Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 307
Mừng vui gấp bội (2)

❊ ❊ ❊

Nửa ngày sau, Triệu Hãn biết được tình hình cụ thể, trong thành tổng cộng có mười một tòa miếu.

Cái này quá thực là quá khó tin, tuy phủ thành Lâm Giang thành trì cao thâm, nhưng diện tích cũng không phải rất lớn nhưng trong thành lại có đến mười một tòa miếu, hơn nữa ngoài thành cũng có vài tòa!

Chỉ có thể nói, buôn bán của phủ Lâm Giang quá phồn vinh, vô sô thương nhân ăn no rửng mỡ, hoặc là làm nhiều chuyện xấu muốn tìm nơi an ủi nên rải tiền nuôi sống vô số tăng đạo. Loại miếu trong thành này, phần lớn là không có ruộng miếu, toàn bộ đều dựa vào hương khói của tín đồ để sống.

Tiếp tục điều tra ngoài thành, cộng thêm ngoài thành nữa thì số chùa miếu, đạo quan có tổng cộng mười tám tòa!

Triệu Hãn cẩn thận tìm hiểu thông tin của những ngôi miếu này, sau đó lập tức hạ lệnh: “Tăng đạo không có độ điệp, toàn bộ cưỡng chế hoàn tục. Trong thành ngoài thành, chỉ giữ lại một chùa một miếu. Chùa miếu giữ lại chùa Quảng Hàn, đạo quan giữ lại miếu Thành Hoàng, đưa toàn bộ hòa thượng đạo sĩ có độ điệp tập trung tu hành ở hai tòa miếu này. Các miếu quan khác, đừng hủy đi, có thể phá hủy tượng thần phật, dọn ra khỏi nhà để làm đại tạp viện, chia cho du dân thành thị ở!”

Một đạo lệnh hạ xuống, nhất thời toàn thành gà bay chó sủa.

Đoán chừng hơn một nghìn hòa thượng, đạo sĩ phi pháp được ra lệnh cưỡng chế hoàn tục, còn người xuất gia hợp pháp có độ điệp, thế mà chỉ có hơn ba mươi người.

Tiền tài trong những căn miếu này, cũng toàn bộ bị Triệu Hãn chuyển đi, cộng tất cả lại có đến hơn tám nghìn lượng bạc!

“Tống trấn, bên ngoài có pháp sư cầu kiến.”

“Trực tiếp bắt lại, tra rõ tội trạng của hắn. Cho dù bản thân hắn không phạm pháp, nếu thủ hạ tăng chúng cho vay nặng lãi linh tinh thì trực tiếp bắt lại đưa tới núi quặng sắt để đào quặng!”

Bên ngoài phủ nha, Tố Chân pháp sư đức cao vọng trọng, vốn dĩ muốn dùng thanh danh của mình, dựa vào lưỡi uốn ba tấc, thuyết phục Triệu Hãn lễ kính thần phật, đừng làm loại chuyện xấu xa phỉ báng thần phật này.

Sau đó…

“Buông ta ra, buông ta ra, còn ra thể thống gì!” Tố Chân pháp sư thất kinh, bị một đám đại đầu binh bắt vào nhà tù.

Qua vài ngày, kết quả thẩm vấn đặt ở trước mặt Triệu Hãn.

Quả nhiên, Tố Chân pháp sư có nhiều mặt đức hạnh, chẳng những phật pháp cao thâm mà còn quyên tiền sửa cầu sửa đường, có danh vọng cực lớn trong phủ Lâm Giang.

Nhưng mà, hắn làm trụ trì miếu Nguyên Diệu, chủ yếu là cho vay nặng lãi và thu tiền thuê ruộng, tiếp đó mới là tín đồ quyên tiền nhang đèn. Ngôi chùa miếu này, ở ngoại ô có mấy nghìn mẫu điền sản, cũng không biết tích góp từng chút một như thế nào!

“Không cần đưa đi lấy quặng, để cho hắn xám hối ở trước mặt Phật tổ,” Triệu Hãn nói, “Nếu như là cao tặng đại đức, phật pháp nhất định cao thâm, mười ngày nửa tháng không ăn cơm cũng không thành vấn đề. Nếu hắn không ăn cơm có thể sống qua mười ngày thì để cho hắn làm trụ trì chùa Quảng Hàn.”

Vị Tố Chân pháp sư còn chưa từ bỏ ý định, la hét muốn gặp mặt Triệu Hãn, cuối cùng sau nhiều lần cầu xin cũng được như mong muốn.

Triệu Hãn vừa làm việc, vừa cười lạnh nói: “Ngươi còn có gì muốn nói?”

Tố Chân pháp sư sửa sang lại vạt áo bị binh lính làm xộc xệch, bất ngờ chắp tay hành lễ, dáng đứng trang nghiêm nói: “A di đà Phật, hôm nay bần tăng nhật định, được Bồ Tát nhờ chuyển lời, Triệu Thiên Vương là Long La Hán chuyển thế…”

“Cút!”

Triệu Hãn giận tím mặt: “Tăng yêu dùng lời nói mị hoặc người khác, không cần để đói bụng nữa, trực tiếp kép ra ngoài trảm đầu thị chúng!”

“Thiên Vương, Thiên Vương…”

Đầu óc Tố Chân pháp sư có chút mơ hồ, bị kéo ra ngoài đường gào to: “Thiên Vương thật sự là La Hán chuyển thế, tiểu tăng có thể làm chứng, Thiên Vương nghe tiểu tăng nói xong…”

Người tin đạo tin phật ở trong thành rất nhiều, nhưng đối mặt với Triệu Hãn hung ác, thì không có người nào dám đứng ra nói đỡ.

Sau khi trảm đầu hòa thượng đó, cuối cùng bọn quan viên cũng đến đây.

Ba huyện biến thành tám huyện, hệ thống hành chính cũng phải có điều chỉnh.

Tả Hiếu Lương thăng làm Tri phủ Cát An, quản lý địa bàn bốn huyện Lư Lăng, Cát Thủy, Hạp Giang, An Phúc

u Dương Chưng thăng làm Tri phủ Lâm Giang, quản lý bốn huyện Thanh Giang, Tân Cam, Tân Dụ, Phần Nghi.

Quy hoạch hành chính này có điểm khác với Đại Minh, nhưng điều này thuần túy là vì địa bàn của Triệu Hãn không đồng đều, sau này sẽ căn cứ vào tình hình thực tế để làm lại điều chỉnh.

Lưu Tử Nhân đến từ Duyên Sơn, thăng làm Tri huyện Hạp Giang, Phí Nguyên Giám thăng làm Tri huyện Tân Cam. Hai người đều là bạn bè cũ của Triệu Hãn, tuy một đường lên chức rất nhanh nhưng mà là từ quan văn đi lên. Hơn nữa, hai huyện bọn họ quản lý đều là loại huyện thành nghèo khổ, cũng không tính là tăng quá nhanh.

Lúc trước tấn công huyện thành Cát Thủy, có hai sĩ tử đầu tiên đầu nhập vào đại quân, Dương Chung mắng Triệu Hãn làm Tri huyện Tân Dụ, Quấn Thuấn Ngu chủ động quyên ruộng làm Chuyển vận sử.

Quách Thuấn Ngu chẳng những chủ động dâng ruộng mà còn dâng hai chiếc thương thuyền.

Hôm nay địa bàn mở rộng, rất hiều vật tư cần vận chuyển, Chuyển vận sử của Quách Thuấn Ngu này trở nên béo bở phong phú, chỉ xem bản thân hắn có giữ được chức này hay không thôi.

Dương Chung, Quách Thuấn Ngu được thăng chức nhanh khiến cho nhóm thân sĩ có chút đỏ mắt, cái chức này cũng không phải trưởng trấn gì cả, mà là quan viên chân chính trong mắt bọn họ. Lúc trước đều là cùng nhau theo tặc, nếu như ta thành thật làm việc thì cũng có thể thăng quan, ai da đúng là hối hận quá!

“Bái kiến Tổng trấn!”

u Dương Chưng dẫn theo các quan viên đến bái kiến, bên cạnh hắn còn có Tri huyện Thanh Giang Viên Duẫn Long, chính là cử nhân gả cháu gái cho Phí Như Hạc.

Lần này trở về, Phí Như Hạc cũng sẽ thành thân.

Triệu Hãn hỏi: “Ba huyện Cát An như thế nào?”

u Dương Chưng trả lời nói: “Còn có hai huyện ta không rõ lắm, nhưng ở huyện Cát Thủy, trong lúc Tổng trấn và quan binh giằng co, một vài thân sĩ đã rục rịch, còn đang âm thầm cấu kết mưu đồ. Một khi Tổng trấn thua trận, rất có khả năng những người này sẽ lập tức làm phản! Có điều, tin tức quan binh thua trận truyền ra, những thân sĩ này lại đều nguyện trung thành, đưa người đọc sách trong nhà đến đây, hy vọng có thể làm chút chuyện gì đó ở địa bàn mới.”

“Ha ha, bọn họ đúng là rất biết xem hướng gió.” Triệu Hãn tức giận đến bật cười.

u Dương Chưng còn nói: “Ý của Bàng tiên sinh là, hôm nay chiếm lấy đất tám huyện, lại tăng thêm cục vận chuyển của hai phủ nha, cần lượng lớn văn lại bổ sung vào. Người đọc sách trong những nhà thân sĩ này có thể được chọn làm văn lại, làm tốt có thể từ từ thăng, làm không tốt thì lập tức mất chức.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »