Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 357
Địa thế sông núi thuận lợi (2)

❊ ❊ ❊

Chu Tiếp Nguyên nghĩ: Không thể đánh từng thành một, phản dụ phản tặc ra quyết chiến. Nếu không thì đánh trận chiến công phòng với phản tặc, mười năm sau cũng không thể tiêu diệt được phản tặc.

Ở Giang Tây có quá nhiều thành trì có sông, huyện nhỏ thành nhỏ đều có kiến trúc vượt quy cách.

Nguyên nhân chủ yếu là thường xuyên có nước lớn, nước càng lớn thì rất dễ xông vào huyện thành. Mỗi lần huyện thành bị hủy, phải chiêu mộ người để tu sửa, sau đó xây dựng thêm nhiều kiến trúc to lớn chắc chắn. Tính phòng ngự của huyện thành này, vượt qua nhiều so với phần lớn châu thành ở các tỉnh khác!

Đánh không được, đánh trận công phòng thật sự không được.

Một đường đi xuống phía nam, cập bờ thì đi vào khoang thuyền, rời bờ thì ra khoang thuyền, mấy ngày sau Chu Tiếp Nguyên đã đi vào huyện Vạn An.

Nhìn thấy quy mô huyện thành Vạn An, lại nhìn dãy núi cao ngất hai bên bờ sông, Chu Tiếp Nguyên chỉ cảm thấy da đầu phát tê.

Căn cứ vào lời của người dẫn đường, khách binh Lưỡng Quảng, Phúc Kiến chỉ có thể từ nơi này đi lên phía bắc tiêu diệt tặc, nếu không sẽ phải vòng một vòng lớn, không thể hình thành trạng thái nam bắc giáp công.

Mà phản tặc không cần phải làm gì khác, chỉ cần phong tỏa mấy đường sông là có thể khiến cho binh Lưỡng Quảng, Phúc Kiến luống cuống.

Ngay cả khí xử lý được đường phong tỏa thì còn có huyện thành Vạn An ở đó.

Tường thành của huyện thành này cao đến hơn 7 thước. Phía tây là Cán Giang, phía đông là núi, phía nam còn có dãy núi.

Nếu quan binh từ phía nam đánh tới, đầu tiên sẽ công chiếm dãy núi thành nam, hoặc là vòng đến thành bắc để công thành (rất nguy hiểm). Nhìn thì như tường thành này không bằng thành Nam Xương, nhưng cộng thêm địa thế sông núi thuận lợi thì muốn phá được thành này rất khó khăn, so với việc tấn công thành Nam Xương thì không có gì khác nhau.

Qua huyện Vạn An, thì là địa bàn của quan phủ.

Chu Tiếp Nguyên khi ở Cống Châu đã gặp tuần phủ Phúc Kiến Trâu Duy Liễn, hai người hai huyên một hồi thì bắt đầu thảo luận chuyện tiêu diệt phản tặc.

Trâu Duy Liễn thở dài nói: “Ài, năm trước sau khi đóng binh ở Cống Châu, bởi vì quân kỷ bại hoại, thiếu lương thảo, không đủ chiến thuyền, nên vẫn luôn đang chỉnh đốn quân đội. Vốn dĩ muốn xuân năm nay tấn công Cát An, nhưng nhiều lần phái thám tử ra, ở đó đều có trọng binh canh gác. Mấy ngày trước, đại tướng Triệu Nghiêu Niên của phản tặc đã tự mình dẫn binh đi trấn thủ huyện Vạn An.”

“Hồ đồ, vì sao năm trước không tập kích bất ngờ Vạn An?” Chu Tiếp Nguyên chất vấn nói.

Trâu Duy Liễn nói: “Khách binh Phúc Kiến đi vào Cống, quân kỷ vô cùng bại hoại, tại hạ phải nghiêm chỉnh quân đội. Hơn nữa, năm trước dù Triệu tặc chưa chiếm lĩnh Vạn An, nhưng Vạn An bị hai cường đạo họ Phương chiếm cứ. Chỉ cần hơn một một nghìn người đóng ở đó thì thành này cũng đã khó tấn công. Lúc ấy, nếu như ta xuất binh chiếm lĩnh Vạn An thì nhất định đại binh của Triệu tặc sẽ tấn công tới. Hắn có lợi thế thủy quân, căn bản không cần đoạt lại Vạn An, cũng có thể xuất binh đi thẳng đến lấy Cống Châu. Trong tình hình chuẩn bị không đủ thì ta thật sự không dám dễ dàng xuất binh.”

Chu Tiếp Nguyên nói: “Mùa đông năm trước, Triệu tặc đánh huyện Phong Thành, lại giao chiến với binh của Quảng Tín, Phủ Châu ở Cát Thủy. Làm gì có thời gian đánh về phía nam?”

“Nhưng mà cách xa như thế, ta không biết,” Trâu Duy Liễn nói, “Tại hạ phái thám tử đi Cát An, không thám thính được Triệu tặc đi gây chiến. Chỉ có một loại khả năng là mùa đông năm trước Triệu tặc căn bản không xuất toàn lực. Nếu Triệu tặc dùng toàn lực sẽ hạ lệnh tập trung nông binh. Đốc sư cũng biết, địa bàn của Triệu tặc, mỗi một hộ đều có nông binh thao luyện một khi chiêu mộ toàn bộ nông binh xuất chiến, sợ rằng binh lực có thể vượt qua hai vạn!”

Chu Tiếp Nguyên ảm đạm không nói gì, tin tức này hắn biết, hơn nữa còn không có phương pháp gì ứng đối.

Triệu tặc chia ruộng cho tiểu dân, tiểu dân vì giữ ruộng đất, nhà nhà đều có người thao luyện thành quân. Khi nhàn làm dân, thời chiến làm binh, đánh trận để bảo vệ ruộng đất nhà mình, thậm chí sĩ khí còn vượt qua cả quan binh, nghe nói Dương Gia Mô chính là bị một đám nông binh bắt.

Chu Tiếp nguyên chuyển chủ đề hỏi: “Dân loạn Lưỡng Quảng còn chưa bình ổn sao?”

“Sao có thể nhanh như vậy được,” Trâu Duy Liễn nói, “Trước đó vài ngày Trầm phủ soái (Trầm Do Long) gửi thư, nói loạn dân Quảng Đông đã quét sạch được hơn phân nửa, tiếp đó còn phải đi tiêu diệt Quảng Tây.”

“Xem ra chỉ có thể nghĩ biện pháp từ Hồ Nam.” Chu Tiếp Nguyên nói.

Bây giờ Hồ Quảng bị chia làm hai chiến khu.

Địa khu phía bắc Trường Giang Hồ Quảng, gọi tắt là Hồ Bắc, thuộc vì địa bàn quản lý của Tổng lý Lô Tượng Thăng phía bắc năm tỉnh.

Địa khu phía nam Hồ Quảng Trường Giang, gọi tắt là Hồ Nam, thuộc địa bàn quản lý của Tổng đốc Chu Tiếp Nguyên phía nam năm tỉnh.

Trâu Duy Liễn nói: “Hồ Nam phải xuất binh có thể đánh thẳng vào sào huyệt Triệu tặc. Đến lúc đó, nam bắc ba mặt giáp công, Triệu tặc nhất định không làm gì được.”

Chu Tiếp Nguyên nói: “Ba huyện Nghi Xuân, Bình Hương, Vĩnh Tân, là địa bàn Tảo Địa Vương chiếm đoạt. Ta sẽ mệnh lệnh các phủ huyện Hồ Nam đều tự mình chiêu mộ binh thành lập quân đội, đánh Tảo Địa Vương trước, tốt nhất là có thể bức người này đầu hàng. Chỉ có thể chờ sau khi Hồ Nam có quân đội là có thể gây chiến, trong vòng nửa năm sẽ không thể dùng binh. Một khi dùng binh, nhất định sẽ bại trận.”

Chu Tiếp Nguyên thật sự không nóng nảy tiêu diệt phản tặc, trong năm Thiên Khải hắn đã chinh phạt thổ ty Xuyên Quý, trước sau đánh trận nhiều năm, trong lúc đó lại có đại tang phải về nhà phục tang ba năm rồi mới chạy tới Xuyên Quý làm Tổng đốc, cộng lại toàn bộ mới có gần mười năm.

Hắn cho rằng nên chỉnh đốn lại trị trước, giảm nghĩa vụ, huấn luyện quân đội, rồi mới tiến hành đánh một kích trí mạng với phản tặc.

Trâu Duy Liễn kêu khổ nói: “Chỉ sợ không đợi được đến sang năm, binh Phúc Kiến đã muốn loạn lên rồi.”

“Vì sao lại thế?” Chu Tiếp Nguyên nghi hoặc hỏi.

Trâu Duy Liễn nói: “Cả nhà tại hạ, đều đã bị Triệu tặc bắt đi, thân tộc quan hệ gần đều bị bắt đi hết.”

Nhất thời Chu Tiếp Nguyên không nói nên lời.

Trâu Duy Liễn nói: “Cho dù nói ta không có phụ mẫu, vợ con, nhưng ai tin đây? Triệu tặc kia gian xảo, phái người tung ra lời đồn ta đã theo tặc, bây giờ tướng sĩ trông quan đã hoài nghi ta muốn theo tặc. Hơn nữa, tướng sĩ này đến từ Phúc Kiến, ta không cho bọn họ cướp bóc ở Giang Tây, cũng không cho bọn họ cắt xén quân lương, bọn họ đã sớm có lòng oán hận ta. Binh Phúc Kiến… Ta sắp không trấn áp được nữa. Trước vụ thu năm nay, nếu không nhanh chóng xuất binh, thì quan tướng này nhất định sẽ thừa dịp thu hoạch cướp bóc nông thôn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »