Không chỉ nuôi đại tiểu mỹ nữ của Dương gia ở núi Chung Nam mà trong một căn biệt thự ở chỗ khác, hắn còn nuôi mỹ nữ của Lý gia, hơn nữa còn hậu thuẫn cho Lý gia để cân bằng với Dương gia, số vàng còn lại cũng được giấu bên đó.
“Đều do các ngươi hại ta, đều do các ngươi hại ta!” Giọng điệu của Lý Hộc Xung đầy sự oán giận.
Hắn cảm thấy mình tham quá ít, bởi vậy việc vứt bỏ hết tất cả thật không đáng. Hắn cũng chẳng thèm nghĩ lại, hắn mới ăn chặn có hai ba năm mà đã thu được hơn một vạn bạc. Hơn nữa bạc còn không phải chia đều, những vụ phi pháp mỗi năm còn thu vào càng ngày càng nhiều, nếu để cho hắn tham thêm vài năm thì số bạc chắc chắn sẽ vượt qua mười vạn lượng.
Mười năm không tra, e là kim ngạch ăn hối lộ sẽ đạt tới mấy chục vạn lượng!
Dương Bân run run quỳ xuống đất: “Cô trượng tha mạng, cô trượng tha mạng!”
Tiểu mỹ nhân cũng quỳ xuống khóc: “Phu quân tha mạng, nể tình hài tử, ngươi hãy bỏ qua cho huynh muội chúng ta đi.”
“Hài tử?”
Lý Hộc Xung đã bắt đầu phát điên, nhe răng cười nói: “Hài tử trong bụng ngươi còn chẳng biết là dã chủng của ai đâu?”
Tiểu mỹ nhân kêu oan nói: “Oan uổng quá, thiếp thân đối với phu quân trung tâm như một, chưa bao giờ làm ra chuyện phụ đức như vậy.”
Lý Hộc Xung không nói tiếp, chỉ đứn yên trầm tư.
Hắn cũng biết, tiếp tục dẫn người chạy trốn không phải là vấn đề, quan trọng là có quá nhiều người nên dễ trở thành mục tiêu. Trước kia là do luyến tiếc vàng, một mình hắn không thể mang theo nhiều như vậy nên mới kéo theo cả đám nô bộc cùng đi.
Hiện tại thì thôi, tính mạng quan trọng hơn vàng!
Thương!
Lý Hộc Xung rút đao ra khỏi vỏ, nhanh chân bước tới.
Dương Bân sợ tới mức hồn phi phách tán, chẳng kịp quan tâm gì đến muội muội, chỉ biết đứng dậy muốn xoay người chạy trốn.
Lý Hộc Xung đi đứng không tiện, tự biết khó có thể đuổi theo, hắn nâng tay ném đi cán dao, hung hăng chém vào lưng Dương Bân.
Tiểu mỹ nhân sợ tới mức gục ngã té xỉu, phần bụng lập tức quặn đau. Mấy ngày qua nàng đã liên tục chạy, còn leo núi, lúc này lại bị sợ hãi kinh ngạc, tất nhiên sẽ có dấu hiệu sinh non.
Lý Hộc Xung bước tới giẫm lên người Dương Bân, không để ý đến những tiếng kêu rên cầu xin tha thứ của đối phương, hắn rút thanh kiếm ở thắt lưng ra rồi chém xuống, trực tiếp chặt đứt đầu hắn. Lúc đi về phía tiểu mỹ nhân, hắn phát hiện nàng đang ôm bụng run run, sau khi do dự một hồi thì cuối cùng vẫn không nỡ nhẫn tâm xuống tay.
Sảy thai giữa núi non trùng điệp, nơi đây lại không có đại phu, cho dù không giết thì nhắm chừng cũng rất khó giữ tính mạng.
Tự sinh tự diệt đi, nếu có thể sống sót thì là do mạng nàng lớn.
Lý Hộc Xung trở vào trong nhà, gọi đại mỹ nhân ra, trầm giọng: “Dẫn theo con, lập tức đi theo ta!”
Hắn lấy hai thỏi bánh vàng ra, sau đó lại vứt bừa những thỏi bánh vàng khác ở trên đất, chờ nhóm nô bộc ngày mai đến kiểm. Chỉ cần nhóm nô bộc cầm số vàng đó thì sẽ trăm phương nghìn kế tránh đi quan phủ, chứ không dám đến quan phủ báo cáo hành tung.
Hắn bị mất một nửa cánh tay, đi đứng lại không tiện nên không thể giết toàn bộ nô bộc để diệt khẩu.
“Phu quân, sao… Sao?” Đại mỹ nhân hoảng sợ nói.
Lý Hộc Xung: “Đừng hỏi nhiều, mau dẫn con đi theo ta!”
Hiện tại hắn đã sắp mất tất cả, ngay cả vàng cũng không thể mang nhiều, chỉ còn đứa trẻ bên cạnh là đáng để lưu luyến. Hắn sợ chỉ có một mình mình thì sẽ không thể lo cho con, cho nên mới mang theo cả mẹ ruột của hài tử.
Hôm sau, khi nhóm nô bộc tỉnh dậy, họ nhanh chóng cảm thấy không ổn.
Đầu tiên là phát hiện thi thể của Dương Bân ở trong cánh rừng, tiểu mỹ nhân sinh non thì lại không thấy đâu. Bọn họ lại đi vào phòng Lý Hộc Xung, phát hiện thỏi bánh vàng nằm đầy đất, vì thế bắt đầu đánh nhau tranh giành, sau khi chia vàng xong thì tản ra chạy trốn.
. . .
Lúc Triệu Hãn được vu án báo cáo thì đã là hai tháng sau.
Hơn nữa, đây còn chỉ là kết quả của bước đầu thẩm vấn, bộ Binh và Đô Đốc phủ vẫn đang phái người điều tra khắp nơi.
Vì thế, trong ngoài triều đình đều cảm nhận được lửa giận của Hoàng đế. Đó không phải là cơn giận dữ lớn tiếng rít gào, cũng không phải cảm giác tâm trạng bất định, mà giống như khi trời sắp mưa, cả bầu trời trở nên u ám, khiến người ta cảm thấy thật bức bối.
“Nhóm kiểm binh Thiểm Tây ở trên Tây lộ và Bắc lộ đều vô dụng.”
Ngoài Ngự Hoa viên, Triệu Hãn ngồi bên hồ nước câu cá: “Từ trên xuống dưới đều mục ruỗng như nhau. Kẻ có thực quyền thì giúp thương nhân buôn lậu. Tiểu binh bình thường thì làm khó dễ thương nhân làm đúng quy chuẩn. Tiểu thương buôn lậu không có mặt, sau khi hàng hóa bị mất thì lập tức bị tuần kiểm binh chia phần. Mục ruỗng đến mức như vậy, dù có nằm mơ ta cũng không thể tưởng tượng ra được.”
Từ Dĩnh thở dài: “Trên làm dưới theo, nhân chi tham dục tựu thu bất trụ.”
Triệu Hãn nói: “Mấy năm trước, bọn họ đều là tướng sĩ Đại Đồng, là những tướng sĩ có thể liều mình giết địch mà!”
Tuần kiểm binh khắp cả nước vốn đều là lão binh đã xuất ngũ, chỉ có những nơi thiếu thốn thì mới chiêu mộ nông binh ngay tại đó. Trong số lão binh xuất ngũ, thương tật chỉ chiếm số ít, đa số đều là do đã quá tuổi (35 tuổi), lại còn chưa được thăng cắp đủ quân chức nên mới xuất ngũ.