Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 489
Hương ước và cách mạng công nghiệp kỹ thuật (2)

❊ ❊ ❊

Rất nhiều thôn trưởng thấy những nội dung tốt của hương ước, vì để thuận tiện cho việc quản lý nông thôn, đã chủ động phối hợp với thân sĩ làm chuyện này.

Đây là đang động vào căn cơ của Triệu Hãn!

Trương Bỉnh Văn chẳng những hiểu được Toán học, còn tinh thông “Đại Đồng tập”, hắn đề nghị nói: “Tổng trấn, hương ước có thể mở rộng, dù sao đều là khuyên mọi người hướng thiện. Nhưng phải chú ý hai điểm, thứ nhất, người trái với hương ước, không thể do thân sĩ điều giải và xử trí; thứ hai, một vài điều mục trong hương ước, có chỗ mâu thuẫn với “Đại Đồng tập”, những nội dung này phải cắt bỏ!”

“Lời này rất tốt”, Triệu Hãn gật đầu nói, “Lệnh cho các thôn trấn, tập hợp nội dung hương ước của bọn họ giao nộp lên. Ngươi dẫn theo vài người, phụ trách tra tìm những chỗ không ổn, sữa chữa lại rồi giao cho ta xem.”

“Vâng!” Trương Bỉnh Văn lập tức lĩnh mệnh rời đi.

Triệu Hãn lại viết một mảnh giấy nhỏ, sau khi đóng dấu, đưa cho thư ký chuyển giao cho các ti.

Mảnh giấy này, là phát tiền lương cho thôn trưởng.

Thôn trưởng không có chuyện lớn gì phải xử lý, chủ yếu là giải quyết mấy tranh cãi nhỏ ở trong thôn, bởi vậy nên để cho người trong thôn đến đảm nhiệm. Nếu để cho người bên ngoài đến đảm nhiệm thôn trưởng, trừ phi có năng lực cực tốt, nếu không căn bản không làm được mấy việc.

Trước kia, các thôn trưởng đều là dựa vào tình cảm làm việc, không có tiền lương. Sau khi sự mới mẻ qua đi, khó tránh khỏi tâm lý chán nản, vì thế mới giúp đỡ thân sĩ mở rộng hương ước, bởi vì có chế định hương ước thì có thể bớt việc.

Phải phát tiền lương cho các thôn trưởng, dựa vào tình cảm làm việc không thể lâu dài được, nói không chừng sau này còn có người lợi dụng quyền lực mưu lợi tư.

Trong lòng bọn họ sẽ nghĩ, ta bỏ ra nhiều như vậy, tiền lương cũng không có, kiếm chút lợi ích cũng là chuyện rất bình thường.

Phát tiền lương nhất định là không thể ngăn cản được loại hiện tượng này, nhưng lại có thể giảm bớt nó. Bởi vì xã hội nông nghiệp thời cổ đại, nếu như thôn trưởng không có quyền trưng lương, trưng tập lao dịch, vậy thì căn bản không tham được tiền gì cả. Có tiền lương, thì sẽ có thể diện và tình cảm, sẽ làm các thôn trưởng an ổn hơn rất nhiều.

Thứ cần phải cảnh giác nhất, không phải là thôn trưởng tham ô, là là thôn trường lừa gạt nam nữ, giảo hoạt gian xảo!

Một tháng tiếp đó, địa bàn của Triệu Hãn có hai chuyện lớn: Quy phạm hương ước, phát tiền lương cho thôn trưởng.

Trương Bỉnh Văn dẫn theo một vài sĩ tử, tập hợp các hương ước lại, chia ra sửa chữa rồi giao lên, Triệu Hãn lại tự mình sửa mấy điều.

Sau đó, chia làm hai loại.

Văn bản thô sơ, lệnh người phát đến các thôn trấn.

Văn bản cao nhã, sắp xếp biên tập thành “Đại Đồng tập” bản mới.

Tên chương gọi là “Hương ước Đại Đồng”, Có thể lý giải là “giá trị quan của thế giới đại đồng”. Kính lão yêu trẻ, kết giao lương thiện, chăm chỉ làm việc, quản lý gia đình, tuân phủ pháp luật, mọi việc đều như thế.

Đừng tưởng rằng nó vô dụng, mấy trăm năm sau, nó sẽ trở thành nhận thức chung của vạn dân.

Truyền thống mỹ đức của dân tộc Trung Hóa, sở dĩ có thể đi vào lòng người, có phần lớn là dựa vào biến đổi ngầm của hương ước. Mặc dù bách tính không biết chữ, dưới sự truyền miệng nhau của mọi người, cũng sẽ dần dần hiểu được đạo lý, đồng thời dùng nó để giáo dục con cháu, từ đó hình thành phẩm chất tốt của một dân tộc.

Ngay vào lúc Lý Chính bao vây Trường Sa, đột nhiên sở khuyến nông Trần Hi Tụng cầu kiến.

“Lai tạo ra được giống gì tốt, hay là nghiên cứu ra được nông cụ mới gì rồi?” Triệu Hãn cười hỏi.

Trần Hi Tụng chính là người dâng lên “nông thư”, được điều đi làm chủ sự sở khuyến nông. Hắn lấy ra một bản vẽ máy móc, vui vẻ nói: “Tống trấn, guồng quay tơ sức nước, có thể quay được sợi bông rồi.”

Đầu tiên Triệu Hãn sửng sốt, sau đó lập tức mừng như điên.

Hơn ba mươi suốt trên một guồng quay tơ sức nước, đây mẹ nó đúng là nghịch thiên của thế kỷ mười bảy mà!

Triệu Hãn vội vàng xem xét bản vẽ, kết quả nhìn đến vẻ mặt mơ hồ hỏi: “Cải tiến như thế nào?”

Trần Hi Tụng sợ Triệu Hãn nghe không hiểu, giải thích rõ ràng nói: “Guồng quay tơ sức nước, sở dĩ không thể quay sợ bông, là vì sức căng của múi bông không đủ, dùng guồng quay tơ sức nước để quay sợi bông thì sẽ bị đứt đoạn.” Trần Hi Tụng chỉ vào bản vẽ nói, “Mời Tổng trấn xem, ta ở chỗ này thêm một bánh xe và trục áp, còn bỏ thêm ba bánh răng. Guồng quay tơ sức nước kéo trục xoay, trục xoay thông ba bánh răng, làm chậm tốc độ xoay tròn, có thể giám bớt lực mà múi bông phải chịu. Xuyên qua trục áp của bộ phận vận chuyển, và móc trục chính, sợi được giữ lại, bộ phận vận chuyển cũng giữ được sợi bông. Trục xoay thông qua trục chính xuyên qua ống bọc dây, là có thể xoắn sợi.”

Triệu Hãn nghe hiểu rồi, chủ yếu chính là bỏ thêm ba bánh răng, đồng thời lắp ráp toa xe, trục áp và trục quay để tinh tế hơn.

Có điều, thứ này nhất định còn có chỗ thiếu hụt, đầu tiên nhất định phải quay sợi bông bằng tay. Thứ hai, sợi bông được kéo ra rất dày, không thể dùng để dệt được vải bông tinh tế, mà chỉ có thể dùng để dệt một vài vải thô.

Một câu thôi, được định vị là thị trường thấp, có thể sản xuất ra một lượng lớn sợi bông thô.

Triệu Hãn rất hài lòng, nói với Trần Hi Tụng: “Sau này tiếp tục cải tiến, lần này thưởng cho ngươi mười lượng bạc. Ngoài ra, trong vòng năm năm, thương nhân khác sử dụng máy kéo sợi này, hàng năm đều phải trả cho ngươi một khoản bạc, nếu không sẽ bị quan phủ kê biên tài sản!”

“Đa tạ Tổng trấn!” Trần Hi Tụng mừng rỡ, Trần gia bọn họ sắp phát tài rồi.

Cổ đại không có khái niệm gì đối với độc quyền, nếu như là máy quay sợi bình thường, Triệu Hãn thật đúng là không dễ quản lý.

Nhưng máy quay sợi sức nước thì khác, thứ đó quá lớn rồi, nhất định là tra ra được.

Cấp quyền phát minh độc quyền cho Trần Hi Tụng, một là có thể kích thích công tượng làm phát minh, hai là có thể mở ruộng máy quay sợi lớn. Trần gia vì ích lợi, nhất định sẽ chủ động mở rộng, khiến cho toàn bộ Giang Tây dùng loại máy móc này.

Triệu Hãn rất vui mừng, dường như cách mạng kỹ thuật công nghiệp đã bắt đầu rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »