Trẫm

Lượt đọc: 17284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 726
Dọa lui Trương Hiến Trung (3)

❊ ❊ ❊

Có điều sau khi võ tướng điều nhiệm đến Binh bộ, không thể lại nhúng tay vào việc chỉ huy quân sự, nhất định phải từ nhậm tất cả các chức vụ của phủ Đô đốc. Nếu như có kiêm nhiệm, đồng nghĩa với việc mưu phản.

Bí thư xử là đổi tên từ Bí thư viện, hơn nữa đã trở nên chính quy hóa.

Bí thư xử thiết lập mười tào (cơ quan chuyên ngành của nhà nước thời cổ đại), lần lượt đối tiếp công tác với tám bộ hai viện, tương đương với việc cắt xén chức năng giám sát của lục khoa.

Sau khi xưng đế còn có thể thiết lập nội các, tướng quyền của nội các sắp xếp như thế nào, tạm thời Triệu Hãn vẫn chưa có manh mối.

Ngoài ra, còn có ngân hàng Đại Đồng, và Tài bộ dây dưa không rõ. Đợi sau khi bình định thiên hạ, sẽ từ từ xử lý quan hệ của hai bên.

Danh hiệu của Triệu Hãn biến thành Ngô Vương, tên của quan viên cũng phải đổi. Bàng Xuân Lai là Lại bộ Thượng thư, Lý Bang Hoa là Binh bộ Thượng thư, Trần Mậu Sinh là Lễ bộ Thượng thư.

Đám người Phí Như Hạc, Hoàng Yêu, Lý Chính, đều được thăng làm Tả Đô đốc.

Đám người Mao Nguyên Nghi, Từ Nhiệm Tổ, gọi là Bí thư binh tào.

Mã Vạn Niên được đưa đi đảo Tể Châu, giúp đỡ huấn luyện kỵ binh.

Tần Lương Ngọc ngồi thuyền quay về Thạch Trụ, nàng muốn điều động Bạch Can binh, muốn giành nhanh chóng qua sông chiếm Vân Dương trước Trương Hiến Trung.

Khi nàng đi ngang qua Quỳ Châu, Quỳ Châu đã thất thủ.

Tiếp tục ngồi thuyền đi về phía trước, bộ đội của Trương Hiến Trung, thế mà đã phá được Vân Dương!

Tần Lương Ngọc trực tiếp lên bờ ở Vạn Huyện, mệnh lệnh tùy tùng trở về Thạch Trụ điều binh, tự bản thân chỉ dẫn theo mấy người phòng thủ Vạn Huyện.

Đi đến ngoài thành, Tần Lương Ngọc sai người hô lên: “Thạch Trụ Tần Lương Ngọc ở đây, mau chóng mở thành!”

“Tần phu nhân?”

Đầu tiên Tri huyện Tạ Tông Thái sửng sốt, sau đó lập tức mừng rỡ: “Mau mau kéo Tần phu nhân lên!”

Mấy cái sọt thả xuống, rất nhanh Tần Lương Ngọc và tùy tùng đến phía trên tường thành.

“Vãn sinh Tạ Tông Thái, bái kiến Tần phu nhân!”

Tạ Tông Thái giống như túm được ngọn cỏ cứu mạng, cảm động muốn khóc.

Hắn là Tiến sĩ năm Sùng Trinh thứ mười, vừa làm Tri huyện một năm, quê nhà Chiết Giang đã bị Triệu Hãn công chiếm. Tiếp đó thế cục đại biến, Tứ Xuyên mất liên lạc với triều đình, Tạ Tông Thái vẫn luôn mơ hồ làm quan.

Tên này là một cao thủ xử án, hoàn toàn phù hợp làm pháp quan, để hắn thủ thành đơn giản là đuổi vịt vào chuồng.

Tần Lương Ngọc cũng không nói lời thừa, trực tiếp hỏi: “Trong thành có bao nhiêu thủ quân?”

“Chỉ có hơn ba trăm hương dũng, còn là trước khi mừng năm mới chiêu mộ.” Tạ Tông Thái trả lời.

Tần Lương Ngọc cũng mắng hắn vô năng, dù sao đại quân của Trương Hiến Trung không ở xa, vị Tri huyện này không bỏ thành mà chạy cũng đã được coi là làm hết chức trách.

Tần Lương Ngọc lại hỏi: “Bên trong phủ khố có bao nhiêu lương tiền?”

“Không nhiều lắm,” Tạ Tông Thái lại bổ sung một câu, “Nếu như là mấy trăm binh lính, ngược lại có thể ăn được hai ba tháng. Chiêu mộ thêm nhiều binh lính, sợ rằng một tháng là đã hao hết quân lương.”

Tần Lương Ngọc không quan tâm được nhiều như thế, chỉ có thể dựng quân kỳ Đại Đồng lên, nói dối nói: “Bệ hạ đã gả công chúa Khôn Hưng, cũng đã sắc phong Giang Tây Triệu Hãn làm Ngô Vương. Lúc này, hoàng tử hoàng nữ đều ở Nam Kinh, hành động này chẳng khác gì ủy thác truyền quốc.”

“Thật… thật sao?” Tạ Tông Thái khó có thể tin.

Tần Lương Ngọc thở dài: “Bắc Trực Đãi đã bị lưu khấu và Thát Nô bao vây ba mặt, Đại Minh lật đổ đã không còn xa, bệ hạ cũng phải giữ lại con đường lui.”

“Ai!” Tạ Tông Thái chỉ có thể cảm khái.

Tần Lương Ngọc còn nói: “Ngô Vương công chiếm các nơi ở Mân Việt Tương Chiết Hoài, sau này nhất định sẽ đăng cơ. Sau vụ hè thu, Ngô Vương sẽ điều quân đến Tứ Xuyên, lúc đó Bát tặc nhất định sẽ bại lui.”

“Nhưng trong thành chỉ có chút người, cũng không thủ được đến vụ hè thu.” Tạ Tông Thái nói.

“Còn có Bạch Can binh đó,” Tần Lương Ngọc cố ý để lộ nụ cười tự tin, “Ta đã đến đây rồi, ít ngày nữa Bạch Can binh sẽ đến, ngươi thông báo việc này với toàn bộ bách tính trong thành.”

“Được.” Tạ Tông Thái có lòng tin rồi.

Tần Lương Ngọc còn nói: “Lập tức thu thập vật liệu gỗ, triệu tập thợ mộc trong thành. Gỗ nát cũng được, đầu thương có thể dùng gỗ để chế tạo, toàn bộ sơn thành màu trắng, giả bộ chế tác thành Bạch Can thương. Trường thương hiện có, cũng lập tức sơn thành màu trắng. Quân kỳ Đại Đồng, cờ chữ Mã và cờ chữ Tần dựng ở đầu tường, phái người đi ra ngoài thành truyền ra tin tức Bạch Can binh đã đến.”

“Kế này rất hay!” Tạ Tông Thái càng nghe càng có lòng tin.

Tần Lương Ngọc nói: “Việc bệ hạ sắc phong Ngô Vương, gả công chúa, cũng nhất định phải truyền đến ngoài thành. Còn có, tuyên truyền ở trong thành Bát tặc tàn bạo, nói là một khi thành bị phá, nhất định sẽ bị cường đạo phóng hỏa cướp của giết người. Bức bách phú hộ trong thành quyên tiền quyên lương, triệu tập bách tính đến thủ thành. Bỏ đi, chuyện tụ binh khuyên quyên, ta tự mình đi làm!”

Có Tần Lương Ngọc làm chủ cốt, cả tòa huyện thành nhanh chóng hoạt động lại.

Tuy Tạ Tông Thái không hiểu thủ thành, nhưng cũng có năng lực nghe lệnh làm việc, thế mà các loại sự vụ làm đến gọn gàng ngăn nắp.

Tên tuổi của Tần Lương Ngọc bày ra, lại có Ngô Vương làm chiêu bài, nhóm phú hộ sợ hãi Trương Hiến Trung cướp bóc, cũng rất dứt khoát quyên lương quyên tiền.

Tiếp đó lại ở trong thành thực hiện luật bảo giáp, tập trung tạm giam tất cả người ở bên ngoài, cố gắng phòng ngừa gian tế của Trương Hiến Trung làm loạn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »