Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2027
Người trung gian (1)

❊ ❊ ❊

Tào Bổn Thục đích thân dẫn người xông đến nhà Đỗ Hưng Học, Đỗ Hưng Học đang uống rượu một mình, thấy có người xông tới, rõ ràng sửng sốt một chút, sau đó lập tức đứng dậy chắp tay. Tào Bổn Thục cười lạnh: "Chẳng phải Đỗ tiên sinh đang bệnh nặng nằm trên giường sao?" "Chỉ là chút bệnh vặt, đã khỏi hẳn rồi." Đỗ Hưng Học nói. Tào Bổn Thục lại nói: "Đi hai bước ta xem thử."

Đỗ Hưng Học không phải trật chân, mà là té gãy xương. Hắn đột nhiên cảm khái: "Không hổ là cơ quan giám sát, cơ quan giám sát tân triều còn lợi hại hơn cơ quan giám sát của tiền triều. Toàn bộ sổ sách gần mười năm của Thị Bạc Ty, còn có sổ sách các quan lại phân chia lợi nhuận đều ở trong chiếc rương lớn trong thư phòng của ta. Ta chỉ có một thỉnh cầu, bản thân ta tình nguyện bị xử tội, nhưng khi lưu đày vợ con ta, tốt nhất là lưu đày đến Ma Nhi Táp (Mã Nhĩ Khang). Ta đã cho người hỏi thăm qua, nơi đó cũng không tính là quá vất vả." Chuyện này cũng tính xong rồi.

Tào Bổn Thục có chút không dám tin: "Ngươi đến nhà họ Trần để làm gì?"

Đỗ Hưng Học nói: "Hai cha con nhà họ Trần, chậm chạp không chịu tự sát, ta chỉ có thể đích thân đi khuyên. Hai kẻ vô dụng này, tham ô nhiều hơn ai hết, mà còn không biết giả nghèo, gặp chuyện nhưng lại sợ chết." "Ngươi là người của Uông Thái?" Tào Bổn Thục hỏi.

"Hắn còn chưa xứng." Đỗ Hưng Học chỉ vào nóc nhà: "Vị chủ nhân của ta đã bị điều đi Nam Kinh từ lâu, lần này các ngươi vui chứ." Tào Bổn Thục nói: "Rốt cuộc là ai?"

Đỗ Hưng Học cười nói: "Các hạ cần gì phải hỏi nữa, trong lòng ngươi e là đã sớm đoán ra. Người làm Đề cử ở Thị Bạc Ty Thượng Hải vào mười năm trước, nay lại nhậm chức tại trung tâm, cũng chỉ có một vị như thế mà thôi."

"Là hắn?" Tào Bổn Thục xác nhận. Đỗ Hưng Học nói: "Còn có thể là ai?"

Tào Bổn Thục nhất thời thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại khinh thường nói: "Chỉ là một Tả Thị Lang mà cũng tâng bốc lên trời, ngươi có hơi ếch ngồi đáy giếng nhỉ." Đỗ Hưng Học cười nói: "Trong mắt Tào Ngự Sử, chức Tả Thị Lang không đủ lớn. Nhưng cha mẹ nuôi của vị Tả Thị Lang này, cũng là cha mẹ Phí các lão (Phí Thuần). Ngươi còn dám điều tra đến cùng sao?"

Tào Bổn Thục cắn răng nói: "Đừng nói đến Phí các lão, có là Hoàng thân quốc thích ta cũng sẽ điều tra đến cùng! Bắt người, tìm sổ sách!"

Quan viên đi ra từ Thị Bạc Ty Thượng Hải cũng không ít, một Tả Thị Lang Chính tam phẩm, một Lang Trung Chính ngũ phẩm. Đây còn là quan viên trung ương, trên địa phương còn có quan viên Tòng tam phẩm, Chính tứ phẩm, Chính ngũ phẩm tổng cộng là năm người.

Thị Bạc Ty Thượng Hải được thành lập khá trễ, Thị Bạc Ty được thành lập đầu tiên ở Quảng Châu, vậy nên lại có bao nhiêu quan viên đi ra từ các Thị Bạc Ty khác đây?

Trong phòng thẩm vấn, Tào Bổn Thục gõ xuống bàn hai cái: "Hãy khai báo toàn bộ đi."

Đỗ Hưng Học nói: "Lúc cảng Thượng Hải mới mở, người phụ trách là Ngô các lão (Ngô Ứng Cơ). Lúc ấy việc tra xét khá nghiêm ngặt, Ngô các lão vừa được Hoàng đế trọng dụng, một lòng nghĩ đến việc lập công lên chức, trong mắt cũng không cho phép có một hạt sạn. Sau đó, Ngô các lão thăng chức, chủ quản của Thị Bạc Ty cũng đổi thành Tiêu Ngật Phượng." Tiêu Ngật Phượng là sĩ tử ở trấn Vĩnh Dương, Triệu Hãn khởi binh ở trấn Vũ Hưng, địa bàn bành trướng thứ hai chính là trấn Vĩnh Dương.

Bài vị của nhóm quân Đại Đồng đầu tiên hy sinh oanh liệt, được đặt trong từ đường nhà họ Tiêu ở trấn Vĩnh Dương. Tiêu Ngật Phượng tuyệt đối xứng với danh xưng công thần Tòng Long, một vị quan thuộc phái huân quý trong triều.

Đỗ Hưng Học nói tiếp: "Khi Tiêu Ngật Phượng vừa mới nhận chức, làm quan cũng xem như khá thành thật. Nhưng con trai hắn, Tiêu Cảnh Chương lại bị hải thương Ngô Văn Cương dụ dỗ. Tiêu Cảnh Chương là một kẻ ăn chơi trác táng, không thích học hành, không thích làm quan, mười sáu mười bảy tuổi đã lăn lộn tại Thượng Hải, thích đua đòi với các thiếu gia của các gia đình thương nhân giàu có. Thằng nhãi này nhận bạc của Ngô Văn Cương, thông đồng với một số lại viên trốn thuế. Sau khi mọi chuyện bại lộ, Tiêu Ngật Phượng lo lắng cho mũ quan của mình nên đã giúp con trai áp vụ án xuống."

"Vụ án mà hắn nói áp là áp?" Tào Bổn Thục hỏi.

Đỗ Hưng Học cười nói: "Số tiền khi đó cũng không lớn, Tiêu Ngật Phượng lại quen biết rất nhiều quan lại quyền quý, quan viên phụ trách tra án bèn mắt nhắm mắt mở, lặng lẽ bỏ qua lệnh cưỡng chế Ngô Văn Cương nộp thuế bổ sung. Chỉ là một vụ án nhỏ, hà cớ gì phải đắc tội với công thần Tòng Long đến từ trấn Vĩnh Dương chứ." Tào Bổn Thục hỏi: "Tiêu Ngật Phượng cứ như vậy bị kéo xuống nước?"

Đỗ Hưng Học nói rằng: "Vẫn chưa. Con của hắn Tiêu Cảnh Chương, bởi vì tranh giành tình nhân mà đánh người ta đến tàn phế. Ngô Văn Cương bỏ tiền ra giúp hắn giải quyết, khiến cho người bị hại rút lại lời khai và xóa án. Sau chuyện đó, Ngô Văn Cương mở tiệc chiêu đãi Tiêu Ngật Phượng, Tiêu Ngật Phượng lo ngại mặt mũi nên không thể không đến dự. Ngô Văn Cương cứ thế dây dưa với hai cha con nhà họ Tiêu, vừa tặng đồ vật dùng để thưởng ngoạn, vừa tặng nữ nhân, thường xuyên qua lại liền thông đồng với nhau." "Ngô Văn Cương không chỉ trốn thuế thôi đúng không?" Tào Bổn Thục hỏi.

"Tất nhiên không chỉ có thế." Đỗ Hưng Học nói: "Ngô Văn Cương mở ngân hàng tư nhân, toàn bộ số tiền bất hợp pháp của tham quan ở Thượng Hải đều được gửi trong ngân hàng tư nhân của Ngô Văn Cương. Hơn nữa, không có lưu lại chứng từ, triều đình không thể tra ra số tiền tham ô. Dựa vào điều này, ngân hàng tư nhân của Ngô Văn Cương nhanh chóng phất lên, rất nhiều thương nhân tìm đến Ngô Văn Cương vay tiền. Ngô Văn Cương còn nhân cơ hội đầu tư vào nhiều hiệu buôn, ước chừng hơn mười thương xã xuất khẩu, Ngô Văn Cương đều có cổ phần trong đó. Tào Bổn Thục lại hỏi: "Những sổ sách phạm pháp này, sao lại nằm hết trong tay ngươi, ngươi còn làm cái gì nữa."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »