Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1851
Quý tộc Nga (1)

❊ ❊ ❊

“Nhã Khắc Tát có gì lạ không?” Hầu Như Tùng hỏi.

Vương Phụ Thần nói: “Lần trước bắt cái tên Cáp Ba La Phu kia đã tiêu diệt được rất nhiều quỷ La Sát, sau đó có quỷ La Sát chuyển đến Nhã Khắc Tát, còn đang liều mạng tích trữ lương thực, xây thành lũy. Năm ngoái lại có một nhóm quỷ La Sát chuyển đến, do thám trở về nói, trên tường thành còn đặt thêm sáu khẩu đại bác.”

“Vậy thì khó mà đánh.” Hầu Như Tùng có chút lo lắng.

Vương Phụ Thần cười nói: “Yên tâm đi, có xây thêm bao nhiêu thành, quỷ La Sát cũng không có bao nhiêu nhận lực dùng được, vài phát đại bác là có thể đánh sập tường thành. Những khẩu đại bác của quỷ La Sát cũng nhỏ đến đáng thương, không khác đại bác Ngọa Hổ là bao. Nếu không phải do không có thuyền chở lính, ta đã tự mình đi đánh, làm gì có cơ hội cho ngươi đánh trận.”

Vào buổi tối, một số tướng quân ăn cơm với nhau, Trương Đình Huấn cũng được gọi đi cùng.

Các vị tướng quân của Đô hộ phủ và Hải Lan Bào trao đổi với nhau về tình hình gần đây, thực tế thì phần lớn thời gian họ chỉ đang khoe khoang.

Đang tán gẫu, Hầu Như Tùng đột nhiên nói: “Ta vừa nhận được tin, năm nay lại phải mở rộng các quân đội.”

“Tăng cường quân bị?” Vương Phụ Thần có chút ngạc nhiên.

Hầu Như Tùng lắc đầu nói: “Là mở rộng, không phải tăng cường quân bị. Một sư đoàn bộ binh trước đây có mười một ngàn người, hiện tại mở rộng đến mười hai ngàn người, một sư đoàn kỵ binh trước đây có mười ba ngàn năm trăm người, hiện tại mở rộng đến mười lăm ngàn người. Lần này cái mở rộng không phải chiến sĩ, mà là các loại thường dân, quân trợ chiến và hậu cần. Ngay cả người đóng móng ngựa, sau này cũng có chức vị quân đội, phần lớn được quy vào hàng ngũ kỵ binh.”

Vương Phụ Thần bỗng tỉnh ngộ, cười nói: “Nên làm như vậy.”

Trương Đình Huấn đột nhiên chen vào: “Ta nghe giáo viên của Học viện Quân sự nói, năm nay học viện cũng sẽ tăng cường chiêu mộ học sinh. Mỗi học viện chiêu mộ mỗi năm mười người, chỉ học các khóa học cơ bản một năm, sau đó được phân công đến xưởng vũ khí và trại nuôi ngựa, đi theo các thầy ở nơi đó tiếp tục học. Về phần học xong sau này làm cái gì, chuyện này ta cũng không rõ lắm, nhưng chắc chắn là vào nha môn làm hậu cần. Ngoài ra, năm nay thật sự phải tăng cường quân bị, Hà Sáo thành lập một đoàn kỵ binh mới, nhiều người là lính cũ của Lý Tự Thành. Thiểm Tây cũng muốn thành lập một đoàn kỵ binh mới, phỏng chừng là để đối phó Tây Hải (Thanh Hải) và Tây Vực.”

Một vị tướng quân tên là Lô Tử Đăng cười nói: “Xem ra triều đình càng ngày càng giàu, mở rộng quân đội như vậy, chi phí quân sự hàng năm chắc chắn không ít.”

Vương Phụ Thần hỏi: “Đội trưởng Trương còn biết tin nội bộ gì?”

Trương Đình Huấn nói: “Cũng không phải là tin nội bộ gì, thầy trò của Học viện Quân sự Nam Kinh đều biết một sư đoàn bộ binh Hà Bắc được điều động về phía Nam đóng giữ ở Từ Châu. Một sư đoàn bộ binh Thiểm Tây được điều về phía Nam đóng giữ ở Hán Trung. Ngoài ra còn có một sư đoàn bộ binh Sơn Tây, được điều về phía Nam đóng giữ ở Nam Dương. Ta có một người bạn học bị bố trí đến Từ Châu làm Đội trưởng.”

Hầu Như Tùng suy đoán: “Biên giới phía Bắc tập trung rất nhiều quân đội, mà phía Nam có vẻ hơi trống trải, điều động quân đội như vậy là để phòng ngừa phía Nam nổi loạn.”

Trương Đình Huấn lại nói: “Tước vị cũng được chia nhỏ, lấy Công tước làm chuẩn, chia thành Nhất đẳng Công, Nhị đẳng Công, Tam đẳng Công, cũng chính là Quốc Công, Quận Công và Huyện công. Năm nay vài sư đoàn bị điều về phía Nam, toàn bộ sư đoàn trưởng được sắc phong thành Huyện Công, được triệu về Nam Kinh làm quan ở Đô đốc phủ cùng với sư đoàn trưởng bị điều xuống phía Nam lúc trước.”

Các tướng quân đưa mắt nhìn nhau, cách làm này, không chỉ tăng cường lực lượng quân sự trong nước, mà còn là Hoàng đế đang thu thập binh quyền.

Thật ra bọn họ nghĩ nhiều rồi, những sư đoàn trưởng kia đều những đại thần có công lớn, hơn nữa tuổi tác cũng già rồi. Điều bọn họ về Đô Đốc phủ là để thăng quan hưởng phúc, hơn nữa còn thăng cấp tước vị đồng thời tạo cho các tướng lĩnh trẻ tuổi cơ hội thăng chức, sư đoàn trưởng nhiều như vậy, cũng không thể để cho lão tướng bá chiếm mãi.

Đô đốc phủ của Tân triều Đại Đồng khác với thời kỳ giữa và cuối triều Minh, tất cả đều có thực quyền.

Lại nói, Tả Đô đốc Hải quân Cổ Kiếm Sơn, hôm nay cũng được thăng chức thành Huyện Công. Việc thành lập Học viện Quân sự Thủy quân là do Cổ Kiếm Sơn một tay thúc đẩy, xưởng đóng tàu chính thức cũng nằm dưới sự quản lý của hắn (Chủ quan của xưởng đóng tàu đến từ bộ Binh, phó quan đến từ Đô đốc phủ), thậm chí hắn còn có quyền bổ nhiệm sĩ quan thuỷ quân và hải quân cấp trung và cấp thấp trong cấp thấp. Chỉ cần không tham ô trắng trợn, tùy ý vơ vét chút lợi nhuận thì hoàn toàn có thể thực hiện một cách thần không biết quỷ không hay.

Các tướng quân không dám bàn luận về việc này, Vương Phụ Thần vội đổi chủ đề: “Hải Lan Bào không được mở rộng.”

“Tạm thời vẫn chưa được, nơi này của ngươi thật sự quá xa, chờ một hai năm nữa, mới có thể cắt cử thêm văn chức và hậu cần cho ngươi.” Hầu Như Tùng lại nói với Trương Đình Huấn: “Nói tiếp chuyện về Học viện Quân sự đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »