Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 982
Chi tiêu cho giáo dục (1)

❊ ❊ ❊

“Bán thủ đăng đây, bán thủ đăng đây!”

Một đứa trẻ sáu bảy tuổi, đang cầm diêm rao hàng ở đường phố.

Tuy trẻ em cưỡng chế đi học, nhưng ở nông thôn xa xôi bỏ học vẫn là rất nhiều. Về phần trong thành, quan phủ quản lý rất nghiêm, đúng thật là rất ít nhìn thấy trẻ em bởi vì nghèo mà bỏ học.

Trẻ em nghèo không thể nào đi học?

Vậy cả nhà ngươi đều đi phương bắc đi, quan phủ cung cấp lộ phí. Tình nguyện trồng trọt có thể chia ruộng, không muốn trồng trọt, thành thị phương bắc cũng rất thiếu người.

Tuổi cưỡng chế nhập học, hiện nay định là tám tuổi, học xong ba năm tiểu học chính là mười một tuổi. Nhân lúc chênh lệch, vừa đúng lúc có thể làm học đồ, học một tay nghề cũng có thể tìm được nghề nghiệp.

Đứa trẻ ở trước mắt này, chính là trẻ em thuộc tuổi đi học, đứa bé cầm diêm đến đây nói: “Phu nhân muốn mua thủ đăng không?”

Điền Tú Anh thấy đứa trẻ nhu thuận lanh lợi, không khỏi nghĩ đến con mình, gật đầu mỉm cười nói: “Mua hai mươi cây.”

Đứa trẻ bán diêm nói: “Năm mươi cây đi, năm mươi cây một văn tiền.”

“Được, vậy thì mua năm mươi cây.” Điền Tú Anh nói.

Lợi nhuận của diêm rất ít, so với cây đốt còn rẻ hơn. Lấy gỗ tùng hoặc là gỗ sam, tước thành cây gậy nhỏ, rồi lại tẩm lưu huỳnh lên, dùng dao đánh lửa là có thể dẫn cháy.

Thời Nam Bắc triều gọi là chúc, phát chúc, thời Bắc Tống gọi là dẫn quang nô, hỏa tấc, cuối thời nhà Nguyên đầu thời nhà Minh gọi là phát chúc, túy nhi. Đến giữa thời nhà Minh, diêm được gọi là thủ đăng.

Thứ này, ở thời nhà Tống đã bắt đầu rao hàng trên phố.

Đứa nhỏ đếm năm mươi mốt cây diêm, dùng dây có bó lại, đưa cho Điền Tú Anh: “Đếm thêm một cây, lần tới phu nhân còn mua nữa.”

Tâm tình Điền Tú Anh thoải mái: “Được, lần tới sẽ tìm ngươi.”

Đứa nhỏ cười nói: “Qua nửa năm nữa, ta phải đi học rồi. Qua tám tuổi còn không đi học, bị quan phủ biết sẽ bị phạt.”

“Vậy e rằng sau này ngươi sẽ thi Trạng Nguyên rồi.” Điền Tú Anh nói.

Đứa nhỏ cười càng vui vẻ hơn: “Cũng không phải là thi Trạng Nguyên, cha ta nói, đợi tốt nghiệp tiểu học, biết được chữ, Toán học, phải đi làm học đồ cho Trương thợ mộc. Thủ đăng (diêm) này của ta, đều là những mẩu thừa khi Trương thợ mộc làm gia cụ, giao tình của ông ấy và cha ta rất tốt.”

Điền Tú Anh ở hoàng cung mười năm, lại bị giam lỏng ở Nam Kinh một năm, hôm nay rất thích không khí của phố phường.

Nàng chia tay với đứa nhỏ bán diêm, dẫn theo cung nữ đi bán sợi bông, đổi lấy chút tiền rồi mua ít kẹo cho con.

Đúng lúc này, phía trước có người qua đường tụ tập, đang ở đó chỉ trỏ.

Điền Tú Anh tò mò chen qua đó, đã nhìn thấy mấy man di phiên bang, đang ngồi cáng tre đi về phía bắc thành, phía sau còn thuê mấy người bốc vác nâng hành lý.

“Hắc hắc, cuối cùng những hòa thượng nước ngoài này cũng đi rồi, bệ hạ nên dỡ bỏ miếu của người nước ngoài kia đi.”

“Nghe nói còn chưa đi hết, trong miếu nước ngoài đó còn giữ lại mấy người.”

“Đi bao nhiêu người tính bấy nhiêu người, chính là không thích nhìn dáng vẻ lông mày đỏ mắt xanh đó.”

“Các ngươi không biết, phía nam lại xảy ra giáo án, đã chết không ít người đó. Lúc này bệ hạ là mặt rồng giận dữ, những hòa thượng nước ngoài không nghe lời đều phải đi.”

“…”

Tình nguyện quyết liệt với giáo đình La Mã, giáo sĩ truyền giáo tiếp tục ở lại Trung Quốc, đại khái số lượng còn hai phần ba.

Phần lớn tu sĩ hội Jesus đều lựa chọn rời đi, nhưng không thể đi Philippines, nơi đó là thiên hạ của hội Đa Minh, bọn họ có thể lựa chọn đi Ấn Độ.

Đương nhiên, cũng có một bộ phận giáo sĩ truyền giáo, lựa chọn đi đến Sơn Tây tìm Lý Tự Thành nương tựa.

Về phần hội Đa Minh, giáo hội công giáo Roma, toàn bộ nhân viên truyền giáo bị trục xuất, hiện nay đang ở Phúc Kiến, Quảng Đông đóng gói lên thuyền.

Trở lại tiểu viện của mình, đã có cung nữ đứng chờ.

Đó là cung nữ của Liễu Như Thị, gặp mặt đã ân cần thăm hỏi hành lễ: “Nương tử nhà ta mời phu nhân đến ngồi một lúc.”

“Bây giờ sẽ đi, muội muội chờ một lúc.” Điền Tú Anh đùa với đứa nhỏ, rồi cầm lấy sáo trúc đi bái phỏng Liễu Nhưu Thị.

Vị Điền Quý phi này biết kỵ xạ, lại tinh thông âm luật, còn hiểu thư pháp hội họa, nói chuyện với Liễu Như Thị rất hợp.

Tương truyền quần áo cũ của Hoàng đế Sùng Trinh, chính là Điền Quý phi tự tay may vá. Còn có thể chế tác vật phẩm trang sức, đổi trân châu trên châu quan của Sình Trinh, thành đá màu xanh rồi khảm lên đó, so với kiểu dáng cũ càng thêm lịch sự tao nhã hơn.

Nàng còn cải tạo đèn đom đóm của hậu cung, cải tạo lâm viên của Tử Cấm Thành, cải tạo hình thức quần áo của cung nữ.

“Nương nương vạn phúc!” Điền Tú Anh cúi người hành lễ.

Liễu Như Thị vẫn lại cười nói: “Mau đến, mau đến, ngẫu hứng làm một khúc, mời tỷ tỷ đánh giá sửa đổi.”

Mùa đông năm trước Liễu Như Thị sinh rồi, sinh ra một người con gái. Quan hệ của nàng và Phí Như Lan, Phí Như Mai lãnh đạm, nhưng cũng không có mâu thuẫn gì, chỉ là thiếu tiếng nói chung mà thôi.

Chủ yếu nhất là, tỷ muội Phí thị ghét bỏ xuất thân của nàng.

Bàn Thất Muội là người nào cũng thích, si mê nghiên cứu nấu nướng, đặc biệt thích làm điểm tâm đồ ngọt. Đến ngay cả trong viện của Điền Tú Anh, cũng thường xuyên nhận được điểm tâm, vì thế bọn nhỏ rất thích nàng.

Liễu Như Thị chỉnh đàn, Điền Tú Anh thuận miệng nói: “Hôm nay ra ngoài đi trên đường, nhìn thấy mấy hòa thương tây phiên rời khỏi đây, nghe nói bệ hạ không cho phép bọn họ truyền giáo. Hàn Lâm Viện cũng có rất nhiều hòa thượng nước ngoài đúng không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »