Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2388
Phiên ngoại (5b)

❊ ❊ ❊

Đáng tiếc quản lý lo liệu việc nhà không tốt, “Tửu Phách” chân trước vừa bệnh mất, nhóm con cháu chân sau liền tranh đoạt gia sản.

Phí Văn Uất chính là một trong những tôn tử của “Tửu Phách”, thành tích quá kém đến không lấy nổi bằng tốt nghiệp trung học, Lót tầng tầng lớp lớp quan hệ thì được đưa đi học ở trường hải quân, lại vì nhiều lần vi phạm kỷ luật mà bị khai trừ.

Sau liền hoàn toàn buông thả bản thân, đi giao du cùng với một đám quyền quý.

Mấy năm trước, cha hắn cũng bệnh mất, Phí Văn Uất thuận lợi kế thừa gia sản. Rượu chè cờ bạc dạng nào cũng tinh thông, không quá vài năm liền phung phí hết của nổi trong nhà, chỉ còn lại những tài sản cố định như cửa hàng và hầm mỏ. Hắn bức thiết muốn trở mình lại bị lừa đầu cơ vào cổ phiếu, lại còn thế chấp cửa hàng của mình cho ngân hàng.

Cuối cùng, mẹ hắn vì hắn mà tức gần chết, hai người anh em đưa hắn ra tòa án.

Phí Văn Uất không còn cách nào khác là phải đi xa tha hương, gia nghiệp đáng thương còn dư lại thì được hai người anh em của hắn chia nhau lấy đi, mẹ hắn cũng giao cho hai người chăm sóc.

Sau khi lăn lộn một năm tại thành Gia, nhờ vào ăn nhờ ở đậu mà Phí Văn Uất mới không bị chết đói. Nghe nói Mạch Gia Lạp rất hỗn loạn, vì thế lại đi thuyền tới, gặp ai cũng nói ông nội của hắn là bạn thân thuở nhỏ của vua.

Thậm chí khi Trịnh Sâm và vợ rời khỏi Đạt Tạp, Phí Văn Uất vẫn theo đuôi gặp được một lần.

“Phu nhân, có một tên đàn ông người Hán sống chết yêu cầu gặp, tự xưng là hậu duệ của cố nhân.”

“Dẫn hắn lại đây đi.”

Triệu Trinh Phương nhìn thấy Phí Văn Uất, hơi nghi hoặc mà hỏi: “Ngươi là hậu duệ của vị cố nhân nào?”

Phí Văn Uất vừa gặp liền quỳ xuống, hỏi: “Cô nãi nãi liệu còn nhớ Tửu Phách?”

Triệu Trinh Phương ngạc nhiên xen lẫn vui mừng nói: “Lẽ nào là Tửu Phách ca ca của nhà họ Phí? Đã ba mươi năm không gặp rồi.”

Phí Văn Uất nói: “ Đó đúng là tổ phụ của tại hạ, tổ phụ khi còn sống thường nhắc tới cô nãi nãi, nói rằng khi ở Nga Hồ, quan hệ của cô nãi nãi và tổ phụ rất tốt, ngay cả khi tổ phụ hấp hối lâm chung, ngài ấy vẫn nhớ đến điều tốt về cô nãi nãi...”

Nói một hồi xong, khuôn mặt Phí Văn Uất liền lộ vẻ bi thương.

Triệu Trin Phương thở dài nói: “Cố nhân không còn, thực khiến người ta thương cảm. Ngươi lại gần đây, để ta tới nhìn kỹ xem.”

Phí Văn Uất vội vàng chạy qua.

Triệu Trinh Phương cẩn thận đánh giá, thanh niên trước mắt này quả thật có vài phần tướng mạo của “Tửu Phách”, liền hỏi: “Ngươi sao lại đến Mạch Gia Lạp?”

Phí Văn Uất nửa thật nửa giả nói: “Tổ phụ vì bệnh mà mất, mấy vị thúc bá liền tranh đoạt gia sản. Cha ta không thích tranh đấu với người, được chia một ít gia nghiệp, sau lại vì làm ăn thâm hụt tiền, nộ khí công tâm mà sau một cơn bệnh liền không dậy nổi. Ta liền quyết tâm không chịu thua, không tiếp tục đi học trung học mà dùng số tài sản còn dư trong nhà đi kinh doanh. Nhưng… Nhưng ta tuổi trẻ vô tri, làm ăn lại bị người ta lừa gạt, đành phải phó thác mẹ cho hai anh em chăm sóc, còn mình xuất hải liều mạng kiếm chút tiền công.”

Thằng nhóc này hàng năm lừa đảo để kiếm sống, cuối cùng cũng đánh lừa được Trịnh Trinh Phương.

Triệu Trinh Phương tâm sinh thương hại, lại nhớ đến tình cảm với cố nhân, liền nói: “Ngươi về nước cùng ta đi, ta sẽ cho ngươi công ăn việc làm tử tế.”

Phí Văn Uất lại thẳng sống lưng: “Đại trượng phu phải tự lực cánh sinh, ý tốt của cô nãi nãi ta thực sự cảm kích, nhưng xin đừng thương hại ta. Ta đây tại Mạch Gia Lạp nhất định cũng có thể tạo nên một phen sự nghiệp!”

Triệu Trinh Phương khen ngợi mà gật đầu: “Cũng là một người có chí khí. Ngươi nếu muốn làm ăn, thế thì ta xuất ra 500 lượng bạc, coi như là đầu tư vào thương xã của ngươi.”

“Đa tạ tín nhiệm của cô nãi nãi!” Phí Văn Uất mừng rỡ.

Ngay lập tức, Triệu Trinh Phương mang tới 500 lượng bạc, lại tự viết một phong thư tiến cử với thống đốc mới Hạ Hoàn Thuần. Thậm chí còn đưa một số nô bộc tâm phúc chuẩn bị mang về nước cho Phí Văn Uất làm tùy tùng.

Phí Văn Uất tỏ ra vô cùng hiếu thuận, vẫn một mực đi theo bên người Trịnh Sâm cùng Triệu Trinh Phương, tận tâm hầu hạ cho đến khi bọn họ lên thuyền mới thôi.

Kế tiếp, Phí Văn Uất liền dẫn theo vài nô bộc Mạch Gia Lạp, cầm thư của trưởng công chúa đến gặp thống đốc Hạ Hoàn Thuần.

Hạ Hoàn Thuần không hề nghi ngờ hắn, lúc này muốn để Phí Văn Uất làm tiểu quan thuộc địa – Thống đốc có toàn quyền đề bạt thổ quan và số ít quan lại người Hán.

Phí Văn Uất không đồng ý, cũng không từ chối, chỉ nói mình không muốn ở lại Đạt Tạp hưởng thụ, muốn đến một thuộc địa xa hơn vì giáo hóa hoàng gia quản lý dân bản xứ.

Hạ Hoàn Thuần đối với người này có chút thưởng thức, thẳng thắn khen ngợi Phí Văn Uất có chí khí, liền để cho gã này làm phụ tá liên lạc của Rajshahi.

Rajshahi là một thành phố lớn ở hạ du của sông Hằng, nằm ở biên giới phía Tây của Mạch Gia Lạp.

Cái gọi là phụ tá liên lạc, chính là thay thống đốc truyền lệnh, đồng thời phụ trách giám thị vương công địa phương.

Phí Văn Uất hấp tấp đến Rajshahi, và chạy đến báo cáo với thượng ty của ty cơ, trong khi uống rượu, hắn tiết lộ rằng tổ phụ của mình là bạn thơ ấu của vua, thượng ty liền như vậy mà bị thu phục, càng thêm cung kính với hắn, sau đó gã này đến chỗ vương công thổ bang để làm tiền

Chỉ trong nửa năm, tất cả các quý tộc Rajshahi ở Mạch Gia Lạp đều biết rằng Phí Văn Uất và hoàng tộc Trung Quốc quan hệ mấy đời.

Gã này cũng không tham ô, thậm chí có thể gọi là thanh liêm trong sạch.

Nhưng mà mọi chỗ tốt của quý tộc địa phương đều bị lấy sạch, thậm chí còn cưới một lúc bốn người vợ, tất cả đều là những cô con gái xinh đẹp của các vương công thổ bang, mỗi người vợ đều mang theo một lượng lớn của hồi môn.

Những vị vương công gả con gái đi cũng cảm thấy mình đã chiếm được món hời to, gặp ai cũng liền khoe khoang rằng họ là thông gia của quý tộc Trung Quốc.

Lập tức, Phí Văn Uất liền trở thành đại địa chủ.

Một số đất đai thuộc về của hồi môn, nhưng một số đất bị cưỡng chiếm, các vương công thổ bang đã chủ động giúp hắn chiếm đất, nhân tiện cũng lấy được một phần bánh ngọt cho mình.

Ngắn ngủn ba năm trời, Phí Văn Uất đã thê thiếp thành đàn, nô bộc khắp nơi, ngồi trên hơn hai ngàn mẫu ruộng màu mỡ.

Phú quý liền trở về cố hương, giống như áo gấm đi đêm.

Đầu tiên, hắn từ chức phụ tá liên lạc, giao quyền quản lý tài sản cho những nô bộc thân tín của mình, sau đó cùng vợ và thê thiếp trở về Trung Quốc bằng thuyền, mặc vải vóc lụa là để khoe mẽ ra oai tại quê nhà ở Duyên Sơn.

Vừa lúc gặp được vợ chồng Phí Ánh Hoàn về quê dưỡng lão.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »