Trẫm

Lượt đọc: 17284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 874
Đuổi đuổi đuổi (1)

❊ ❊ ❊

Cổ Hán Phục nghĩ rồi nghĩ, ghìm ngựa hạ lệnh: “Đều hàng đi, không chạy thoát được đâu.”

Mấy long kỵ binh xông đến, trói Cổ Hán Phục lại, mặt xám như tro kéo đến trước mặt Tào Biến Giao.

“Cổ huynh đệ, nhiều năm không gặp.” Tào Biến Giao cười nói.

Cổ Hán Phục bất đắc dĩ nói: “Người bị bắn, muốn giết muốn chém, tùy ngươi làm gì cũng được.”

Đều là người quen, không cần phải khách sáo.

Sư đoàn số sáu, sư đoàn số bảy, chiếm được Lâm Toánh thì tiếp tục xuất phát, đi thẳng đến huyện Tây Hoa Tổ Đại Thọ đang đóng ở đó.

Quân địch ở đây rất nhiều, ngoại trừ hàng binh hàng tướng, còn có cường đạo bản địa Hà Nam, lộn xộn đại khái khoảng vài vạn người.

Do thám biết được quân Đại Đồng có mấy chục khẩu hỏa pháo, Tổ Đại Thọ cảm thấy không thể nào thủ vững được huyện thành. Dứt khoát gọi Ngô Tam Quế đến, đợi quân Đại Đồng đến, sau đó ra thành đánh một trận.

Không đánh thì sẽ phải lui, lui đến Hứa Châu (Hứa Xương), tường thành ở đó có thể chống lại hỏa pháo.

Nếu không thì, mấy vạn người ngồi ở trong huyện thành nhỏ bé này, bị hỏa pháo nổ mấy ngày, lòng quân sĩ khí sẽ trượt thẳng xuống đáy.

Mệnh lệnh Đa Nhĩ Cổn đưa ra cho Tổ Đại Thọ, là cố hết sức, kìm hãm chiến trường đường giữa của quân Đại Đồng, không để cho quân Đại Đồng nhanh chóng tiếp viện cho bên phía Thương Khâu.

Vì thế, hoặc là chặn đứng huyện Tây Hoa, hoặc là chặn đứng huyện Phù Câu.

Sông nước ở Hà Nam thời nhà Minh, so sánh với mấy trăm năm sau, biến hóa rất lớn, nguyên nhân chủ yếu là Hoàng Hà thay đổi dòng chảy gây ra. Chặn đứg hai huyện Tây Hoa, Phù Câu, sư đoàn số sáu, sư đoàn số bảy của quân Đại Đồng, sẽ không thể dọc theo dòng sông nhanh chóng hành quân, mà chỉ có thể từ từ đi đường bộ, hơn nữa trên đường còn phải qua mấy con sông.

Tổ Đại Thọ không thể nào lui lại, nhiều lắm chỉ có thể lui đến Phù Câu, nếu như lùi lại Hứa Châu thì chính là chống lại quân lệnh.

Một thân binh đến báo tin: “Đô thống, Viên Thời Trung đã dẫn binh đến Phù Câu, nhưng không muốn tiếp tục đến đây hội quân.”

Tuy Tổ Đại Thọ không được phong tước vị gì, nhưng lại được bổ nhiệm làm Đô thống Chính Hoàng Kỳ Hán quân. Nói cách khác, Chính Hoàng Kỳ Hán quân đều do hắn quản, là một trong những quan võ cao nhất trong Hán quân Bát Kỳ.

Tổ Đại Thọ nhíu mày nói: “Sợ rằng người này sẽ phản chiến!”

Ngô Tam Quế nói: “Hắn là một tên thổ khấu Hà Nam, được Đại Thanh phong làm Thuận Nghĩa Hầu, còn có cái gì để phản chiến? Nam Kinh Triệu Hoàng đế có thể phong Hầu cho hắn?”

“Ai, ai nói chắc được chứ?” Tổ Đại Thọ lắc đầu thở dài.

Trong lịch sử, các loại câu chuyện liên quan đến Viên Thời Trung rất nhiều. Ví dụ như Lý Tự Thành gả nghĩa nữ cho hắn, Viên Thời Trung lại cướp mất con gái của Lý Tự Thành. Một vài tư liệu trong lịch sử còn ghi lại, quân đội của Viên Thời Trung không giết bình dân, hơn nữa còn cứu tế bách tính, được gọi là “Phật binh”. Thậm chí đánh bại một nhóm nhỏ Bát Kỳ quân nhập quan cướp bóc, giết chết 50 Thát Tử, còn lấy tiền tài của Thát Tử nhưng lại không nhận.

Còn nói Lý Tự Thành kiêng kỵ Viên Thời Trung, đầu tiên là xa lánh, tiếp đó là giáp công, cuối cùng giết chết Viên Thời Trung và thu nạp các bộ tướng.

Thật ra không kích thích như thế, quân đội của Viên Thời Trung, quả thật là quân kỷ cũng không tệ lắm. một lần mở rộng đến mấy vạn người, nhưng liên tiếp nếm mùi thất bại, được Lý Tự Thành giúp đỡ giải vây. Vì thế Viên Thời Trung nghe lệnh Lý Tự Thành, nhưng lại bảo trì tính độc lập, dựa vào uy vọng của Lý Tự Thành phát triển thế lực.

Triều đình phái người đến chiêu an, Lý Tự Thành cũng phái người đến trấn an.

Viên Thời Trung lựa chọn triều đình, còn giết chết sứ giả của Lý Tự Thành. Lý Tự Thành giận dữ, dẫn binh giết chết Viên Thời Trung!

Lúc trước Viên Thời Trung phụng mệnh phòng bị sư đoàn số bảy, sư đoàn số bảy của quân Đại Đồng vừa có hành động, hắn đã bị Tổ Đại Thọ gọi đến hợp binh. Kết quả tên này đi đến huyện Phù Câu, thậm chí một đường chiêu mộ dân chạy nạn làm binh, lúc này đã mở rộng lực lượng đến hơn ba vạn người.

Một khi Viên Thời Trung lựa chọn phản chiến, thì chẳng khác nào phá hỏng đường lui của Tổ Đại Thọ.

Tổ Đại Thọ bị hắn làm cho hoảng sợ bất an, phái ra một người Tú tài tên là Củng Nghĩa Tiết, đi về huyện Phù Câu trấn an Viên Thời Trung.

Sau khi nhìn thấy Viên Thời Trung, Củng Nghĩa Tiết hỏi: “Vì sao Hầu gia lại dừng binh không đi về phía trước nữa?”

Viên Thời Trung giải thích nói: “Binh lính trong quân nhiều bệnh dịch, nếu như đi đến huyện Tây Hoa hợp binh với Đô Thống, sợ rằng sẽ khiến cho binh của Đô Thống cũng bị nhiễm ôn dịch.”

Củng Nghĩa Tiết nói: “Đại quân của quân địch sắp đến, chính là thời điểm dùng binh. Một chút ôn dịch, không đủ để lo lắng, xin Hầu gia lập tức dẫn binh đi về phía trước.”

“Ai, thuộc cấp dưới trường của ta, cũng có rất nhiều người nhiễm ôn dịch.” Viên Thời Trung thở dài nói.

Củng Nghĩa Tiết cố gắng khuyên bảo: “Hầu gia, nam bắc đại chiến, đúng là thời điểm đền nợ nước. Hầu gia dừng quân không tiến lên, sau trận chiến nhất định sẽ bị truy cứu, đây chính là hạ sách. Lẽ nào Hầu gia cảm thấy, binh của Ngụy Đồng thắng được Đại Thanh Bát Kỳ ta?”

“Hắc hắc, cái này cũng khó nói.” Đột nhiên Viên Thời Trung cười lên.

Củng Nghĩa Tiết hoảng sợ nói: “Vì sao Hầu gia lại nói lời này?”

Viên Thời Trung cũng không giải thích nữa, cười lạnh nói: “Vốn dĩ ta định tiếp tục quan sát, là ngươi nhắc nhở ta. Nếu như đã khẳng định ta bị Thát Tử truy cứu, vì sao bây giờ không phản chiến, không cho Đa Nhĩ Cổn còn sống trở về? Người đâu!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »