Đa Pha La rất nhanh thu được tin tức, nói với quan tướng dưới trướng: “Quân Đại Đồng Nam Man có đông đúc mấy nghìn người, năm trăm quân địch không che không đậy xông thẳng về phía quân ta, chắc chắn là có âm mưu quỷ kế gì! Bản đô thống mười lăm tuổi đã đọc “Tam Quốc Diễn Nghĩa, nắm rõ mưu kế của người Hán như lòng bàn tay. Trước mắt năm trăm quân địch chắc chắn là đến dụ quân ta xuất kích. Một khi dũng sĩ Bát Kỳ ta truy sát thì trong núi sẽ có phục binh xuất hiện. Ta đã nhìn thấu mưu kế của quân địch, không cho phép ai trong các ngươi ra khỏi thành, bảo vệ được thành Tụ Nham xem như lập công. Ta đã phái người đi Nam Kinh cầu viện binh rồi!”
"Đô thống thật thông minh, mưu kế của người Hán căn bản vô dụng."
“Người Hán luôn giỏi về chơi chiêu, nhưng chắc chắn không lừa nổi đô thống."
"Đô thống yên tâm, chúng ta bảo chứng không ra thành một bước!"
" . . . "
Vẻ mặt Đa Pha La tự đắc giống như đã nắm rõ tất cả.
Thật ra Đa Pha La đơn giản là sợ chết, cảm thấy thủ thành càng vững chắc, không cần thiết mạo hiểm lao ra làm gì.
Tên này từ nhỏ đã theo quân đánh nhau, nhưng chỉ đánh mấy trận thuận gió. Đa Pha La có thể lập công lên chức phó đô thống là vì vào ải truy sát tàn binh của Lý Tự Thành, mang theo hơn nghìn quân Bát Kỳ bỗng dưng chiêu hàng trên chục nghìn kẻ địch.
Lúc ấy Đa Pha La vốn định rút lui, thật sự là đối phương đầu hàng quá nhanh, muốn không vớt công lớn cũng khó.
Dưới mệnh lệnh phòng thủ của Đa Pha La, độc lập doanh của Dương Trấn Thanh một đường thẳng tiến, chốc lát đã đến thôn xóm cách thành Tụ Nham hai mươi dặm về phía Tây Nam.
Bốn phía thôn xóm đều là núi, ba con đường trong núi giao thoa tại đây, hình thành một chỗ thung lũng trong núi tương đối bằng phẳng. Hơn nữa còn có sông nhỏ chảy qua, cực kỳ thích hợp dùng để trồng trọt.
Đáng tiếc diện tích cày cấy rất nhỏ, kỳ đinh, bao y và nông nô ngụ ở đây cộng lại chỉ cỡ gần một nghìn người.
Hiện giờ kỳ đinh chạy hết.
Mấy bao y làm quản gia trang viên một bên thúc giục nông nô làm việc, một bên bản năng nhìn hướng cửa thôn.
"Quân Hán đến!" Một bao y giật mình kêu lên, tiếp đó nhanh chân bỏ chạy.
Bao y khác trong thôn nghe tin cũng đi theo chạy trốn. Từ ngày chủ tử rời đi thì bọn họ căng thẳng thần kinh, đoán quân Đại Đồng sẽ giết tới.
Nhưng diện tích thành Tụ Nham quá nhỏ, trong thành có bình dân, còn có mấy trăm quân trú đóng, lại có rất nhiều kỳ đinh mang theo súc vật rút vào trong thành, còn chỗ nào chứa bao y và nông nô? Dù dẫn theo nô tài thì cũng chỉ có một, hai thân tín thân cận nhất.
“Đuổi theo!”
Dương Trấn Thanh ra lệnh một tiếng, mấy binh sĩ biết cưỡi ngựa liền cưỡi ngựa chiến bắt được đuổi theo đám bao y.
Sông thung lũng phía Bắc bị đào ra một con đường.
Hai chân không chạy thắng bốn chân được, đám bao y rất nhanh liền bị đuổi theo kịp, lần lượt quỳ dưới đất dập đầu cầu xin tha thứ: "Quân gia tha mạng, ta là người Hán, không phải thát tử!"
Chiến sĩ độc lập doanh lục soát toàn thôn, trở về bẩm báo nói: "Doanh trưởng, nơi này không có thát tử, ngay cả súc vật cũng không có, thứ đáng giá đều chuyển đi, mỗi nhà chỉ còn lương thực ít ỏi.”
“Mang tất cả về trại của huynh đệ Nữ Chân, tạm chờ ở đó.” Dương Trấn Thanh nói: “Nói với huynh đệ Nữ Chân là cho mượn tí thức ăn của họ, khi nào về ta sẽ cho quân phiếu. Những quân phiếu này có thể ưu tiên mua lương thực và muối ăn ở Kim Châu, Phục Châu, Cái Châu.”
Tổng cộng bắt lấy bốn bao y, giải cứu hơn bốn trăm nông nô người Hán.
Còn có một ít nông nô bị ép vận chuyển thuế ruộng cho kỳ đinh, hiện giờ đã ở ngoài thành Tụ Nham. Bọn họ không cách nào vào thành, toàn bộ co ro trước cổng thành làm ăn mày.
Dương Trấn Thanh phái mấy sĩ tốt ra dẫn đám nông nô này về, sau đó ra lệnh: “Đốt sạch nhà trong thôn!”
Đất bằng của thung lũng sông càng đi về phía Bắc càng rộng, cũng có càng nhiều nơi có thể trồng trọt, nơi mới xuất hiện một tòa thành trì trong núi. Thành Tụ Nham chẳng những đất rộng mở, còn có hai con sông giao thoa, đất đai phì nhiêu hơn nơi khác.
Dọc đường đi đều gặp nông nô người Hán, một số kỳ đinh độc ác không chừa lương thực, cái gì ăn được đều mang đi, một số nông nô đã bị bỏ đói hai, ba ngày.
Mãi khi đến gần thành Tụ Nham năm dặm thì Dương Trấn Thanh ngừng tiến lên.
Không phải sợ, mà là giải cứu nông nô quá nhiều, nếu đi tiếp e rằng trên đường về sẽ có người chết đói.
Quay về trại của sơn dân Nữ Chân kiểm kê số người, tổng cộng bắt chín bao y, giải cứu hơn một nghìn năm trăm nông nô người Hán. Ngoài ra không có thu hoạch gì nữa, không cướp được một con lừa nào, cũng không thể giết chết nửa thát tử nào.
Dương Trấn Thanh phái người đưa nông nô xuống núi, tiện thể mang theo sơn dân Nữ Chân đi Kim Châu vận chuyển lương thực lại đây. Bách tính Nữ Chân sống rất khổ, không có dư nhiều lương thực cung ứng cho độc lập doanh, cần cách ba tháng bổ sung một lần, bách tính Nữ Chân cũng có thể thừa cơ xuống núi mua lương mua muối.
Biết được quân Đại Đồng bỏ chạy, Đa Pha La cực kỳ tự mãn nói với quan tướng hai bên: “Quân địch tay trắng rút đi thì chỉ bị hao quân lương, có thể nói là quân ta không chiến mà thắng."
Quan tướng Bát Kỳ thầm oán trong bụng rồi lại không dám phản bác, bởi vì người này là tôn tử của Phí Anh Đông.
Chỉ có đám kỳ đinh rút vào thành là hận Đa Pha La nghiến răng. Hơn một nghìn nông nô bị đoạt đi, đó đều là gia súc biết nói, chẳng lẽ sau này khiến đám kỳ đinh tự mình xuống ruộng cày cấy?