Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1115
Một thành hai quan, ta đều muốn (2)

❊ ❊ ❊

Chờ tuyết ngừng rơi, Dương Trấn Thanh phái người đi Cái Châu báo tin.

Hồ Định Quý đóng giữ thành Cái Châu nhận được tin còn tưởng chính mình nghe lầm: "Ngươi nói Dương doanh trưởng mang theo mấy trăm người chiếm hết thành Tụ Nham, Đại Phiến Lĩnh quan, Thạch Môn quan?”

"Đúng vậy!"

Chiến sĩ báo tin ngẩng đầu ưỡn ngực, ngữ khí cực kỳ tự hào.

Hồ Định Quý không biết nên nói cái gì, nửa ngày nghẹn ra hai chữ: “Giỏi, giỏi!”

Một loạt hành động của Dương Trấn Thanh tương đương hoàn toàn đánh thông núi lớn Liêu Nam, nếu hướng Bắc chiếm thêm thành Tích Mộc là có thể từ trong núi xuất binh công kích Hải Châu.

Cho dù không cách nào công chiếm thành Tích Mộc, có thành quả trận chiến về sau không sợ quân Thanh từ trong núi giết tới, hậu phương Kim Châu, Phục Châu, Cái Châu hoàn toàn vững chắc. Thậm chí không cần quân trú đóng Kim Châu, Phục Châu nữa, ba sư đoàn đều bị kéo đi tiền tuyết Cái Châu.

Một thành hai quan trong núi bị cướp lấy không có giá trị kinh tế và dân sinh quá lớn, nhưng có ý nghĩa chiến lược to lớn.

Cũng bởi vì thành Tụ Nham quan trọng nên Đa Nhĩ Cổn mới phái một phó đô thống đóng giữ, hơn nữa phó đô thống này còn là tôn tử của Phí Anh Đông.

Đa Pha La đánh nhau đúng là rất hèn, nhưng dù sao kinh nghiệm sa trường.

Nhát một chút cũng tốt, miễn cho bị dẫn dụ ra khỏi thành, chỉ cần nhát mà thủ vững trong thành là được.

Ai mà ngờ được, Dương Trấn Thanh và Đa Pha La, một người hành động như thần, một người hành động như quỷ đánh trận ra bộ dạng này.

Nếu không phải thành Tích Mộc quá xa mà thời tiết thì lạnh cóng, Dương Trấn Thanh thậm chí muốn đánh chiếm nó luôn. Nếu vậy thì bộ đội của Dương Trấn Thanh cách Hải Châu không đủ năm mươi dặm, tùy thời có thể ra cửa chào thát tử.

Nói thế này, địa bàn mà Dương Trấn Thanh đánh chiếm tuy toàn là vùng núi, nhưng nếu tính diện tích thì là tổng hòa của quân Đại Đồng mấy năm nay ở Liêu Đông.

Hiện giờ địa bàn của quân Đại Đồng ở Liêu Đông tương đương có một nửa là Dương Trấn Thanh đánh chiếm.

Mấy vị sư đoàn trưởng trú đóng Liêu Đông nhận được tin đều dở khóc dở cười, văn thư báo công cũng được gửi đi Nam Kinh vào đầu xuân.

Quan viên Binh bộ nhìn thấy bản đồ đều ngơ ngẩn, bọn họ không đi núi lớn Liêu Nam, không biết chỗ đó nghèo tới mức chim không thèm ị. Bọn họ vô cùng trực quan phát hiện địa bàn Liêu Đông của quân Đại Đồng đột nhiên tăng gấp đôi. Thành quả chiến đấu to lớn này lại chỉ là một doanh trưởng mang theo năm trăm binh sĩ sáng tạo.

Bàng Xuân Lai sướng lên mây, cầm báo cáo cuộc chiến đi tìm Triệu Hãn, cười nói: "Dương Trấn Thanh, đặt tên quá đúng.”

"Lão sư xem trọng người này, vậy phải thăng quan cho hắn!”

Triệu Hãn nói đùa: “Mở rộng độc lập doanh thành độc lập đoàn, hơn nữa là đoàn tăng cường ba nghìn người, binh lực không nhập vào các sư đoàn, phụ trách đóng giữ thành Tụ Nham, Đại Phiến Lĩnh quan và Thạch Môn quan. Kêu hắn tự kiếm binh sĩ bổ sung, chiêu mộ người Hán địa phương làm binh, có thể huấn luyện thành bộ dạng gì tùy vào năng lực của hắn.”

Núi lớn Liêu Nam không dễ vận chuyển quân lương, cũng lười điều khiển binh lực hậu bị đi mở rộng.

Cái gọi là đoàn tăng cường ba nghìn người trừ năm trăm người gốc ra, còn lại đều xem như nông binh nửa cày ruộng nửa chiến đấu, đều xuất thân nông nô ở núi lớn Liêu Nam. Bọn họ một bên cày ruộng, một bên đánh nhau, lúc bình thường chỉ cần phái người canh gác ở cửa núi, gặp thát tử lập tức vào thành, vào ải để phòng thủ.

Dương Trấn Thanh cũng sáng tạo một truyền kỳ, làm lính chưa đầy ba năm đã từ tiểu binh nhanh chóng thăng tới trung đoàn trưởng, lên chức nhanh còn hơn Hồ Định Quý.

Sách kịch về Dương Trấn Thanh nhanh chóng ra lò, cả nhà bị Mãn Thanh giết chết, phụ mẫu thê nhi chết thảm, quyết chí báo thù không quên, rốt cuộc ở Liêu Đông lập tám nghìn quân công.

Sau khi trình diễn vở kịch xong, tiểu thuyết cũng ra lò.

Đó là nhà tiểu thuyết dân gian cải biên, thêm vào nhiều chuyện tình cảm, còn sửa xuất thân của Dương Trấn Thanh.

Nào là Dương Trấn Thanh là con cháu của Dương gia tướng, tổ tiên trực hệ là danh tướng Nam Tống kháng Kim, thuộc cấp của Nhạc Phi, Dương Tái Hưng. Sau khi nhà Tống bị diệt, con cháu đời sau của Dương Tái Hưng mai danh ẩn tính, một thân binh pháp và võ nghệ truyền lại đời đời.

Hiện nay, hoàng đế Đại Đồng bệ hạ là hậu duệ của Triệu Tống, Dương Trấn Thanh là con cháu đời sau của Dương Tái Hưng, cũng là ứng sao Võ Khúc giáng trần, ông trời đã định sẵn hắn sẽ phụ tá dòng máu của chủ cũ.

Biên tạo lung tung, Dương Trấn Thanh trở nên võ nghệ siêu quần, cao lớn vạm vỡ, thân dài tám thước, một ngày phải ăn năm ký cơm, có thể lấy đầu tướng địch trong chục nghìn quân.

Đêm tuyết công chiếm Đại Phiến Lĩnh quan cũng nhờ Dương Trấn Thanh thi triển khinh công giết tan tác quan quân Thanh canh gác.

Khi Triệu Hãn lật xem cuốn tiểu thuyết này thì bị chọc cười lớn, người đọc sách rảnh quá mà.

Nhưng thị trường tiểu thuyết phồn vinh chứng minh kinh tế xã hội đang phát triển, càng lúc càng nhiều bách tính có tiền mua tiểu thuyết, biết chữ để đọc.

Trong lúc Dương Trấn Thanh dùng xảo cướp thành Tụ Nham thì bên Nam Kinh, còn vài ngày nữa Triệu Hãn sẽ chuyển vào Tử Cấm Thành.

Lý Hương Quân thăng chức quan rất chậm, nhưng thật ra địa vị rất cao, bởi vì nàng đã thành nữ quan sửa sang tấu chương cho hoàng đế.

Hoàng đế còn chưa đi làm, Lý Hương Quân đã vào chỗ, sau lưng còn có mấy nữ quan nâng tấu chương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »