Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1333
Luật lữ (1)

❊ ❊ ❊

“Mấy năm gần đây không ngừng xảy ra tai họa, chắc chắn là vì thiên nhân cảm ứng. Bệ hạ nói nếu bản thân có thể tự giúp mình thì trời cũng sẽ giúp, nói như vậy cũng đúng nhưng việc tôn thờ thiên địa thần linh cũng không thể quên được…”

“Lời của thánh nhân, dù kính quỷ thần nhưng cũng rất xa cách… Này nên giải thích thế nào nhỉ, giống như bệ hạ vậy, kính mà không sợ. Cổ nhân đã từng nói, con người chắc chắn thắng được trời đất…”

Trong giới sĩ tử, “Đại Đồng nguyệt báo” cũng mang lại ảnh hưởng rất lớn.

Biểu hiện điển hình nhất chính là đối với những nội dung trong các cuộc hội triều được đăng trên báo, quần chúng sĩ tử đều tham gia thảo luận. Phải biết rằng, trước kia, chuyện trong triều hội thế này chỉ có Hoàng Đế và đại thần biết. Bây giờ thư nhân bình thường cũng có thể thấy, sao có thể không buông lời bình luận?

Hơn nữa, dù có tranh luận gay gắt đến cỡ nào thì cũng chỉ đều do quan tâm đến quốc sự, ai cũng có cảm giác thỏa mãn khi quan tâm chuyện thiên hạ mà.

Nghe những lời tranh chấp ở bên ngoài, Trần Tử Thăng không khỏi lắc đầu: “Đám người kia, chính sự thì mặc kệ, suốt ngày chỉ biết đi theo bọn sĩ tử mới nổi làm rùm beng.”

Tiêu Thời Tuyển nói: “Cứ để bọn họ nói đi, nói xong thì sẽ im lại thôi.”

Thiên văn quán của Khâm Thiên viện không ngừng vang lên những tiếng tranh cãi ầm ĩ, ở toán học quán cách vách, tất cả toàn là tiếng đập bàn bôm bốp.

“Bốp bốp bốp bốp bốp!”

Sau khi bàn tính xong, Quảng Hồng viết số liệu xuống, nói: “Quả nhiên ‘Sử ký’ đã tính sai Hoàng chung rồi, giá trị trong ‘Mộng khê bút đàm’ mới chính xác.”

“Ta đã nói với Thái sử công là nó sai từ lâu rồi, có lẽ hắn còn chưa từng tính qua bao giờ, chỉ biết soạn theo tư liệu lịch sử rồi sao sai thôi.” Trần Tử Thăng nói.

Trước mặt Tiêu Thời Tuyển là một bàn tính cực kỳ lớn, sau khi gõ hơn nửa tháng, lúc này rốt cuộc cũng ra kết quả: “Chu Tái Dục thì đúng rồi, Hà Thừa Thiên thì hơi lệch một chút.”

Hà Thừa Thiên sống ở thời Nam Bắc triều, từng thử tính toán mười hai quãng bằng nhau, nhận được giá trị là: 1.060070671.

Mà Chu Tái Dục thuộc tông thất đời Minh cũng đã thử tính lại mười hai quãng bằng nhau, nhận được giá trị: 1.059463094.

Phương thức tính toán của Hà Thừa Thiên rất thô bạo, hắn thậm chí còn cách tính này để tính số pi, sau đó được Tổ Xung Chi tham khảo cách làm khi tính số pi.

Mà Chu Tái Dục lại còn thô bộ hơn, hắn đã tự chế ra một chiếc bàn tính gồm tám mươi mốt nút, từ đó có thể tính được căn bậc hai và căn bậc ba của những số gồm hai mươi chữ số.

Tiêu Thời Tuyển nhìn kết quả của hai vị toán học tiên hiền, lại cân nhắc đến phương thức tính toán của bọn họ, có chút cảm thán nói: “Tuy con số của Chu Tái Dục chính xác nhưng phương pháp toán học hắn sử dụng lại quá lạc hậu. Mà Hà Thừa Thiên tuy tính sai nhưng phương pháp toán học của hắn lại tiên tiến hơn thảy. Mặc kệ là Thẩm Quát hay Chu Tái Dục, về phương pháp toán học, không ai có thể so được với Hà Thừa Thiên!”

Trần Tử Thăng nói: “Nhưng Chu Tái Dục cũng rất lợi hại, hắn cũng đã thoát ra khỏi phương pháo lời lỗ ba lần truyền thống, hơn nữa còn tuân đúng theo luật lữ (mười hai luật).”

Tiêu Thời Tuyển nói: “Bệ hạ đã dạy cho chúng ta các phương pháp giải tích bằng hình học, từ đó rút ra khái niệm về biến số. Hà Thừa Thiên từng nói ‘Tích vi chi lượng’, Thẩm Quát lại nói ‘Tạo vi chi thuật’, nếu kết hợp năng lượng của cả hai lại thì liệu có đạt được mười hai quãng bằng nhau hay không?”

Trần Tử Thăng nói: “E là hai người họ không có liên quan gì đến nhau đâu.”

Tiêu Thời Tuyển lắc đầu: “Nhìn thì không giống nhưng lại rất giống, chúng ta phải nghĩ ra khỏi những tư tưởng của mình, thử sáng tạo ra một phương pháp toán học mới để tính luật lữ. Từ hai năm trước, ta đã có ý tưởng như vậy, bây giờ cũng sắp sửa tìm ra vài thứ.”

Trước khi xuyên qua, chuyên ngành của Triệu Hãn không cần phải thông thạo toán cao cấp nên hắn không thể truyền dạy cho họ về vi phân và tích phân. Vậy nhưng hắn đã dạy cho họ về giải tích bằng hình học, từ đó có thể làm bàn đạp cho việc phát minh ra vi phân và tích phân.

Trên thực tế, Tiêu Thời Tuyển đã đang suy nghĩ về vi phân, một vị toán học gia khác thì lại nghĩ đến tích phân. Hơn nữa bọn họ còn đoán ra tích phân và vi phân có liên quan đến nhau, chỉ là tạm thời vẫn chưa có bằng chứng cụ thể, ai cũng đều chỉ đang đứg trên cơ sở sáng lập vi phân và tích phân, chỉ có tầng cửa sổ giấy cuối cùng là vẫn chưa bị thủng.

Những người khác đều đã bị đá ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại một mình Tiêu Thời Tuyển, lẳng lặng đối mặt với bàn tính cực lớn với hơn một trăm nút.

Bàn tính siêu lớn này là do tiểu Trịnh vương Chu Tái Dục sáng chế, đây là một bộ bàn tính mới tinh có thể sử dụng các phương pháp toán học, từ đó dễ dàng khai căn để giải toán. Ví dụ như để tính mười quãng đều bằng nhau, trọng điểm vấn đề chính là khai triển căn thức 2 căn 12, Chu Tái Dục thật sự đã dùng bàn tính này để tính ra.

Đứng trước bàn tính từ sáng đến chiều, Tiêu Thời Tuyển bỗng nhiên thấy hơi đói.

Tích phân và vi phân cứ mãi xoay quanh đầu hắn giống như hai sợi dây không thể nối liền vào nhau, anh đi về phía nhà ăn giống như người bị mộng dụ. Tối đó ăn cái gì, Tiêu Thời Tuyển hoàn toàn không biết, chỉ biết bỏ đồ ăn vào trong miệng, hai mắt thất thần nhìn mặt bàn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »