Đạt Tô dẫn theo thổ binh trong tộc, chạy vào ngõ hẻm gần đó, binh Di ở đó đang tàn sát dân Hán.
Cách hơn mười bước, Đạt Tô đột nhiên hét lớn: “Binh Hán giết vào thành rồi, binh Hán giết vào thành rồi!”
Những binh Di đang tàn sát dân Hán kia, nghe vậy hoảng sợ không thôi, nhao nhao quay người hỏi: “Binh Hán thật sự giết vào thành rồi à?”
“Vào rồi……” Đạt Tô lao tới trước mặt họ, hét lớn: “Giết!”
Phản pháo tới đột ngột, thu được thành công to lớn, kẻ tàn sát trong chớp mắt bị giết sạch.
Đạt Tô nói với dân Hán sống sót: “Đi theo ta!”
Cũng không quan tâm những dân Hán này có nghe hiểu tiếng Di hay không, Đạt Tô bèn dẫn người giết sang một con hẻm khác.
Dân Hán sau lưng bọn họ càng lúc càng nhiều, trong tay một số người còn đang cầm vũ khí, là vừa mới nhặt được ở dưới đất.
Thợ rèn họ Kỳ bị thương không nhẹ, đã sắp không xong rồi.
Phương Trạch Ngọc ôm quyền nói với Đạt Tô: “Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, sau này nhất định sẽ báo đáp.”
Đạt Tô nói: “Mau chạy đi, làm trong thành loạn lên, binh Hán vẫn chưa vào thành.”
Phương Trạch Ngọc rút eo đao ra, hét lớn bằng tiếng Hán: “Ta là con trai của Phương Quốc An, là hảo hán thì theo ta đi đoạt thành!”
“Cùng đi, cùng đi!”
Người Hán đồng thanh reo hò ầm ĩ, bọn họ sớm đã chịu đủ rồi.
…
Binh Di trong thành Đại Phương thật sự không nhiều, tổng cộng cũng chỉ ba bốn ngàn.
Lại phải chia ra canh giữ các đoạn tường thành, lại phải phái binh tàn sát dân Hán, còn phải giám sát nô lệ người Hán làm việc. Bất đắc dĩ, An Long chỉ có thể chiêu mộ bách tính tộc Di trong thành, lấy đủ loại vũ khí đơn giản làm lính tạm thời.
Bên ngoài thành có nô lệ tạo phản, bên trong thành còn có binh Di phản bội, tiếp đó dân Hán cũng toàn bộ khởi sự, cả tòa thành đã lộn xộn hết cả rồi.
“Binh Hán vào thành rồi, binh Hán vào thành rồi?”
An Long nghe tiếng la hét trong thành, cực kỳ hoảng sợ nói: “Là tường thành phía nào bị công phá rồi?”
Bọn tùy tùng làm sao biết được? Cứ đứng đó liếc nhìn nhau.
“Mau đi kiểm tra xem!” An Long giận dữ quát.
Thân binh thổ ty vội vàng tản ra, chạy đi xem xét các đoạn tường thành.
Bách tính tộc Di bị chiêu mộ tạm thời làm lính, nhìn thấy quân Đại Đồng bên ngoài thành giáp trụ đầy đủ, lại quay đầu nhìn vào thành Đại Phương rối loạn. Dưới sự khủng hoảng, cuối cùng đã có người bắt đầu bỏ chạy, thế là người Di bỏ chạy ngày càng nhiều.
“Kẻ lâm trận bỏ trốn, chém!”
An Long khàn giọng rống to, tiếp đo lại quát lên hạ lệnh: “Mấy tên nô lệ tạo phản, sao vẫn chưa giết chết? Điều hết toàn bộ cung tiễn thủ, bắn chết nô lệ cho ta!”
“Giết!”
Là Hoàng Yêu phát hiện trong thành đã hỗn loạn, thậm chí còn có người đang phóng hỏa, lập tức hạ lệnh toàn quân công thành.
Khí giới công thành vẫn chưa kịp chế tạo, chỉ có thang gỗ đơn giản mang theo quân. Cũng may, tường thành Đại Phương không cao, dùng thang gỗ đơn giản cũng có thể trèo lên được.
Quân Đại Đông ba mặt vây đánh, dũng sĩ tộc Di theo quân cũng đang công thành dưới sự dẫn dắt của An Hóa Long.
“Binh Hán giết vào rồi!”
Binh Di trên đầu thành nhao nhao hô hoán.
Người Di đột xuất bị chiêu mộ làm lính, trước đó bỏ chạy bị giết mấy người. Bọn họ vừa mới trở về đến đầu thành, đã thấy quân Đại Đồng đánh tới, lập tức trốn xuống tường thành lần nữa.
“Tộc nhân chúng ta đều nương nhờ binh Hán cả rồi, đừng giúp An Long đánh trận nữa!” Lại có thêm một nhóm binh Di lâm trận trở giáo.
Người Di tháo chạy quá nhiều, đội quân pháp không đàn áp nổi.
Nô lệ do Mao Vĩnh Trinh thống lĩnh, đã bị giết chết hơn hai trăm người, những người còn lại bị vây khốn ở gần cổng thành.
Binh Di vây khốn bọn họ, nghe thấy xung quanh loạn cào cào, lại thấy một lượng lớn người Di bỏ chạy, tiếng giết chóc ngoài thành cũng càng lúc càng gần. Loại tình huống này, khiến các binh Di không biết phải làm thế nào, cho rằng quân Đại Đồng đã tấn công lên tường thành. Một số kẻ tham sống sợ chết, không còn vây giết nô lệ người Hán nữa, quay người chạy trốn vào trong thành.
An Long thấy tình hình không ổn, dẫn theo thân binh cưỡi ngựa chạy thoát thân, không thèm quan tâm đến cha mẹ và người nhà.
Phía đông thành Đại Phương là dãy núi, vây ba thiếu một*, chỗ đó không có quân Đại Đồng.
*Là phương pháp bao vây ba mặt, để mở một mặt, bố trí sẵn mai phục, buộc địch phải bỏ chạy, tiêu diệt chúng trên đường di chuyển.
An Long dẫn theo gần trăm kỵ binh Thủy Tây, một đường tháo chạy về đông, tông cửa mà ra.
“Mục khôi chạy rồi, mục khôi chạy rồi!” Binh Di tinh mắt hoảng sợ hét lớn, vừa hét lên, vừa chạy về phía đông thành.
Binh Di còn lại, sĩ khí tất cả đều sụp đổ, nhao nhao tháo chạy về phía đông.
“Giết!”
Các nô lệ sĩ khí phấn chấn, chuẩn bị nhân cơ hội truy sát kẻ địch.
Nhưng Mao Vĩnh Trinh lại hét lên: “Không được đuổi bừa, theo ta mở cổng thành ra, mở cổng thành quan trọng hơn!”
Chính vào lúc này, Đạt Tô dẫn theo binh Di trở giáo, Phương Trạch Ngọc dẫn theo dân Hán trong thành, cũng xông tới mở cửa thành nghênh đóng quân Đại Đồng.
“Kết trận, kết trận!”
Mao Vĩnh Trinh sợ hết hồn.
Phương Trạch Ngọc vội vàng hét lớn: “Người mình, không nên giết nhầm. Ta là con trai của Phương Quốc An, ta là con trai của Phương Quốc An!”
“Công tử của Phương tổng binh?”
“Thiếu tướng quân còn sống!”
Một số nô lệ xuất thân từ quan binh Đại Minh, lập tức tìm được người lãnh đạo.