghe vậy cũng dẫn theo con gái và nô lệ da đen đi tới cửa ra thành đông để đi Giang Tâm Châu.

Từ thành đông đi Bạch Lộ Châu, chỉ có một cái đò, bình thường cũng không có bao nhiêu người lui tới. Hôm nay khiến người lái đò bận hỏng rồi, hơn một nghìn người xếp hàng ngồi thuyền, thậm chí còn dẫn tới mấy thuyền khách đến cướp mối làm ăn.

Phí Ánh Củng không muốn xếp hàng vì thế lựa chọn trả giá cao để ngồi thuyền, đi thẳng tới giữa thư xá và tiên hiền từ.

Chỗ đó có một khoảng trống, xung quanh đều là hoa viên, thậm chí còn xây dựng đình đài núi giả.

Lần lượt, đại khái có hơn một nghìn người đi vào muốn nghe thẩm án, các góc hoa viên đều chen đầy người. Thậm chí có người tới chậm còn chỉ có thể đứng vây bên ngoài, căn bản không nghe thấy bên trong nói cái gì.

Hai mặt khu đất trống, xếp rất nhiều ghế, hẳn là để cho người chính thức ngồi nghe, cần phải có thẻ của phủ Tổng binh mới được vào ngồi.

Phí Ánh Củng thấy Phí Như Hạc và Phí Thuần cùng nhau ngồi ở hàng ghế ngồi nghe.

Hắn dẫn theo con gái đi về phía bên kia, rất nhanh đã bị quan sai ngăn lại: “Lấy thẻ bài ra!”

“Ta là tứ thúc của Triệu tướng quân các ngươi.” Phí Ánh Củng chỉ về phía Phí Như Hạc, hắn đã sớm hỏi thăm rõ ràng tên giả mà cháu dùng.

Quan sai không dám chậm trễ, bảo bọn họ chờ ở đó, sau đó chạy tới báo cáo với Phí Như Hạc.

Phí Như Hạc vô cùng vui mừng, cùng với Phí Thuần đi về phía này, cười nói: “Sao tứ thúc lại đến đây?”

Phí Ánh Củng nói: “Ta tìm Triệu tiên sinh của các ngươi thương lượng chút chuyện.”

“Mau vào bên trong ngồi.” Phí Như Hạc lập tức kéo Phí Ánh Củng vào trong.

Phí Như Hạc, Phí Thuần nhường lại chỗ ngồi, Phí Ánh Củng nhường chỗ cho hai cha con ngồi, còn bọn họ ngồi xếp hàng ở trên đất.

Phí Ánh Củng kinh ngạc: “Ngươi là tướng quân, mà bày thêm hai cái ghế nữa cũng không được?”

Phí Như Hạc giải thích: “Tứ thúc, đây là ghế của người ngồi nghe, phủ Tổng binh có thẻ. Ta đúng là có thể bày thêm mấy cái ghế nhưng mà phải tới thương lượng với Tổng trấn, mất nhiều công như vậy để làm gì chứ?”

Phí Ánh Củng không nhiều lời nữa, nhưng trong lòng lại rất chấn động, quy củ nơi này đúng là nghiêm khắc.

Người ngồi nghe lần lượt ngồi đầy, đều là quan viên, thân sĩ và học sinh thư viện bị mời đến.

Phía sau hai cha con Phí Ánh Củng chính là Điền Hữu Niên, Tống Ứng Tinh và Vương Điều Đỉnh, hai người Tống, Vương đang thấp giọng nói chuyện phiếm.

“Nha dịch đi vào!”

Một quan sai gương cổ họng ho to.

Nha dịch cầm gậy đi vào, phân ra thành hai hàng đứng thắng tắp.

“Phán quan, chủ bộ vào!”

Hoàng Thuận Phủ và u Dương Chưng ngồi ở hai bên vị trí chủ thẩm, một người là Tri huyện Lư Lăng, là chủ quan nơi xét xử án kiện; một người là Tri huyện Cát Thủy, là chủ quan nơi phát sinh án.

Ngoài ra còn có quan thư ký, ghi lại toàn bộ quá trình xét xử.

“Tống trấn vào!”

"Uy ~~~ võ ~~~ "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »