Sắc Khâm Nãi nói: “Hãn Đô chắc chắn đang ở Gyêgu (Ngọc Thụ). Ở đó có rất nhiều khu đất bằng phẳng trong núi, tiện cho kỵ binh tác chiến, hơn nữa cũng gây khó thở cho người ngoại lai.”
Độ cao trung bình của Ngọc Thụ so với mực nước biển là trên 4200 mét.
Sau khi bị Hãn Đô đuổi đi, Sắc Khâm Nãi nằm trong đảng dẫn đường lập tức chạy đến Tứ Xuyên. Giữa chừng cũng dính dáng đến các giáo phái và việc tranh đấu quyền lực, không tiện nói rõ ràng, sau này những vấn đề tương tự ở địa khu Thanh Tạng cũng sẽ không tự thuật lại.
Chỉ cần biết, Sắc Khâm Nãi đến từ Lhasa, là tử địch đối với quý tộc địa phương ở khu Xương.
“Dừng quân nghỉ dưỡng sức, chờ thời cơ.” Hoàng Yêu quyết định đóng trại ở Zaqhka
(Thạch Đường), để cho các binh lính có thể thích ứng với hoàn cảnh ở cao nguyên.
Lần này xuất binh, nam bắc đều đánh tới.
Quân đội Thiểm Tây chắc chắn đã đánh tới Thanh Hải, nhưng tin tức thì chưa chắc đã truyền tới chỗ Hãn Đô hay chưa.
Sắc Khâm Nãi tiếp tục nói: “Tướng quân, Hãn Đô đã sửa chữa rất nhiều ngôi miếu ở Kham, ta có thể đuổi hết tăng nhân ở đó, chiếm tài bảo trong chùa miếu.”
Hoàng Yêu cười nhạt: “Chủ ý của ngươi không được, một khi ta ra tay với chùa miếu, sau khi chiếm lĩnh được thì cục diện sẽ rất rối loạn.”
Sắc Khâm Nãi cúi đầu không nói.
Đây là cuộc chiến giữa quân Đại Đồng và người Mông Cổ, chỉ cần không động vào chùa miếu, quý tộc Tây Tạng sẽ cứ ngồi yên mà xem cuộc vui. Bọn họ oán hận nền thống trị hống hách của Hãn Đô, đồng thời cũng không muốn quân Đại Đồng tới, tốt nhất là quân Đại Đồng và người Mông Cổ có thể lưỡng bại câu thương.
“Tayiji, quân Hán đã dừng lại ở Zaqhka.”
“Biết rồi.”
Hãn Đô cũng không vội, chỉ cần Hoàng Yêu tiếp tục tiến binh, hắn vẫn nắm chặt mười phần chiến thắng trong tay. Dù cho có thua mấy trận nhỏ thì vẫn có thể tiếp tục rút lui, tiếp tục kéo dài đường tiếp tế, tìm cơ hội để cắt đứt lương đạo, trực tiếp khiến quân Đại Đồng chết đói!
“Cộc cộc cộc cộc!”
Một người cưỡi khoái mã chạy như điên tới: “Tayiji, ở Thanh Hải có một lượng lớn quân Hán vừa nhập cảnh, Ba Đồ Nhĩ Tayiji lệnh cho người mau dẫn binh đến tiếp viện.”
Ba Đồ Nhĩ chính là con trai thứ sáu của Gushi Khan, đồng thời cũng là người có mắt nhìn xa trông rộng nhất.
“Quay về nói với Lục thúc của ta rằng, ở chỗ của ta cũng có quân Hán, thật sự không đến được, bảo ông ấy tự giải quyết đi.” Hãn Đô lập tức từ chối, hắn còn tưởng hữu quân ở Thanh Hải đến cứu mình chứ.
Hãn Đô chiếm cứ ở Kham, tự do tự tại biết bao, tuyệt đối sẽ không rời khỏi chỗ này.
Tuy nhiên, tình hình bên phía Thanh Hải cũng khiến Hãn Đô cảm thấy lo lắng. Lỡ như quân Hán chiếm được Thanh Hải, hắn sẽ rơi vào thế gọng kiềm, phải tốc chiến tốc thắng mới được. Đánh thăng quân Hán ở đây, sau đó lại mau chóng đến tiếp viện Thanh Hải, sau khi lập được chiến công hiển hách, ai cũng không thể đoạt được chức vị của hắn.
Nhưng bên phía quân Hán, dọc đường đã án binh bất động, chẳng lẽ hắn phải chủ động đến đó?
Địa hình ở Zaqhka (Thạch Đường) hẹp nhỏ hơn Gyêgu (Ngọc Thụ), trong tay hắn chỉ có mỗi kỵ binh, nếu chủ động đánh trước thì sẽ rất thua thiệt.
Hoàng Yêu thì lại không muốn đi, kỵ binh trong tay hắn không nhiều, hơn nữa tất cả còn là kỵ binh Tây Nam, nếu phải đánh với kỵ binh Mông Cổ sẽ rất thua thiệt. Địa hình ở Zaqhka cũng không tệ, cứ chờ bên Thanh Hải từ từ đánh, một khi hữu quân đánh xong ở Thanh Hải thì sẽ tới tiếp viện. Tước vị của hắn đã là quốc công, có lập công tiếp thì cũng ra sao chứ? Giữ được quân đội mới là công lao lớn nhất.
Hoàng Yêu đã từng giỏi tập kích bất ngờ, thích mạo hiểm truy kích, bây giờ cũng đã dần trở nên trầm ổn hơn.
Đây đều là ảnh hưởng của việc có địa vị, quốc công gia rồi, đã là ngọc khí thì sao còn phải liều sống với lọ sành?
Ngược lại, Mã Hoành Kiệt xuất binh từ Lệ Giang thì lại càng chiến đấu hăng say hơn trước.
Mã Hoành Kiệt lập công ở chiến trường Miến Điện, lại là cháu trai của Tần Lương Ngọc nên đã được thăng lên làm Sư đoàn phó.
Hắn dẫn binh đến Qamdo, khi đến Sạ Nha (Sát Nhã) thì gặp được đại quân của những quý tộc Tây Tạng địa phương.
Người cầm binh tên là Nam Sắc, chức vụ là tông chất Qamdo. Tuy lão này là quý tộc Tây Tạng nhưng đã hoàn toàn thần phục Hãn Đô, hơn nữa còn có quan hệ cực kỳ ác liệt với Lhasa.
Hai bên gặp nhau ở bờ sông Mạch Khúc.
Nơi này nhiều núi, muốn hành quân thì chỉ có thể đi qua lòng sông.
Nam Sắc chọn một vùng tương đối rộng, hắn muốn ỷ vào việc có nhiều người để tiêu diệt hết toàn bộ binh lính của Mã Hoành Kiệt.
Mã Hoành Kiệt có năm ngàn chính binh dưới quyền, còn lại đều là dân phu (nông binh).
Những dân phu này không chỉ có thể vận lương mà còn có thể trở thành binh lính bất cứ lúc nào, chiếm lĩnh những thành trấn quan trọng trong trận chiến. Bọn họ đi theo để đánh giặc nên cũng nhận được quân lương, mỗi lần chiêu mộ dân phu, nông binh cũng rất hăng hái ghi danh. Quân lương kiếm tiền nhanh hơn làm ruộng, nếu lập công thì còn có thể được ban thưởng, lần sau lại tiếp tục được ưu tiên chiêu mộ nhập ngũ.
So sánh binh lực hai bên như sau: Mã Hoành Kiệt hơn 8000 người, Nam Sắc hơn 14000 người.
Bên phía Mã Hoành Kiệt có hơn 3000 người là dân phu, tất cả đều cưỡi ngựa lùn Tây Nam, hơn nữa còn là ngựa lùn Tây Nam loại kém nhất. Trừ việc chở hàng ra thì chẳng còn có tác dụng gì, nhưng khi kéo hàng thì lại rất tiện lợi, trên lưng ngựa có thể chất đầy đủ loại vật phẩm như lương thực, đạn dược, khôi giáp.
Ở các lương đạo dọc đường thì còn có nhiều dân phu hơn.