Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1206
Khúc nhạc dạo trước khi quyết chiến (1)

❊ ❊ ❊

Một số quân Thát Tử gốc Cao Ly nghe thấy tiếng Hàn Vân, ngoan ngoãn trở về tiếp tục thủ thành.

Nhưng cũng không ít người cơ trí, giả điếc chạy trốn nhanh hơn!

Đêm nay loạn thành như vậy, có thể bảo vệ thành mới là lạ.

Tuy bọn họ trung thành với Mãn Thanh, nhưng đã đến nước này thì giữ được mạng nhỏ quan trọng hơn.

Hàn Vân cưỡi ngựa phi thẳng đến tường thành phía đông, quân Thát Tử bên này đã chạy trốn hơn phân nửa. Binh lính của quân Đại Đồng thậm chí đã nhân cơ hội leo lên lầu trên tường thành.

Hàn vân biết không thể phòng thủ nữa, nói với binh sĩ thân cận bên cạnh: “Ngươi đi báo với thiếu tướng quân, bảo hắn lập tức đến thành phía bắc. Nhớ kỹ, âm thầm nói, đừng để người khác nghe thấy.”

Binh sĩ thân cận cưỡi ngựa rời đi, nhưng vừa chạy được vài chục bước lại đột nhiên ghìm ngựa chuyển hướng, chạy trốn về phía bắc.

Đến nỗi cái gì mà Thiếu tướng quân?

Thiếu tướng quân lừng lẫy, yểm hộ cho quân đội bạn chạy trốn, chém giết đẫm máu ở trên thành, đúng là tướng sĩ trung thành dũng cảm của Đại Thanh ta!

Khi Hàn Vân cưỡi ngựa về nhà, dẫn người thân đến cổng thành phía bắc, quân Đại Đồng mới thật sự đánh vào trong thành. Tường thành phía Đông bị phá vỡ đầu tiên, bởi vì lính canh nơi này bỏ trốn nhiều nhất, tiếp đến là tường thành phía nam cũng thuận thế sụp đổ, những binh lính vận chuyển lương thực dẫn đầu chạy trốn, quân Bát kỳ thấy tình thế không ổn cũng chạy theo.

“Thiếu tướng quân, quân địch từ tường thành phía nam đánh tới rồi!”

“Thành phía Nam gần sông, sao lại thất thủ đầu tiên chứ? Cha ta đâu?"

Hỏi xong câu này, Hàn Cơ cũng đã đoán ra được cái gì, lập tức xoay người lẻn vào trong thành, cưỡi nữa chạy tới cổng thành phía bắc

Hắn vừa đi, toàn bộ lính canh ở gần đó liền chạy tán loạn.

Lại nói sau khi quân Đại Đồng chiếm giữ tường thành phía đông, lập tức có người thổi kèn, khi kỵ binh của Lâm Chi Đống nấp trong thung lũng phía bắc nhận được tín hiệu thì nhanh chóng đánh ra từ thung lũng.

Quân Thát Tử chạy trốn từ cổng thành phía bắc sắp đối mặt với lưỡi đao của hơn hai ngàn long kỵ binh.

...

Bốn mươi dặm phía đông Liễu Dương, Đại Thiện dẫn quân cấp tốc quay về tiếp viện, nhưng vẫn chậm một bước.

Nhận được tin Uy Ninh Doanh rơi vào tay giặc, Đại Thiện ngồi trong doanh trướng sững sờ, tất cả bực dọc căm hận đều đổ lên đầu Đa Nhĩ Cổn.

Nếu không điều động quá nhiều binh lực chạy tới Hà Bắc đánh trận, vùng núi Liêu Nam làm sao có thể liên tiếp thất thủ? Mọi người cũng không muốn xuất binh đi Hà Bắc, chỉ có Hào Cách nói muốn đánh, cái tên khốn kiếp Đa Nhĩ Cổn kia thế mà lại đồng ý.

Đa Nhĩ Cổn cùng Hào Cách đều muốn đánh, các quý tộc Mãn Châu khác sao có thể ngăn cản?

Vị trí chiến lược của Uy Ninh Doanh vô cùng quan trọng, phía tây có thể trực tiếp tấn công Liêu Dương, phía bắc có thể trực tiếp tấn công Thẩm Dương. Mà Thẩm Dương và Liêu Dương đều là trung tâm thống trị của Mãn Thanh!

Kế tiếp, Đại Thiện không biết Lư Tượng Thăng sẽ tiến quân về bên nào, chỉ có thể chia quân đội của mình thành hai. Một đội đi thủ Thẩm Dương, một đội đi thủ Liêu Dương, đồng thời truyền tin cho Đa Nhĩ Cổn, để cho Đa Nhĩ Cổn nhanh chóng dẫn binh trở về, đừng ở Diệu Châu mù quáng dây dưa cùng quân chủ lực Đại Đồng.

Diệu Châu chính là thành thị Đại Thạch Cầu mấy trăm năm sau, Mãn Thanh đã tu sửa toà thành này để giằng co với quân Minh Liêu Nam, mục đích để cắt đứt liên hệ của quân Minh ở hai địa phương Liêu Nam cùng Liêu Tây.

Bản thân nó không có giá trị gì, ở thời khắc mấu chốt như này, cái gì nên buông bỏ thì cần phải buông bỏ…

Đại Thiện phái người đi Diệu Châu báo tin, Đa Nhĩ Cổn nhận được tin tức, cũng trầm lặng hồi lâu.

Đại Thanh của ta rốt cục là làm sao vậy?

Trong tay Lư Tượng Thăng chỉ có một nhánh quân yểm trợ, còn phải vận chuyển lương thực từ Triều Tiên đến, đường vận chuyển lương thực đều là núi non thung lũng khó đi. Quân phòng thủ của Uy Ninh Doanh chỉ cần lại giữ vững thêm một hai tháng, Lư Tượng Thăng nhất định sẽ lâm vào cảnh túng quẫn thiếu thốn lương thực.

Sao lại không thủ được cơ chứ, theo lý thuyết thì chắc chắn có thể thủ được!

“Nhiếp chính vương, rút quân thôi.”

Quý tộc Mãn Châu tổ chức hội nghị, nhất trí đồng ý rút quân, trở về phòng thủ Liêu Dương cùng Thẩm Dương, Đa Nhĩ Cổn đã không thể khăng khăng làm theo ý mình .

Đa Nhĩ Cổn nói: “Phải chờ mùa mưa, bây giờ rút quân chính là tìm chết!”

Mùa mưa ở Đông Bắc, là tháng sáu cùng tháng bảy âm lịch.

Năm đó Tào Tháo chinh phạt Ô Hoàn, chính là gặp phải mùa mưa ở Liêu Tây, ven bờ hai kênh vận chuyển lương thực đều là bùn đất lầy lội, căn bản là không có cách nào hành quân đánh trận. Cuối cùng không có biện pháp, chỉ có thể áp dụng đề xuất của Quách Gia, vứt bỏ quân nhu đi đường cổ Lư Long, cực kỳ mạo hiểm đi đường dài tập kích.

Hai con trai của Viên Thiệu, còn có mấy thủ lĩnh Ô Hoàn hoàn toàn không ngờ tới Tào Tháo sẽ xuất binh mùa mưa, kết quả là bị Tào Tháo đánh cho thất bại thảm hại.

Đánh trận ở Đông Bắc, nhất định phải chú ý thời tiết.

Quân Minh thất bại thảm hại ở trận Tát Nhĩ Hử, một nguyên nhân trong đó chính là không để ý tới thiên thời.

Lại nói đại quân bốn đường vây quét, lại có thể xuất binh vào tháng hai âm lịch, một vài địa phương vẫn là trời đông tuyết phủ, thậm chí mấy trận tuyết liên tục rơi. Tuyết lớn lấp đường, Thát Tử lại ở trong núi bố trí chướng ngại vật, dẫn đến đại quân bốn đường của quân Minh, có đường hành quân tốc độ nhanh, có đường hành quân tốc độ chậm, bị Nỗ Nhĩ Cáp Xích tập trung binh lực tiêu diệt từng đường một.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »